Pages

Saturday, July 15, 2017

Tham quan cung điện Versailles



Hôm nay Thứ Bảy 15-7-2017, người quen giúp tôi, nhờ con gái của họ đưa tôi đi chơi  Paris, cháu ấy hỏi tôi muốn đi đâu, tôi cho biết mấy năm trước sang Paris mà chưa đi tham quan cung điện Versailles. Thế là chúng tôi quyết định đi Versailles.

Từ vùng Ivry Sur Seine, Pauline lấy vé RER để đi đến Versailles, phải chuyển 2 lần xe mới tới nơi. Có 3 mục để tham quan, tôi chọn 2 là tham quan cung điện Versailles và vườn cảnh Versailles mà thôi. Khi lấy vé tham quan xong, mới có 12 giờ hơn, phải đợi đến 12 giờ 45 mới có hướng dẫn viên đưa đi. Trong khi chờ đợi chúng tôi vào quán giải khát, tôi có nhìn thấy cạnh đó là Mc Donal và bên kia đường là KFC.

Đến giờ, có cô hướng dẫn viên đưa đi, vào bên trong cung điện tại phòng chờ, cô ta phát cho mỗi người 1 cái máy bằng iphone 3 dầy hơn 1 chút, dùng để vào trong muốn biết chi tiết phòng nào, bấm máy số ấy, máy sẽ nói qua cho biết, có những đoàn không có máy thì hướng dẫn viên đi theo thuyết trình.

Cổng chính cung điện Versailles

Trước tiên cũng nên tìm hiểu một chút về cung điện Versailles, theo tài liệu của Bác khoa toàn thư mở rộng – Wikipedia, tóm lược như sau:

Năm 1623, vua Louis XIII, cho xây dựng tại khu rừng Versailles một khu nhà nhỏ bằng gạch và đá để làm nơi dừng chân khi săn bắn. Sau đó ông này mua thêm một mảnh đất của Jean de Soisy, để xây dựng lâu đài đầu tiên của Versailles với một cung điện bằng đá cẩm thạch.

Ngày 8 tháng 4 năm 1632, Louis XIII mua lại toàn bộ vùng đất Versailles từ Jean-François de Gondi. Ngày 26 tháng 5 cùng năm, ông ra lệnh khởi công việc mở rộng lâu đài dưới sự điều khiển của kiến trúc sư Philibert Le Roy. Công việc này hoàn thành năm 1634, 2 năm sau đó một vườn cảnh kiểu Pháp được xây dựng thêm theo thiết kế của Boyceau et Menours. Năm 1643, Louis XIII qua đời, truyền ngôi lại cho con trai mình, một trong những vị vua vĩ đại nhất của Pháp, Louis XIV hay Louis Mặt Trời.
Tượng vua Louis XIV

Sau khi Louis XIV lên ngôi, ông này cảm thấy không thoải mái với bất cứ cung điện hoàng gia nào lúc đó, từ Palais-Royal, đến Louvre, Tuileries và cả Fontainebleau. Ngay lần đầu tiên đến thăm Versailles, ông đã cảm thấy thích thú với lâu đài tại đây, ông quyết định chuyển dần hoàng gia về Versailles và đến ngày 25 tháng 10 năm 1660 thì Louis XIV chính thức chuyển về lâu đài này cùng hoàng hậu Marie-Thérèse.

Năm 1661, vua quyết định chi 1,1 triệu livre để mở rộng lâu đài với ý định biến nó thành lâu đài tráng lệ hàng đầu trong các hoàng gia châu Âu. Người được giao thiết kế công trình này là Louis Le Vau, kiến trúc sư của Lâu đài Vaux-le-Vicomte. Công việc trang trí các tòa nhà được giao cho Charles Errard và Noël Coypel, còn André Le Nôtre được giao xây dựng khu vườn cảnh orangerie và vườn thú. Tháng 5 năm 1664 lễ hội đầu tiên được tổ chức tại Versailles với sự tham gia của Molière, người cho công diễn ba hồi đầu của vở Tartuffe. Từ năm 1664 đến năm 1666 lâu đài tiếp tục được Le Vau mở rộng gấp 3 lần, khu vườn cũng được đặt thêm các bức tượng do Girardon và Le Hongre sáng tác. Năm 1667 hồ chứa nước lớn của lâu đài, Grand Canal (Kênh lớn), được khởi công xây dựng.

Hồ chứa nước trong khu vườn

Từ năm 1668 đến năm 1670, Le Vau chỉ huy xây dựng phần cung điện mới Enveloppe (Vỏ bọc). Phần công trình này bao gồm một tòa nhà bao bọc lấy cung điện ban đầu. Các Phòng lớn (Grand Appartement) của vua, hoàng hậu cũng được xây dựng ở hai cánh, thêm vào đó là một sân lớn đối diện với vườn cảnh. Sau khi Le Vau qua đời ngày 11 tháng 10 năm 1670, việc chỉ huy xây dựng được giao cho François d'Orbay. Sau khi hoàn thành, phần lâu đài mới này được gọi là "Château Neuf" (Lâu đài Mới) để phân biệt với phần lâu đài cũ "Château Vieux" do vua Louis XIII cho xây dựng. Cũng trong năm 1670 cung điện Trianon bằng sứ được xây dựng. Từ năm 1678 đến năm 1684, Phòng Gương (Galerie des Glaces), gian phòng xa hoa nhất của cung điện được xây dựng.

Trong phòng Gương (cuối phòng có tấm gương)

Ngày 6 tháng 5 năm 1682, vua Louis XIV quyết định không chờ cung điện mới hoàn thành mà rời Saint-Cloud về Versailles và tuyên bố đây là lâu đài chính thức của hoàng đế Pháp. Từ năm 1685 đến năm 1689, lâu đài tiếp tục được mở rộng để đáp ứng được nhu cầu của hoàng gia và các thị thần. Để hoàn thành công việc này, người ta đã huy động từ 22.000 đến 30.000 nhân công, 6.000 ngựa và thậm chí trồng nguyên một khu rừng mới cho lâu đài. Năm 1684, phòng triển lãm của lâu đài được hoàn thành.

Sau khi Louis XIV qua đời năm 1715, các vua Louis XV và Louis XVI tiếp tục coi Versailles là lâu đài chính thức của nhà vua và xây dựng thêm các công trình khác trong đó có một nhà hát hoàng gia và một thư viện lớn ở ngay trong lâu đài

Sau khi Cách mạng Pháp nổ ra, chế độ phong kiến Pháp dưới triều vua Louis XVI sụp đổ thì lâu đài Versailles cũng mất đi vị trí vốn có của mình. Rất nhiều vật báu của lâu đài hoặc được đưa về bảo tàng Louvre, hoặc bị bán sang cho triều đình Anh. Khi vương triều Bourbon trở lại, dưới thời vua Louis-Philippe I, Versailles được chuyển thành "Bảo tàng Lịch sử Pháp" (Musée d’Histoire de France). Cung điện Versailles cũng là nơi chứng kiến việc ký Hòa ước Versailles dẫn đến sự kết thúc của Chiến tranh thế giới thứ nhất.

Nằm ở phía Tây của Paris tại thành phố Versailles, lâu đài Versailles là biểu tượng của quyền lực tối thượng của các triều đại phong kiến Pháp với một diện tích và các công trình kiến trúc cực kỳ đồ sộ và lộng lẫy. Với một cung điện rộng 67.000 mét vuông gồm trên 2000 phòng, một công viên có diện tích 815 héc ta, Versailles là một trong các lâu đài đẹp nhất và lớn nhất châu Âu cũng như trên thế giới. Năm 1979, lâu đài Versailles đã được UNESCO đưa vào danh sách Di sản thế giới.

Hiện nay lâu đài là tài sản công cộng của chánh phủ Pháp. Để quản lý và điều hành lâu đài, người ta cần một đội ngũ 900 nhân viên, trong đó có 400 là nhân viên bảo vệ. Mỗi năm khu lâu đài thu hút 3 triệu lượt người tham quan cung điện và 7 triệu lượt người tham quan công viên, trong số này 70% là khách nước ngoài.

Lâu đài Versailles hiện bao gồm các cung điện Versailles, Grand Trianon và Petit Trianon, với 700 phòng, 2.513 cửa sổ, 352 ống khói, 67 cầu thang, 483 gương và 13 héc ta mái ngói. Diện tích mở cửa cho công chúng tổng cộng là 67.121 mét vuông. Phần công viên bao phủ diện tích 800 héc ta, trong đó có 300 héc ta rừng, 2 vườn cảnh kiểu Pháp (Petit Parc, 80 ha, và Trianon, 50 ha). Phần công viên này có 20 km hàng rào, 42 km đường mòn và 372 bức tượng. Ngoài ra Versailles còn có 55 hồ, bể chứa nước trong đó lớn nhất là Grand Canal, rộng 23 ha với dung tích 500.000 mét khối, còn phải kể đến 600 vòi phun nước và 35 km kênh đào.

Pauline đã đưa tôi đi tham quan cung điện Versailles

Chúng tôi đi tham quan cung điện cũng như vườn cảnh cho đến 4 giờ thì ra về. Cung điện rất đồ sộ, nhiều tranh vẽ các vua, hoàng hậu rất đẹp, và nhiều bức tượng các vua cũng như danh nhân, riêng phòng ngủ của vua, màn treo đã quá cũ, chưa rách nhưng bạc màu. Phòng Hoàng hậu thì không được vào xem.

Phòng ngủ của vua

Phòng trưng bày chiến tranh, có những bức tranh ghi lại những trận đánh xưa, tranh vẽ rất sống động, phòng rất dài, tranh rất to, mỗi bức chiếm một bức tường, có chừng 30 bức trang vẽ trên 2 bên tường.


Nói chung cung điện rất hoành tráng, vĩ đại, đáng tham quan, nhưng người tham quan đông quá, tham quan như cỡi ngựa xem hoa.  Chúng tôi ra về lúc 4 giờ chiều.




Friday, July 14, 2017

Quốc Khánh Pháp Quốc



Hôm nay là ngày Quốc Khánh nước Pháp, “14 Juillet” tôi ngại chuyện khủng bố nên ở nhà xem TV, Năm 2012 sang đây, anh Đỗ Văn Bình và tôi đã cuốc bộ từ Khải Hoàng Môn tới Quảng trường Concorde, hàng năm diễn hành vẫn diễn ra tại đây.



Tổng Thống Pháp và một vị tướng lãnh quân đội Pháp đến chào quốc kỳ Pháp tại Khải Hoàng Môn rồi họ lên xe mui trần, xe chạy chầm chậm, họ duyệt hàng quân, sau đó lên khán đài, có khách danh dự là Tổng Thống Mỹ Donald Trump và Đệ nhất phu nhân Melania Trump, dĩ nhiên là có ngoại giao đoàn, các tướng lãnh, hàng Bộ trưởng.


Trên bầu trời, nhiều chiếc phi cơ bay thả khói màu xanh dương, trắng và đỏ tạo thành quốc kỳ Pháp, trông rất đẹp mắt, coi như Không quân mở màn trình diễn.

Các đơn vị diễn hành, trước tiên là các trường đào tạo sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ các binh chủng Hải, Lục, Không quân họ đi rất đẹp mắt, đầy màu sắc làm cho tôi nhớ đến những cuộc diễn binh vào ngày Quốc Khánh hay ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước kia.


Các đơn vị cứu hỏa, kỵ mã cũng đi diễn hành. Sau cùng là đoàn quân nhạc biễu diễn, họ vừa chơi nhạc vừa xếp đội hình, trước tiên họ xếp thành chữ NICE, đó là họ kỷ niệm ngày Quốc Khánh 2016, khủng bố đã xảy ra ở Nice, làm cho nhiều người chết và bị thương.

Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron còn trẻ, nên ông ta rất kính trọng Donald Trump, hai người ngồi cạnh nhau, trao đổi tương đắc, ngồi cạnh Tổng Thống Mỹ là đệ nhất phu nhân Mỹ Melania Trump và ngồi cạnh Tổng Thống Pháp là đệ nhất phu nhân Pháp Brigitte Trogneux.

Sau khi xem diễn binh và quân nhạc trình diễn, Tổng Thống Pháp đọc một bài diễn văn.


Tổng Tống Pháp tiễn đưa vợ chồng Tổng Thống Mỹ lên xe, rồi dành thì giờ đi bắt tay, thăm hỏi nhiều người, có người ôm Tổng Thống khóc, ông ta phải vổ về, ông ta cũng quan tâm trẻ con, nhiều người xin chữ ký, ông vui vẻ ký tặng, thân thiện đối xử bình dân.


Đã ở Paris mà không dự lễ cũng tiếc, nhưng lo cho việc an toàn là quan trọng, xem TV có thể thấy được nhiều khía cạnh hơn.



Thursday, July 13, 2017

Đến Paris



Nói là đến Paris nhưng tôi chỉ mới ở ngoại thành, đúng hơn là tôi ở Ivry Sur Seine, phía Đông-Nam, ngoại ô Paris, gần tòa nhà Mairie của quận nầy, đi bộ chừng 5 phút thì tới đó.


Tôi đến Paris vào sáng Chủ nhật 9-7-2017, cho đến hôm qua Thứ Tư 12-7-2017, tôi đi theo một người quen đến Ngân Hàng Quốc Gia Pháp (Banque de France), mục đích là để đổi vài tờ giấy 500 Euro, vì cho đến hết năm nay là không còn dùng nữa. Ngân hàng nầy ở Quảng trường Bastille (Place de la Bastille, Paris) địa chỉ 3 bis Place de Bastille, 75004 Paris. 

Quảng trường có một cộ trụ, trên có hình người đàn bà. Đây là biểu tượng cho Cuộc cách mạng Pháp,  nhà tù Bastille được xây cất năm 1369 và đã phá bỏ sau khi cuộc cách mạng năm 1789 thành công, trụ cột Bastille được gọi là "Trụ cột tháng 7" để đánh dấu cuộc cách mạng và lập nền Cộng hòa Pháp vào ngày 14 Juillet. 


Ngày mai 14-7-2017 sẽ là ngày Quốc Khánh của nước Pháp. Tôi đến nhằm lúc, nhưng e ngại khủng bố, nên chưa chắc tôi đi xem, có thể xem TV cũng được.


Chúng tôi đến đây bằng Metro, đi từ ga Ivry, Metro số 7, sau đó chuyển sang Metro số 5 đến ga Bastille chúng tôi xuống, đi bộ một khoảng ngắn thì tới Ngân hàng Pháp, nhưng ngay trước cửa vào khóa kín, có thời khóa biểu cho biết Ngân hang mở cửa từ Thứ Hai cho đến Thứ Sáu, làm việc từ 9 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều, kể từ ngày 6-6-2017, mọi giao dịch với Ngân hàng phải có Rendez-vous (hẹn trước), thế là chúng tôi phải ra về.

Trước khi sang Paris, tôi có liên lạc với anh Đỗ Văn Bình, nguyên Hiệu Trưởng Trung Tâm Chuyên Nghiệp Phan Đình Phùng và anh Nguyễn Mai Ninh, nguyên giáo sư Trung học Kỹ thuật Nguyễn Trường Tộ, cả 2 anh cho tôi số phone. Đến đây, anh nào tôi cũng gọi điện thoại 2 lần, nhưng chưa thấy trả lời, đây là thời gian Hè, người Paris thường đi nghĩ Hè vào dịp nầy, cho nên có thể hai anh đi vắng.  Lần trước tôi sang, anh Bình cũng như anh Ninh đưa tôi đi chơi, mỗi anh 1 ngày.

Tôi sang Paris lần nầy để thăm anh tôi, nên chuyện thăm viếng bạn bè, thân thuộc hay tham quan Paris là thứ yếu. Có điều từ hôm tôi sang đây, ngày nào trời cũng vần vũ, đôi khi rúc rắc vài giọt mưa, nên khí hậu mát, nhưng không tiện cho việc đi lại, tham quan thủ đô ánh sáng. Nhưng thế nào, tôi cũng sẽ đi một vài nơi, lần trước tôi chưa đến. Paris chỉ lo không thì giờ, chớ nó không thiếu chi cảnh để tham quan.

866413072017




Tuesday, July 11, 2017

Đi Paris năm 2017



Cuối cùng tôi cũng đặt chân lên Paris, vì tôi nghĩ rằng năm 2012 sau 1 tháng ở chơi xứ Pháp, chắc không có dịp trở lại, nhưng nay tôi phải sang Paris thăm anh tôi vì đã nhập viện Charles-Foix, do suy thoái 3 đốt xương cùng cột sống.

Anh tôi sinh năm 1929, tính ra cũng gần 90 tuổi, anh ấy có học đạo nên nhận thức được sống chết là sự thường, nên không sợ chết, anh ấy có một ít việc muốn nhờ tôi giải quyết sau khi anh nằm xuống, chính vì thế, anh cần gặp tôi.

Tôi cũng muốn gặp anh, vì anh là người thay cha mẹ, thay chú nuôi tôi những năm học đại học.

Lấy vé máy bay vào dịp Hè thì không rẻ, tôi chọn hãng Ameriacan Airlines, không phải vì vụ Bác sĩ Đào mà tránh United Airlines, nhưng mấy năm sau nầy tôi chọn American Airlines vì hãng nầy liên kết với Japan Airlines, đi Japan Airlines được tiếp đãi chu đáo và lịch sự theo phong cách riêng của xứ Phù Tang.


Từ Louisville AA bay qua phi trường Philadelphia, tôi phải chờ từ 10 giơ sáng Thứ Bảy 8-7-2017 cho đến 5 giờ 30 chiều mới lên phi cơ, và tới 6 giờ 20 chiều phi cơ mới cất cánh. Chuyến bay mất hơn 7 tiếng đồng hồ, đáp xuống phi trường Charles De Gaulles là 7 giờ 55 sáng ngày Chủ nhật 9-7-2017. 



Sau khi làm thủ tục nhập cảnh đơn giản, chỉ trình Passe-Port, ra ngoài đã có anh Phan Văn Thành, người quen với con tôi đón, anh mời tôi uống cà-phê Starbucks, rồi đưa về nhà anh tôi, anh có mời tôi đi ăn sáng, nhưng tôi cho biết, tôi ăn chay nên từ chối, hơn nữa anh không biết quán chay, mặc dù vợ anh đã ăn chay trường từ hơn năm nay.


Tôi đã đến nhà anh tôi 2 lần, nhưng tôi không nhớ, chỉ thuộc địa chỉ, nên anh Thành đã nhiệt tình đi tìm và đi hỏi cho đúng, để đưa tôi đến tận nơi.

Buổi chiều, tôi đi đến bệnh viện thăm anh tôi , trông thấy anh ấy ốm nhiều, không ngồi lâu quá 2 phút, nên không đi lại được vì đau nhức, sáng phải uống morphine 10 mg, tối uống 15 mg mới ngủ được.

Do được bác sĩ điều trị giới thiệu, nên được nằm bệnh viện chỉ uống thuốc chớ không có điều trị chi cả. Do uống nhiều morphine nên anh hay bị quên, đang nói bỗng dưng quên phải ngưng lại để moi trí nhớ.

Trong lúc anh và tôi nói chuyện thì có người quen vào thăm, tôi mượn cớ có khách ra ngoài một lát, tôi ra sân ngắm nhìn bệnh viện, bệnh viện cất đã lâu rất đồ sộ, có nhiều dãi nhà, một dãi mặt tiền dài chừng 100 thước, có 2 dãi thẳng góc dài chừng 120 thước, tận cùng có một thánh đường, tạo thành một khối hình chữ nhật, mỗi dãi có 3 tầng lầu, hai bên phía trước và phía sau có dãi hành lang dài chừng 50 thước, cuối mỗi dãi hành làng nầy, lại có một dãi lầu 3 tầng, như vậy có 4 dãi lầu song song nhau, giữa các dãi lầu đều có khoảng sân rộng. Khoảng sân bên tay phải có thêm vài dãi lầu xây cất riêng biệt.

Tuy bệnh viện xây cất đã lâu, nhưng những cánh cửa kiếng rất hiện đại, tự đóng mở, nhà vệ sinh rất sạch sẻ và hiện đại.


Giữa sân có vườn hoa, trồng rất nhiều loại hoa, mùa hè hoa đua nhau nở trông rất đẹp mắt. vườn hoa chia làm 4 phàn,  chính giữa có hồ phun nước. phía ngoài vườn hoa, song song với 2 dãi nhà mỗi bên có con đường tráng xi-măng, ven hai bên đường là hai hàng cây, cành có hình dáng lạ, cắt tỉa nhánh rất khéo.

Ngày Chủ nhật có nhiều thân nhân vào thăm, tôi thấy có một ông trạc ngoài 60 đẩy chiếc xe lăn, trên đó một cụ già ngồi nói chuyện qua điện thoại, một anh khác nắm tay đưa bà mẹ già khoảng 80 ra ngồi trên cái băng đặt gần bồn cỏ, xây mặt ra hồ phun nước, anh ta dùng phôn tay để chụp ảnh mẹ, một anh khác, đẩy xe lăn có bà mẹ ngoài 80, tóc bạc phơ, xe lăn anh để dựa cái băng ngồi, còn anh nằm trên băng, một tay gối đầu, một tay gát trán che nắng, một chị tuổi chừng 50 đẩy mẹ trên chiếc xe lăn trên đường ngoài vườn hoa, rồi chị để xe lăn gần chiếc băng, chị ta ngồi vào băng trò chuyện với mẹ, thấy tôi đi ngang, chị ta chào: “Bonjour”.

Các băng ngồi đều làm bằng kim loại, đặt rất trật tự và đối xứng trong và xung quanh vườn hoa, ven đường đi có 8 cái, ven hồ phun nước có 4 cái, tất cả đều sơn đen.

Tôi rất cảm tình với những người con, họ đã dành buổi chiều Chủ nhật để đưa cha mẹ ra hứng nắng, để trò chuyện giải khuây, tôi thấy mình thua thiệt không còn cha mẹ để được đẩy xe, để được gần gũi với cha mẹ. Và tôi cũng lấy làm tiếc vì không mang theo máy ảnh hay điện thoại, để chụp những tấm ảnh đầy ý nghĩa tình phụ hay mẫu tử nầy.

Bệnh viện rất yên tịnh, bên ngoài có xe chạy qua lại nhưng tuyệt nhiên không nghe tiếng còi xe. Trong bệnh viện, tôi đọc thấy không cho trẻ em dưới 15 tuổi vào. Nhân rảnh rỗi tôi đi quanh bệnh viện, có một chỗ là Cafeteria thì có nhiều người nào là bệnh nhân cùng thân nhân vây quanh những chiếc bàn đặt sát tường phía sau hành lang dãi lầu của bệnh viện, nên từ vườn hoa không nhìn thấy.

Khi tôi vào cổng, tôi không thấy có gardien, vào trong các văn phòng đều đóng cửa vì là ngày Chủ nhật, lúc ở trong phòng với anh tôi, có lần y tá vào phòng đem thuốc và nước cho anh tôi dung, khi tôi ở vườn hoa, có thấy một bác sĩ đi nhanh quanh hành lang của bệnh viện, có một khoảnh khắc tôi không thấy ông ta hoặc là ông ta vào phòng nào đó, hoặc tới cafeteria, rồi ông ta tiếp tục đi quanh bệnh viện, khi ông ta đi ngang qua tôi để ý thấy ông ta còn trẻ, tuổi ngoài 30 có râu quai nón, nước da ngâm ngâm, khó đoán ông ta là người Âu hay Phi hay Ấn.

Khi ra về, cháu gái của chị dâu tôi đưa về bằng xe hơi, nó lái một vòng quanh bên trong vườn rào của bệnh viện rồi mới ra cổng.

Về tới nhà anh tôi đã khoảng gần 6 giờ chiều. Đó là ngày đầu tiên tôi tới Paris lần thứ hai.

866411072017