Bài Mới
Cập nhật: ngày 26 tháng 1 năm 2026
Bài Mới
Cập nhật: ngày 26 tháng 1 năm 2026
CHƯƠNG TRÌNH HỘI NGỘ 2026 TẠI WASHINHTON D.C
Chương trình Hội Ngộ AH GĐPT VNHN năm 2026
Ngày 2 tháng 04: The Black Lotus
Tiền Hội ngộ
Chào đón thành viên, và Ghi Danh , Sinh hoạt tự do
Sinh hoạt chung (Anh Phương, Chị Đan và Chị Kiểm )
5-7 PM: Dùng cơm chiều & Hàn huyên
Sau 7:PM Sinh Hoạt tự do
Ngày 03 tháng 4 (Chùa Hoa Nghiêm).
Tham quan chùa và làm Lễ Hiệp Kỵ
9:00AM Đến1:30 Pm:
*Nghi thức khai mạc
-Giới thiệu Chư Tôn Đức / Quan Khách tham dự :Trưởng Kiểm
-Chào mừng Quan Khách :Trưởng Thanh Minh
-Lời Cảm Tạ - Trưởng Phương
.
-Lễ Hiệp Kỵ:
Chủ Lễ: Chị Kim Kiểm
1 Phút Mặc Niệm (1 chuông bắt đầu, …1 chuông chấm dứt)
GĐPT. (Chuông Mõ – Tr. Phuong và Tr. Hồ)
Tr. Châu đọc danh sách tưởng niệm Chư Tôn Đức & ACE Áo Lam
quá vãng
12- 1 PM: Dùng cơm trưa
2-5:00 PM: Bầu Cử BCH Nhiệm Kỳ 2026-2028 tại Black Lotus
5-6:30PM : cơm chiều
6:30-8:00PM: Sinh hoạt ,Văn Nghệ tự do ( anh Phương, chị Đan và chị Kiểm
8:00 PM: Tan Hàng
Ngày 04 tháng 04: Du Lịch Option (tùy cá nhân)
` a)River boat tour, ngắm hoa Anh Đào ăn trưa
b)City tour : xe đưa đi ngắm Tháp Bút chì, Tòa Bạch Ốc, Museum ( ngồi trên xe)
d)) Sinh Hoạt buổi tối ( Anh Phương, Chị Kiểm, Chị Dan)
Ngày 05 tháng 4 : Option ( tùy cá nhân)
Tham quan danh lam thắng cảnh của Tiểu bang Maryland: Capital, Academy ở
Indianapolis,
Cơm trưa tại Annapolis
6:00PM : cơm chiều
7:00 PM Sinh Hoạt buổi tối (anh. Phương, chị Kiểm và chị Đan)
8:30 PM :tan hàng
Ngày 6 tháng 4:
Ăn sáng, ăn trưa, sinh hoạt chung
Dây thân ái
Tạm biệt
Có người đặt
câu hỏi: Có văn bản nào quy định quốc phục nước ta không ? Nếu không có văn bản
của quốc gia ban hành thì lấy chi làm chuẩn ? Đặt những câu hỏi như vậy có thể
cho rằng đúng. Nhưng có những quy luật bất thành văn bản, nó còn giá trị hơn là
những văn bản, bởi đó là truyền thống do ông cha ta để lại từ lâu đời.
Về màu sắc thì để cho đẹp, người nữ có thể
mặc nhiều màu khác nhau, nhưng phía Nam giới không mặc màu đỏ, vì màu nầy danh
cho các bậc thần.
Còn màu vàng danh cho vua chúa cùng hoàng
tộc.
Quan lại cũng như thường dân mặc màu sắc
khác:
Hay đơn giản màu xanh dương, màu lam, màu
đen, có thể có hoa nổi cùng màu:
Chúng ta đừng như mấy chàng trai trẻ may áo
màu đỏ, màu vàng,. Như trên đã trình bày, màu đỏ dành cho các vị thần, màu vàng
dành cho vua và hoàng tộc.
Biết được những điều đơn giản đó, chúng
ta nên tránh dùng, để tránh khỏi sự đánh giá của người khác về kiến thức của mình,
có khi còn liên quan tới gia đình mình.
Biết thì nên tránh những điều người xưa đã
quy định, tránh làm trò cười cho thiên hạ. Rất mong các bạn trẻ nên lưu ý điều nầy, vì nó là nề nếp, văn hóa của dân tộc chúng ta.
866424012026
Hôm nay đã bước
sang năm mới gần nửa tháng rồi, chính xác là hôm nay ngày 14 tháng Giêng năm
2026. Như vậy là tôi có thể nói rằng tôi đã 85 tuổi. Dâu, rể, cháu nội, ngoại đầy
đủ. Chỉ có cháu cố thì chưa.
Năm nào tôi
cũng về Việt Nam, năm nay chắc cũng vậy, nhưng tôi thường đi tránh vào nhừng ngày
nhiều người đi như lễ, Tết hay vào mùa Hè, do nhiều người đi nên các hãng máy
bay tăng giá vé.
Mỗi lần về
Việt Nam chỉ có mục đích như đi du lịch, thay đổi cuộc sống hàng ngày chút ít vậy
thôi. Trước tôi thường đi hãng máy bay American Airlines, vì họ có khuyến mãi,
mặc dù vậy, tôi vẫn chưa đủ số giờ bay để được hưỡng lợi ấy, sau nầy tôi thích đi
Japan Airlines vì tiếp viên của họ tiếp đãi hành khách lịch sự và chu đáo hơn.
Năm nay dĩ nhiên là chúng tôi sẽ về Việt Nam khoảng 6 hay 8 tuần, sẽ về quê thăm mồ mả ông bà và đi thăm bà con vài nơi, du lịch như xưa kia thì chắc không, nhưng cũng sẽ đi một vài nơi chẳng hạn như Bến Tre hay Cà Mau, để có thể thăm lại vài nơi có nhiều kỷ niệm thuở thiếu thời hoặc cuộc đời lính tráng nơi xứ lạ như Cà Mau, Sóc Trăng.
Đôi khi cũng
nhớ tới vài cô gái, không phải là tình nhân, nhưng là cô gái trẻ, đẹp chẳng hạn
như cô Vân em vợ quán chú Cường, nay nơi ấy trở thành nghĩa trang của thành
phố Sóc Trăng, đường Lê Hồng Phong nằm bên đường đi Bãi Xàu. Gia đình của chú Cường (binh sĩ của Đại Đội Bảo Toàn, Tiểu Đoàn 21 Tiếp Vận) đã dời đi nơi khác lâu rồi.
Xin trích một bài thơ của
Lê Vũ Hùng (1952-2003)
NGƯỜI EM MỸ XUYÊN
Gửi T.T
-1968-
Mắt em
buồn và dáng em xinh,
Xứ sở dầu sao cũng ngọt tình.
Em - kẻ tha phương - đồng cảnh ấy,
Ngọai già lần chuỗi nguyện thanh bình.
Rồi em từ chỗ không quen biết,
Đã đến cùng anh một sớm chiều.
Mưa nắng hai mùa ươm mộng đẹp,
Mình về xua đuổi bóng cô liêu.
Và mấy năm thương em Mỹ Xuyên,
Mùa thu đánh rối tóc em huyền.
Hoa cười cho thấy trời xuân hạ
Cho máu hồn rơi ướt trái tim.
Phân nửa cuộc đời trao gửi em,
Từ hôm tóc chải rẽ đôi miền.
Anh thương, anh nhớ hoài trăng mộng,
Cô gái lai hiền Việt gốc Miên.
Năm mới nhớ chuyện cũ, người xưa. Nhớ tới rạp Chiếu bóng Hoà An, nhớ tới anh chuyên viên Nô, nhà ở Xóm Mỹ Xuyên, mới đó mà đã 57 năm trôi nhanh qua rồi !
866414012026
Hôm nay là ngày đầu năm mới 1-1-2026, đối với tôi hôm nay cũng là ngày bình thường, vì thời tiết lạnh nên tôi không có đi ra ngoài, chỉ nằm nhà xem bài vở trên Mạng mà thôi, tự nhiên đưa tôi đến bài viết về Lưu Nhơn Nghĩa tác giả quyển Như Cánh Chuồn Chuồn, tôi có quen biết anh qua một kỳ Trại hè học sinh tại Vũng Tàu năm 1956.
Tôi nhớ, lúc còn đi học, mỗi năm học sinh
đóng 10 đồng, vào Hè 1956, Bộ Quốc Gia Giáo Dục lấy tiền đó mua một khu đất ở Vũng
Tàu để làm Trại Hè cho học sinh, khu đất nầy rất rộng có 2 dãi nhà 2 tầng xây tô
lợp ngói móc, chung quanh có tường rào bao bọc, khi mua xong Bộ Giáo Dục cất
thêm 1 dãi nhà để làm phòng ăn, đủ sức chứa chừng 500 học sinh ăn uống.
Còn 2 dãi nhà trang bị giường ngủ là giường chồng bằng sắt.
Về sau cả 2 dãi nhà nầy đều thuộc về Công
Đoàn. Nay không biết thuộc về cơ quan nào quản lý. Nhớ một góc chuyện xưa. Vậy
mà đã 70 năm trôi qua rồi.
Nhân ngày đầu năm. Chúc quý độc giả, thân hữu : Một năm an khang, thịnh vượng, luôn an vui hạnh phúc.
866401012026
Hôm nay là
ngày cuối cùng của năm 2025 và vài tiếng đồng hồ nữa năm mới 2026 sẽ đến, đương
nhiên là mỗi năm mỗi khác, năm nay tôi cũng đã lớn tuổi rồi 84, dĩ nhiên có quyền
cho mình đã lên lão.
Cũng nên dành
ít phút để ôn lại chuyện đã qua. Dĩ nhiên là tốt có, xấu có. Trước tiên tôi muốn
nói về chuyện đi đó đây. Tôi đã đi Pháp 1 tháng, ở Paris cho đến Colmars, bờ biển miền Đông Nam nước Pháp năm
2012.
Tôi đi viếng
Phật tích Ấn Độ năm 2019.
Trong nước
tôi có đi đảo Phú Quốc năm 2015. có đi Sa-Pa, Vịnh Hạ Long, Hội An Đà Nẵng năm 2018, Đà Lạt hay Huế tôi
có đi nhiều lần,
Quá cảnh ở
Trung Quốc hoặc Nhật hay Nam Hàn thì có, nhưng đi du lịch thì chưa. Cũng mong
có dịp du lịch ở Trung Quốc tham quan Vạn Lý Trường Thành hoặc có dịp ngắm Phú
Sĩ Sơn của Nhật Bản.
866431122025
Còn vài hôm
nữa thì sẽ cuối năm cũ 2025, bước sang năm mới 2026, cho nên tôi muốn nhân đây
nói chuyện cũ, để sang năm mới không còn chuyện cũ vấn vương. Tôi nhớ tới người
bạn gái truân chuyên. Năm 1975, trước khi miền Nam đứt bóng, cô ta đang làm sở
Mỹ, nên được Mỹ bốc đi bằng phi cơ Mỹ. Trước khi rời Việt Nam, cô có gọi tới văn
phòng của tôi, nhưng tiếc lúc dầu sôi lửa bỏng đó, tôi đi với anh cựu Hiệu Trưởng
Trung học Y Út Banmêthuột, uống cà-phê ở quán Út Bạch Lan tại Đình Tân Kiển, đường
Nguyễn Bỉnh Khiêm Đa Kao để anh ta tâm sự việc nhà và cho tôi biết Banmêthuột vừa
mới mất đêm qua, vợ con anh đang ở đó, chẳng biết ra sao !

Trở lại chuyện
cô bạn gái của tôi, sang Mỹ cô lấy một anh chồng người Việt, vài năm sau vợ con
anh sang, anh phải rời cô ta để sum họp với gia đình mình, về sau cô ta lập gia
đình với một nhà văn, họ có với nhau một cậu con trai, lớn lên cậu nầy lấy vợ
người Đại Hàn, còn cô ta về sau bệnh mà mất, họ sống với nhau có hạnh phúc, năm
nào đó, tôi đến Virginia tham quan và có đến thăm gia đình họ. Năm nào đó, cách
nay chừng 5, 7 năm cô ấy bệnh mà mất, ngoài chồng và con, cô ấy còn có đứa con
trai nuôi đã có gia đình con cái. Có thể nói đời sống của cô ấy cũng được hạnh
phúc viên mãn.
Hôm qua, tự
nhiên tôi nhớ tới một người chị, chị ấy với tôi không họ hàng, ông thân chị ấy
tôi gọi là bác, còn mẹ chị ấy tôi gọi là cô. Chị ấy sống tại Sàigòn với người bạn
gái tên Nguyệt, người gốc Biên Hòa. Chị ấy tôi gọi là Chị Tám, gia đình chị ấy
có nhiều anh chị em, một người em chị ấy là anh Lân, tôi có học chung với anh
ta năm lớp Nhứt tại Trường Nam Tiểu Học Châu Đốc, sau nầy nghe nói anh Lân lập
gia đình rồi về Tri Tôn sinh sống (nơi quê hương của nhà văn Lưu Nhơn Nghĩa tác
giả quyển Như Cánh Chuồn Chuồn). Khi tôi
học lớp Nhất Trường Nam Tiểu Học tỉnh Châu Đốc thì Nghĩa đã học lớp Đệ Ngũ trường
Thủ Khoa Nghĩa, nhưng chúng tôi có đi chung Trại Hè Toàn Quốc Vùng Tàu năm
1956.
Trong trại Hè
nầy có việc đáng nhớ liên quan tới Nghĩa, nguyên do trại Hè tổ chức cho Học
sinh Trung, Tiểu học thời gian 3 tuần, trại sinh có những em còn nhỏ, nhớ nhà tối
ngủ còn mớ: Má ơi ! Má! Có em còn “đái
dầm”, nằm giường tầng trên, đái dầm nước đái chảy xuống ướt người tầng dưới, nửa
đêm giựt mình thức dậy, la hét om xòm. Một đêm kia, có 2 em bỏ trốn, ra bến xe
mua vé về Sàigòn. Sáng ra, Trại Trưởng biết tin, báo Cảnh Sát, nên khi 2 em nầy
về tới Biên Hòa, bị chốt Cảnh Sát bắt được, gửi xe đò trả về lại Trại, nên từ đó
Trại tổ chức canh gát, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Một hôm có phiên tôi gát,
Nghĩa đến chơi, thấy có con chó trắng, nhỏ dễ thương, nên Nghĩa bắt lấy nó, cầm
lên chơi, bị con chó ấy cắn, rồi Nghĩa thả nó ra.
Trại Trưởng
biết sự việc, nên ông cẩn thận đưa Nghĩa đi chích ngừa chó dại. Thuốc phải chích
liên tục 21 ngày, cho đến ngày về chích vẫn chưa đủ liều, nên bệnh viện đưa thuốc
bắt Nghĩa phải mang về bệnh viện Châu Đốc chích tiếp cho đủ liều.
Bao nhiều năm
qua, còn chút chuyện để nhớ, ghi lại kỷ niệm thuở xưa, nay đã 69 năm rồi.
866428122025