A Páo tên thật là Ngô Sỹ Ngọc (SN 1988), tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ (Nghệ
An). Sau khi tốt nghiệp Trường Cao đẳng Văn hóa - Nghệ thuật Việt Bắc, chàng
trai này đã lựa chọn Hà Giang để lập nghiệp, làm quê hương thứ hai của mình…
Với tình yêu đặc biệt với Hà Giang, A Páo đã miệt mài quảng bá, lan tỏa hình
ảnh cao nguyên đá tới du khách qua lời ca, tiếng hát, qua các tác phẩm âm nhạc
và những video clip ngắn đăng trên các nền tảng mạng xã hội.
Huỳnh Ái Tông
Friday, May 22, 2026
Ngô Sĩ Ngọc biểu diễn thổi sáo Mông quảng bá cho du lịch Hà Giang
Saturday, May 16, 2026
Ngũ quả
Trên bàn thờ gia tiên trong nhà vào ngày Tết người ta thường chưng trên bàn thờ những đĩa trái cây. Tôi nhớ trong nhà tôi, lúc tôi lên 10, cha tôi vừa bệnh hoạn, vừa tuổi già, nên những việc trang hoàng bàn thờ, tôi phụ trách chưng dọn, trang hoàng.
Bàn thờ là một
cái tủ gỗ quý, danh mộc cẩn Xà Cừ
Trên đó có đặt bộ lư đồng
Vào ngày Tết, tôi chưng giữa bộ chân đèn và Bộ
Lư mỗi bên 1 dĩa trái cây gồm có nãi chuối già, trái dưa hấu xanh và những trái
quit vàng, trái mận đỏ.
Có người thêm chùm trái sung mang ý nghĩa cầu
được sung túc.
Có người thêm trái khóm hay trái thơm để cầu cho gia đình có danh thơm, tiếng tốt với bà con họ hàng cũng như xóm làng.
Có người thêm trái mãng cầu Xiêm hoặc Mãn cầu
ta, mang ý nghĩa Cầu được mãn cầu hay mãn nguyện.
Dĩa hay mâm ngũ quả, người ta có lòng trình
bày để bày tỏ tấm lòng cúng tổ tiên hay chưng cho đẹp mắt, đều được cả, miễn là
trông cho đẹp mắt, còn cao siêu hơn bày tỏ tấm lòng với tổ tiên, ông bà, cha mẹ
đều là được cả, nó tùy theo lòng thành của người chưng bày và cách nhìn của chúng
ta, người ngoài cuộc nhìn vào.
966416052026
Ngũ quả ngày Tết
Trên bàn thờ gia tiên trong nhà vào ngày Tết người ta thường chưng trên bàn thờ những đĩa trái cây. Tôi nhớ trong nhà tôi, lúc tôi lên 10, cha tôi vừa bệnh hoạn, vừa tuổi già, nên những việc trang hoàng bàn thờ, tôi phụ trách chưng dọn, trang hoàng.
Nhà tôi căn giữa
từ cột hàng nhứt trở ra sau cột hàng nhì là đặt bàn thờ tiền án là cái tủ cẩn,
trên đó ở ngay chính giữa đặt bộ lư đồng
Hai bên là 2 dĩa
trái cây, trên cái dĩa đặt một nãi chuối già hay chuối sứ, trên đó đặt trái dưa
dấu xanh, chung quanh trái dưa hấu đặt thêm những trái quít.
Vào thập niên 195o, có những người đặt thêm
chùm trái sung, mang ý nghĩa sung túc.
Có những người đặt trên dĩa những trái dừa,
trái mãn cầu, trái Xoài. Họ giải thích: Cầu được sung túc. Cầu vừa đủ xài !
Ngày Tết, người ta chưng trái cây cho đẹp mắt,
mang ý nghĩa nào đó cũng là ước nguyện của họ. Ai cũng có ước nguyện hoặc giàu
sang, hoặc ấm no hạnh phúc. Có ước nguyện mới có phấn đấu tích cực xây dựng ngày
mai tốt đẹp hơn.
866416052026
Friday, May 15, 2026
Ăn Sinh Nhật
Hôm nay Dâu và cháu nội cùng vợ chồng tôi đi ăn cơm trưa “Mừng Sinh Nhật của tôi 85 tuổi”, ăn ở nhà hàng mà tôi không ngờ buổi ăn trưa thiên hạ ngồi chật kín cả dưới lầu cũng như trên lầu.
Tôi gọi một tô
soup nhưng mà họ nấu không ra chi cả, như chúng ta nấu một tô canh tàu hủ với vài miếng rong biển.
Nhưng mà đứa
cháu nội gái của tôi thật ngoan, cháu năm nay ngoài 20, nên chăm sóc tôi thật tươm
tất, vì trong người tôi không khỏe, đúng là “tuổi cao, sức yếu”, nên cháu nắm
tay tôi dẫn đi chu đáo.
Vậy là một
Sinh nhật nửa đã đến, thêm một tuổi già thêm.
Mấy hôm trước
tôi nghe bên nhà có 4 người cùng tuổi tôi đã qua đời. Trong đó có thằng Quốc gọi
tôi bằng chú, nhà hắn sát vách nhà tôi, ba hắn bị Việt Minh giết chết ở Đốc Vàng
trong Đồng Tháp Mười vào năm 1947 vì bị kết án theo Tây, do trước 1945 ba hắn làm
chức Xã Trưởng, còn ông thân tôi làm chức Hương Sư.
Người kế là thằng
Cuộc, nhà hắn ở làng Hòa Hảo, quân Tân Châu tỉnh Châu Đốc, nay là quận Phú Tân tỉnh An Giang, nhưng ông ngoại hắn
có họ hàng với ông thân tôi và nhà ông ấy cách nhà tôi một căn nhà khác, căn nhà
khác đó là em của ông ngoại hắn.
Một người nữa
là thằng Khuyến, bà nội hắn là em ruột bà nội tôi, nên hắn với tôi là anh em đầu
ông cố.
Một người nữa,
người thứ tư tôi không nhớ là ai, đúng là tin buồn, đó là những người khi còn
nhỏ lúc chơi đá dế, lúc chọi gà, lúc bơi lội dưới sông, lúc leo cây bắt ổ chim
cu, con quạ, nay thì ai cũng già, nên không tránh khỏi: Sanh, lão, bệnh, tử. Mặc
dù biết thế, nhưng làm sao tránh khỏi buồn khi mình bị mất những người bạn, nhất
là bạn thời thơ ấu.
Buổi chiều tôi
ăn Sinh nhật tại gia đình, gồm những món nhà tôi nấu như soup măng tây, chả giò,
lá lốt chiên, đều là những món ăn tôi thích. Ngày nay lớn tuổi, tôi ăn ít, nhưng
ăn nhiều bữa, thường ngày 5 bữa ăn.
Wednesday, May 13, 2026
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông
(Điển tích truyện Kiều)
Kim Trọng
về hộ chú ở Liêu Dương thì nửa năm sau, chàng trở
về đến chốn cũ tìm Kiều, nhìn thấy cảnh đã khác xưa:
Đầy vườn
cỏ mọc lau thưa
Song trăng quạnh quẽ vách
mưa rả rời
Trước sau nào thấy bóng
người
Hoa đào năm ngoái còn
cười gió đông
Xập xè én liệng lầu không
Cỏ lan mặt đất rêu phong
dấu giày
(câu 2745 đến 2750)
Thôi Hộ, một danh sĩ đời nhà Đường trẻ
tuổi đẹp trai, nhân dự hội Đạp Thanh đến một xóm trồng toàn hoa đào (Đào hoa trang),
gõ cửa một nhà xin giải khát. Bên cửa cổng, một thiếu
nữ thập thò đưa nước cho chàng. Nàng đẹp, duyên dáng, e lệ.
Chàng đưa tay tiếp lấy bát nước. Hai bàn tay trai gái chạm nhau. Nàng ngượng
ngùng, cúi mặt xuống. Đôi má hây hây đỏ như đoá hoa đào. Chàng rụt rè, ngượng nghịu đoạn từ giã ra đi
Nhưng rồi đèn sách và
mộng công hầu không xoá mờ hình bóng
giai nhân. Xóm hoa đào và con người đẹp
vẫn gợi lên một hình ảnh đầm ấm
trong trí não, khiến nhà thơ lãng mạn chan chứa biết
bao tình cảm lưu luyến mặn nồng. Rồi
năm sau, ngày hội du xuân đến, Thôi Hộ tìm đến xóm hoa đào. Cảnh cũ còn đó
nhưng người xưa lại vắng bóng. Cửa đóng then cài. Chỉ có ngàn hoa đào rực rỡ, phe phẩy theo gió xuân như mỉm cười chào đón khách du xuân.
Ngẩn ngơ, thờ thẩn trước cảnh cũ quạnh
hiu, Thôi Hộ ngậm ngùi:
-
Hay là nàng đã về nhà chồng?
Từng bước một, chàng quay gót trở ra. Lòng cảm xúc vô hạn, rồi muốn ghi lại mấy dòng tâm tư của mình, Thôi Hộ lấy bút mực trong
bị ra, đề mấy câu thơ trên cửa cổng.
Chiều đến, nàng thiếu nữ họ Đào
cùng thân phụ viếng người thân trở về. Nàng theo sau cha,
chợt nhìn trên cổng thấy bốn câu thơ:
Khứ niên
kim nhựt thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương
ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ
khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông
phong
Nghĩa:
Năm ngoái ngày này vẫn cửa
trong
Hoa đào mặt ngọc gợn ánh hồng
Mặt người nay biết đi đâu vắng
Chỉ thấy hoa đào cợt gió đông
Nét chữ tinh xảo, ý tứ dồi dào chan chứa một
tình cảm đậm đà khiến nàng thiếu nữ họ Đào cảm
thấy lòng xao xuyến và quả
tim tình bắt đầu vỗ đập theo một nhịp yêu đương. Nàng ngậm ngùi thở dài,
luyến tiếc duyên vừa gặp gỡ lại khéo bẽ bàng.
Rồi ngày này sang ngày khác, nàng vẫn tựa mình bên cửa cổng mong đợi và hy vọng gặp
lại người khách tài hoa xin nước năm xưa.
Nhưng ngày lại ngày qua, mấy lần bóng chiều tắt lịm sau dãy đồi xa mà bóng
người xưa chẳng thấy, chỉ thấy vài cánh chim chiều lẻ bạn, bạt gió từ ngàn
phương kêu bạn đổ về với một giọng não nùng.
Rồi từ đó, nàng bỏ ăn bỏ ngủ, thân hình tiều
tuỵ, dung nhan võ vàng. Thân phụ nàng ngày đêm lo lắng, tìm thầy thuốc thang nhưng vô hiệu.
Biết không sống được, nàng đành thuật lại tâm sự của mình cho cha già và
xin tha tội bất hiếu. Nhìn đứa
con thiêm thiếp trên giường bệnh như
chờ đợi tử thần, ông lão thương con, nóng lòng chạy tìm người đề thơ trên cổng. Nhưng
hạc nội mây ngàn, tìm đâu cho thấy.
Người cha đau khổ ấy bối rối, cứ chạy ra chạy vào, lòng mang một mong mỏi yếu đuối.
Trong giờ phút cuối cùng, mong gặp chàng
thi sĩ trẻ tuổi xa lạ đã gây sóng gió, bão tố trong gia
đình ông, thì giờ phút
này, ông cho là một vị cứu tinh của gia đình, nên ông lại chạy tìm nữa. Ông chạy tìm một
cách cầu may!
Vừa ra khỏi cổng nhà một quãng, bỗng chạm phải một người, ông ngẩng mặt nhìn.
Đó là một thư sinh tuấn tú. Thấy ông mặt
mày ràn rụa nước mắt, cử chỉ hốt hoảng, chàng thư sinh lấy làm lạ hỏi.
Ông vừa bươn bả đi vừa kể lể thành thực sự tình. Nghe kể chưa hết câu chuyện, chàng thư sinh bỗng bưng mặt khóc. Ông lão
bấy giờ lấy làm ngạc nhiên, chưa kịp hỏi rõ
thì chàng thư sinh nói:
-
Tôi là Thôi Hộ, người đã đề thơ trên cổng...
Ông lão mừng rú lên, rồi lôi xềnh xệch chàng vào nhà, đưa thẳng đến phòng.
Nhưng người thiếu nữ vừa trút hơi thở cuối cùng.
Nhìn người mang nặng tình yêu đã vì chàng mà phải vóc liễu tiều tuỵ, chết một
cách đau đớn, chàng quá cảm động, quỳ bên giường, cầm lấy tay nàng. Chàng áp
mặt chàng vào mặt nàng, khóc nức nở... không ngờ nước mắt và hơi ấm của chàng
thi sĩ rỏ trên mặt và ủ ấp người nàng có mãnh lực kỳ
diệu thế nào, khiến nàng từ từ mở mắt ra,
đăm đăm tha thiết nhìn chàng. Nàng thiếu nữ Đào
Hoa trang sống lại, và kết duyên với chàng thi sĩ tài danh Thôi Hộ.
"Hoa
đào năm ngoái còn
cười gió đông"
Năm năm
trước có người có hoa đào
Năm
nay vắng người chỉ còn có hoa đào
Hoa đào còn đó phe phẩy trước gió như cười với gió. Cảnh cũ nhưng lại vắng
người xưa, nhà thơ Thôi Hộ đã ghi lại xúc cảm của mình bằng bốn câu thơ. Liêu
Dương cách trở nửa năm, Kim Trọng quay lại tìm người yêu thì người yêu vắng bóng, trước cảnh đìu hiu, quạnh quẽ, hoa đào vẫn mơn mởn tươi cười
Sao lại
có hoa đào cười?
Sao
lại có nụ cười ở đây?
Nhìn người đương buồn bã đau khổ mà
lại cười, phải chăng là nụ cười vô duyên đến quái dị!
Trước cảnh bất công của xã hội, giữa lúc nơi lầu son gác tía lại rượu thịt ê
hề, thừa thải đến hôi thối thì ngoài đường xương kẻ chết vì đói lạnh chất chồng
phơi trắng ra, Đỗ Phủ, một thi hào đời nhà Đường cực tả bằng hai câu:
Chu môn
tửu nhục xú
Lộ hữu đống tử cốt
Hai cảnh tượng tương phản.
Tình cảm thương nhớ, hy vọng của Kim Trọng mong gặp lại Kiều ở một nơi
mà ngày xưa được gọi là "thiên thai", "động
Đào"... thực hạnh phúc biết
mấy; thế mà nay "vách mưa
rã rời", "rêu
phong mặt đất"... thì cái tình cảm hy vọng đột nhiên trở thành tuyệt vọng. Cực tả trạng thái tình
cảm tuyệt vọng này, tác giả dùng lối nhân hình hoá với thế tương phản
"hoa đào cười" thì
không còn gì tuyệt diệu hơn là làm
tăng nỗi đau đớn, tuyệt vọng thêm lên.
Tác giả Truyện Kiều dùng điển tích bằng hai câu
thơ cuối của Thôi Hộ, nhưng không phải làm một việc "nhai lại" mà
vốn chuyển hoá điển tích này một cách
có khác hơn để phù hợp với hoàn cảnh, tâm tình của Kim Trọng có một ý tình khá
sâu sắc.
Nhân diện
bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông
phong
(Mặt người nay biết đi đâu vắng
Chỉ
thấy hoa đào cợt gió đông)
Với Thôi Hộ, thì "người
không biết đi đâu" tức tác
giả nhận định tình trạng dĩ nhiên như
thế một cách khách quan. Và, "hoa
đào như cũ, cười với gió đông" tức tả cái cảnh thấy đó, chớ
thiếu hẳn một ý tình chứa chan sâu
sắc.
Trước sau
nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn
cười gió đông
Đối với Nguyễn Du, qua những từ "trước,
sau, nào" đã cho ta thấy một hình ảnh của một con
người đương chăm chú, để ý nhìn
trước nhìn sau tìm kiếm, cuối cùng hoàn toàn tuyệt vọng... nào thấy bóng người xưa. Và, những
từ "năm ngoái",
"còn" khiến cho người đọc có thể nhận thức được chàng Kim nhìn hoa đào cười mà chỉ
thấy hoa đào năm ngoái là cái hoa đào
có Kiều đứng ở bên còn đó, và nụ cười của người yêu xưa cùng với hoa đào xưa,
sao nay chỉ còn có hoa phe phẩy nụ cười với gió... Trong một thời gian ngắn ngủi xa
cách mà hoa vẫn còn đó nhưng người xưa lại đâu rồi!
Có khác hơn nhà thơ Thôi Hộ, tác giả Truyện
Kiều tả cảnh phối hợp tình, nhưng đi
sâu vào tâm tình của đối tượng với tính chủ quan hơn.
Tuy cùng mong nhớ một giai nhân, nhưng mối tình của nhà thơ Thôi Hộ đối với cô
gái vườn đào không giống mối tình giữa chàng Kim và nàng Kiều. Tình cảm mong
nhớ một giai nhân không giống được tình
cảm mong nhớ một tình nhân. Mối tình đầu giữa chàng Kim và nàng Kiều đã gắn bó, đương gắn bó....
mà điều này Thôi Hộ chưa có- nên đã tạo được một tình cảm sâu sắc biến động trong tâm tư trước cảnh vật, tất nhiên chất liệu của thơ đã
được phát huy- hay tiếng lòng của đương sự đã được rung động với một nhịp độ dồn dập lên cao. Tác giả cực tả cái trạng thái tình cảm và tâm lý chủ quan này.
Bài thơ của Thôi Hộ cũng như của bao nhiêu bài thơ trữ tình khác. Nhưng sở dĩ còn được người đời nhắc nhở, truyền tụng phải chăng một
phần lớn quyết định là do bút pháp
điêu luyện, sáng tạo của tác giả Truyện Kiều tạo nên. Cũng như không có tác
phẩm Đoạn trường tân thanh hay Truyện Kiều của
Nguyễn Du thì quyển Kim
Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân ở Trung Hoa, hẳn không ai tìm
biết làm gì?
Mượn của người xưa mà không làm nô lệ của
người xưa, trái lại làm sáng danh cho
người xưa mới thực là tuyệt diệu.
Tuy nhiên, ở đoạn miêu tả này
có điểm đem lại nhiều thắc mắc. Tác giả Truyện
Kiều đã xác định:
Từ ngày
muôn dặm phù tang
Nửa năm ở đất Liêu Dương
lại nhà
Vội sang vường Thuý dò la
Nhìn phong cảnh cũ
nay đà khác xưa
(câu 2741 đến 2744)
Như vậy, chỉ thời gian trong vòng nửa năm mà gia đình của Vương ông (đã vắng Kiều) lại tàn lụi
đến thế sao? Phải chăng đây là một kẽ
hở còn có thể phê bình được.
"Điển tích Truyện Kiều" chỉ
chú trọng về điển tích và chỉ phát triển hay giải
thích ý nghĩa sự việc có liên hệ đến phần điển tích, chớ không phê phán đi
sâu vào những sự kiện do tác giả Truyện Kiều sắp xếp trong truyện. Những
điểm trên được trích lại, xin làm tư liệu cho phần tham khảo được phong
phú, ngoài phạm vi của quyển
biên khảo này. Hay nhà thơ giàu cảm nhìn cảnh vật bằng tâm hồn, và đây mới là cái thực chất đặc biệt của
nhà thơ?
(theo
Điển tích Truyện Kiều, NXB Đồng Tháp)
866412052026
Sunday, May 3, 2026
Một chút ý nghĩ ngày hôm nay :Tôi đi Học Tập Cải Tạo
Hôm nay tôi đã 85 tuổi, muốn nhìn lại chặng đường đã qua, trong đó có những ngày “lên voi,
xuống chó”, gọi là lên voi, chớ thật ra con voi nho nhỏ, còn xuống chó thì cùng
với nhiều người, tôi không đoán được là bao nhiêu, nhưng cũng vài trăm ngàn.
Theo báo chí có 443.360 người bị đi Học Tập Cải Tạo (學習改造).
Tôi bị đi học tập cải tạo. Trước tiên tập trung tại trường Lasan Tabert đường Nguyễn Du Quận 1 Sàigòn, ngày 25 tháng 6 năm 1975.
Tôi ngủ tại đây
1 đêm thì đêm hôm sau 10 giờ tối, tất cả tập trung trong sân trường Tabert với
đầy đủ tài sản cá nhân và xếp thành từng trung đội, sau đó lần lượt lên xe
Molotova, xe nào cũng phủ bạt kín mít. Không thể nhìn ra bên ngoài cho đến khoảng
2, 3 giờ sáng xe bắt đầu lăn bánh, không nhìn rò bên ngoài, chúng tôi tự hỏi không
biết bọn mình được đưa đi đâu ? Đến hơn 5 giờ xe dừng lại cho mọi người đi tiểu
bên vệ đường Quốc Lộ 13, có người nhận ra đó là khoảng trên ngã tư Trung Chánh
thuộc địa phận Hóc Môn, tôi nhận ra trong xe đi chung với tôi có Trần Trọng Thức tức là phu quân của tài tử Kim Cương. Sau đó anh em được lệnh lên xe, xe chạy cho đến sáng xe
dừng lại, đỗ anh em chúng tôi xuống ở Trại Gia Binh thuộc sư Đoàn 25 Bộ Binh của
Quân lực Việt Nam Cộng Hòa.
Tại đây, chúng
tôi được phân chia thành tiểu độ, Trung Đội, Đại Đội. Chúng tôi nhận ra anh em
chúng tôi toàn là thầy giáo, phần đông là các Thầy giáo thuộc các Trường Tiểu Học,
Trung học vùng Thủ Đức.
Có hôm ra ngoài sân, Nghiêm Phú Phương là em ruột của nhạc trưởng Nghiêm Phú Phi bắt giọng và cầm cương đánh nhịp cho chúng tôi hát “ Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng …” Rồi bắt đầu đi lào động, trước tiên ra phi trường gần đó tháo gở những ghi sắt đem về Trại làm hàng rào, che chắn… Rồi một số anh em được chuyển trại, về sau mới được biết họ chuyển đi ra Trại tù Phú Quốc ngày xưa, sau một số được chuyển đi trại tù Suối Máu ở Biên Hòa, cuối cùng chúng tôi được chuyển đi lên rừng ở Kà-Tum gần biên giới Tây Ninh – Kampuchea.
Những ngày đầu,
không có nhà cửa chi cả, chúng tôi phải vào rừng đi chặt tre rừng để làm cột, kèo, đi cắt
tranh đan thành những tấm lợp láng trại, mỗi cái láng, bề ngang chừng 8 thước,
dài chừng 20 thước, chung quanh có vìa hè chừng 1 thước, ở giữa có lối đi chừng
1,5 thước, chung quanh có dừng phên tre, từ dưới đất cao lên 1 thước, tiếp theo
chừng 1,5 được đan một tấm chắn thành những ô hình thoi, có kích thước chừng 2
tấc x 1 tấc, ở giữa chiều dài cùng như bề ngang có chừa lối đi chừng 2 thước. Dùng để ở cho 50 người.
Sau khi dựng
nhà xong, anh em bắt đầu đắp con đường từ ngoài lộ đi vào trại chừng hơn 2 cây
số và cất một căn nhà thăm nuôi, để khi có thân nhân được phép thăm nuôi, người
cải tạo được ra căn nhà đó gặp thân nhân có sự giám sát của quản giáo, mỗi gia đình
chỉ được thăm một thời gian nhất định trong 1 giờ đồng hồ.
Có một ngày,
trong B của tôi đi làm công tác là sữa chữa đường bị hư do trời mưa đường đất bị
ổ gà, chúng tôi phải đi đấp vá lại, trong công tác có anh Trần Ngọc Tân (sau ầy
anh được định cư ở Úc) và những người thăm nuôi có gia đình anh Tân, nên anh em
giúp làm phần công tác của anh Tân, để anh Tân được gặp vợ con. một lần có anh
Thắng (sau định cư Úc), với anh X, hai
anh có công tác ra nhà thăm nuôi, nấu nước để khi thân nhân thăm nuôi đến có nước
uống. Riêng anh X hôm sau có thân nhân đi thăm. Vao giờ trưa là giờ nghỉ, anh
Thắng đã canh gát cho anh X gặp vợ ở nhà thăm nuôi, sau chuyến thăm nuôi đó vài
tháng, anh X vui mừng báo cho anh Thắng biết vợ anh ta đã mang bầu !
Trong B tôi có
một anh rất hiền, một hôm sau khi đi công tác làm xong chỉ tiêu, anh ta đi tìm
thức ăn (trái cây trong rừng chẳng hạng như trái bứa, chùm chòi mòi, hay là măng
le gọi là cải thiện, để ăn thêm cho đỡ đói), vào khoảng 5 giờ chiều trời đỗ cơn
mưa tầm tả, sau đó đến giờ ăn chiều không thấy anh ta có mặt, tôi báo cáo cho Đại Đội
Trưởng, Đội Trưởng báo cáo cho Tiểu Đoàn, anh quản giáo đi vào rừng bắn vài phát súng
chỉ thiên, để cho anh đi lạc có nghe thấy biết hướng mà về.
Nhưng đêm đó không thấy gì hết. Sáng ra thấy anh ta có mặt ở Trại. Hỏi ra mới biết anh vào rừng kiếm măng, sau khi mưa tạnh anh từ rừng ra gặp con lộ trải nhựa, anh theo con lộ ấy đi một đoạn thì tới con đường đất, anh đi lui lại, đến 12 giờ khuya thì về đến trạm gát, nhờ lính gát đã được báo trước có người đi lạc, nên anh được vệ binh lấy cơm thừa thức ăn còn dư cho anh ăn và chỉ chỗ cho anh ngủ tạm, sáng ra cho anh đi về Trại.
Rồi sau đó
khai hoang, phá rừng, diệt đế sậy trồng đậu, bắp, chỗ đất trũng, mùa mưa có nước
thì trồng lúa, tính chuyện lâ dài. Nhưng năm 1977 Kampuchea đánh sang Việt Nam ở
Tây Ninh, một số trại sinh đưa đi nơi khác, một số cho về rồi giải tán trại ấy.
Còn tôi và một
số ít trại sinh khác được cho về trước đó nửa tháng để gia đình đi kinh tế mới
hoặc hồi hương lập nghiệp. Chừng một vài tháng sau, thỉnh thoảng có người, trong
đó có anh Bình đến thăm tôi, về sau không thấy nữa. Coi như chấm dứt một thời, đời
tù tội của tôi dưới Chế độ mới.
866403052026
Saturday, May 2, 2026
Nhìn lại năm xưa trên đất Mỹ
Hôm nay tôi xem lại hình ảnh năm 2010 như vậy là đã 16 năm trôi qua, phụ nữ đã đòi hỏi được gì ? Họ muốn được tụ do thoải mái, họ muốn trở lại thời ăn lông ở lỗ ? Không thích sống cuộc đời văn minh tiến bộ của loài người ? Xem lại để biết.
Phụ nữ Mỹ đòi bình quyền được để ngực trần
VENICE BEACH, California - Hơn 200 người, đa số là phụ nữ, tham gia cuộc tuần hành “Topless” vào ngày Chủ Nhật, ngày 22 tháng 8, trên bãi biển Venice (Los Angeles). Những phụ nữ, và cả đàn ông già, trẻ, thuộc nhiều chủng tộc khác nhau đều để ngực trần, tuần hành theo một hàng dài, trông thật vui nhộn nhưng trật tự dưới sự giám sát của cảnh sát Los Angeles.
Họ hô vang khẩu hiệu: “Free your breasts! Free your mind!” hay “Demand topless equality.” Những người phụ nữ này có một đòi hỏi khá đặc biệt. Ðó là “quyền bình đẳng” được tự do để ngực trần ở những nơi công cộng như nam giới. (Câu này tôi không dám dịch ra tiếng Việt: “Free your breasts!")

Ðoàn người tham gia cuộc tuần hành “Topless” vào Chủ Nhật, ngày 22 tháng 8, 2010 trên bãi biển Venice (Los Angeles). (Hình: Dan Huynh/Người Việt) National Go-Topless Day
Ở các nước Hồi Giáo, ước mơ của người phụ nữ chỉ cần giũ bỏ chiếc mạng che mặt là đủ. Nhưng ở thế giới tự do, chuyện “topless” để đòi hỏi tự do bình đẳng của người phụ nữ đối với nam giới cũng là một nhu cầu! Ðược biết ngày “National Go-Topless Day” đều được diễn ra hàng năm ở những bãi biển trên khắp nước Mỹ.

Mark Ralston, AFP / Getty Images
Protesters prepare to march during National Go Topless Day" to honor Women's Equality Day at Venice Beach in Los Angeles on Aug. 23, 2010.










Đây là lần thứ ba, liên tục trong ba năm National Go Topless Day đã tổ chức đòi quyền để ngực trần ở các thành phố có bãi biển như Venice, Los Angeles, California, Lakefront Chicago, New York, San Francisco, Seattle, Miami, Honolulu ...
Báo Mỹ đưa tin:
National Go Topless Day Venice Beach 2010 !
August 22th, 2010 by Bret
This Sunday, August 22nd, the Raelian Movement will stage the 3rd annual “Go Topless Day” in Venice Beach. “Go Topless Day” was started to celebrate women’s topfree rights by this UFO religion.
The Raelian philosophy maintains that life on Earth was the result of scientific creation by an advanced, extraterrestrial human civilization, the Elohim, mistaken for gods in the Bible.
“They created us scientifically in their image through genetic engineering,” Gary said. “So how can a body, a masterpiece, be perceived with shame?
If you want to party with the Raelians or just oogle some boobies (last year it seemed like 20 photographers per each set of breasts), the group meets at noon on Ocean Front Walk at Navy St. The march starts at 2PM and heads towards the “muscle beach” stage for speeches and entertainment from 3PM until 5PM. “Go Topless Day” is a national event you can find out about on their webpage.
On Aug 22, GoTopless Day 2010
Gotopless.org summons all men in America to Cover their chests in the name of equal rights!
‘Topless equal rights for all or none!’
On Aug. 22, for the third consecutive year, U.S.-based GoTopless.org will stage a national Go-Topless Day protest to proclaim women’s constitutional right to go bare-chested in public. During the protest, while participating women go bare, male participants will cover their chests to comply with gender equal rights by wearing bikini tops or bras.
Sound ridiculous? It’s no more ridiculous than women having to wear tops at all time in this double-standard, legal topless battle.
For Rael, spiritual leader of the Raelian Movement (rael.org) and founder of Gotopless.org, the equation is simple: “As long as men can go topless, women should have the same constitutional right or men should also be forced to wear something that hides their chests.”
“We will force men to legally cover up if women can’t go bare,” agreed Nadine Gary, Raelian Priestess and President of Gotopless.org.
She criticized cities such as Ashland, Ore. (supposedly a topfree state), Asbury, N.J., and others that have recently passed ordinances against women’s right to go topless or that arrest women for doing so when local laws don’t even warrant this action (i.e., Madison, Wis.). “U.S. cities and states not recognizing women’s topless rights must be relentlessly sued to make them conform with gender equality,” Gary said.
The excuse that families and children may be uncomfortable around topless women mustn’t be considered, she said, explaining that the same excuse was used by defenders of segregation laws 50 years ago.
“Those laws were abolished nevertheless,” she said. “Thankfully, the U.S. Constitution isn’t swayed by racism or Puritanism for the benefit of families and children.”
For the Raelian Movement that sponsors GoTopless, nudity is a non-issue.
The Raelian philosophy maintains that life on Earth was the result of scientific creation by an advanced, extraterrestrial human civilization, the Elohim, mistaken for gods in the Bible.
“They created us scientifically in their image through genetic engineering,” Gary said. “So how can a body, a masterpiece, be perceived with shame?
Already, a handful of states, including New York and Maine, have come to terms with this legal reality and now honor women’s topfree rights. Last week, the city council of Santa Fe, N.M., turned down a city ordinance to ban women’s topfree rights because council members feared they could later be sued for violating gender equal rights.
Gary said GoTopless Day is always held at the end of August to honor Women Equality Day, Aug. 26, which commemorates the passage of women’s right to vote on Aug. 26, 1920.
She added that Aug. 22 events are planned both for cities where it’s illegal for women to go topless publicly, such as Los Angeles, Chicago, San Francisco, Seattle, Denver, Miami and Honolulu; and for cities where it’s already legal, including New York and Austin, Texas.








