Pages

Thursday, January 1, 2026

Ngày đầu năm mới

Hôm nay là ngày đầu năm mới 1-1-2026, đối với tôi hôm nay cũng là ngày bình thường, vì thời tiết lạnh nên tôi không có đi ra ngoài, chỉ nằm nhà xem bài vở trên Mạng mà thôi, tự nhiên đưa tôi đến bài viết về Lưu Nhơn Nghĩa tác giả quyển Như Cánh Chuồn Chuồn, tôi có quen biết anh qua một kỳ Trại hè học sinh tại Vũng Tàu năm 1956.

Bãi Trước Vũng Tàu

Tôi nhớ, lúc còn đi học, mỗi năm học sinh đóng 10 đồng, vào Hè 1956, Bộ Quốc Gia Giáo Dục lấy tiền đó mua một khu đất ở Vũng Tàu để làm Trại Hè cho học sinh, khu đất nầy rất rộng có 2 dãi nhà 2 tầng xây tô lợp ngói móc, chung quanh có tường rào bao bọc, khi mua xong Bộ Giáo Dục cất thêm 1 dãi nhà để làm phòng ăn, đủ sức chứa chừng 500 học sinh ăn uống.

Trại Hè Vũng Tàu năm 1956

Còn 2 dãi nhà trang bị giường ngủ là giường chồng bằng sắt.

Về sau cả 2 dãi nhà nầy đều thuộc về Công Đoàn. Nay không biết thuộc về cơ quan nào quản lý. Nhớ một góc chuyện xưa. Vậy mà đã 70 năm trôi qua rồi.

Nhân ngày đầu năm. Chúc quý độc giả, thân hữu : Một năm an khang, thịnh vượng, luôn an vui hạnh phúc.

866401012026






Wednesday, December 31, 2025

Đón năm mới 2026

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2025 và vài tiếng đồng hồ nữa năm mới 2026 sẽ đến, đương nhiên là mỗi năm mỗi khác, năm nay tôi cũng đã lớn tuổi rồi 84, dĩ nhiên có quyền cho mình đã lên lão.

Cũng nên dành ít phút để ôn lại chuyện đã qua. Dĩ nhiên là tốt có, xấu có. Trước tiên tôi muốn nói về chuyện đi đó đây. Tôi đã đi Pháp 1 tháng, ở Paris cho đến Colmars, bờ biển miền Đông Nam nước Pháp năm 2012.

Notre Dame De Paris

Tôi có đến Úc và Tân Tây Lan năm 2018. Có tham quan nhà hát Con Sò.

Nhà hát Con Sò ở Úc

Tôi đi viếng Phật tích Ấn Độ năm 2019.

Bồ Đề Đạo Tràng Ấn Độ

Trong nước tôi có đi đảo Phú Quốc năm 2015. có đi Sa-Pa, Vịnh Hạ Long, Hội An Đà Nẵng năm 2018, Đà Lạt hay Huế tôi có đi nhiều lần,


Nhà tôi và cháu San (khách du lịch người Hà Nội) tại SaPa

Quá cảnh ở Trung Quốc hoặc Nhật hay Nam Hàn thì có, nhưng đi du lịch thì chưa. Cũng mong có dịp du lịch ở Trung Quốc tham quan Vạn Lý Trường Thành hoặc có dịp ngắm Phú Sĩ Sơn của Nhật Bản.

866431122025









Sunday, December 28, 2025

Chuyện cuối năm

Còn vài hôm nữa thì sẽ cuối năm cũ 2025, bước sang năm mới 2026, cho nên tôi muốn nhân đây nói chuyện cũ, để sang năm mới không còn chuyện cũ vấn vương. Tôi nhớ tới người bạn gái truân chuyên. Năm 1975, trước khi miền Nam đứt bóng, cô ta đang làm sở Mỹ, nên được Mỹ bốc đi bằng phi cơ Mỹ. Trước khi rời Việt Nam, cô có gọi tới văn phòng của tôi, nhưng tiếc lúc dầu sôi lửa bỏng đó, tôi đi với anh cựu Hiệu Trưởng Trung học Y Út Banmêthuột, uống cà-phê ở quán Út Bạch Lan tại Đình Tân Kiển, đường Nguyễn Bỉnh Khiêm Đa Kao để anh ta tâm sự việc nhà và cho tôi biết Banmêthuột vừa mới mất đêm qua, vợ con anh đang ở đó, chẳng biết ra sao !

Trở lại chuyện cô bạn gái của tôi, sang Mỹ cô lấy một anh chồng người Việt, vài năm sau vợ con anh sang, anh phải rời cô ta để sum họp với gia đình mình, về sau cô ta lập gia đình với một nhà văn, họ có với nhau một cậu con trai, lớn lên cậu nầy lấy vợ người Đại Hàn, còn cô ta về sau bệnh mà mất, họ sống với nhau có hạnh phúc, năm nào đó, tôi đến Virginia tham quan và có đến thăm gia đình họ. Năm nào đó, cách nay chừng 5, 7 năm cô ấy bệnh mà mất, ngoài chồng và con, cô ấy còn có đứa con trai nuôi đã có gia đình con cái. Có thể nói đời sống của cô ấy cũng được hạnh phúc viên mãn.

Hôm qua, tự nhiên tôi nhớ tới một người chị, chị ấy với tôi không họ hàng, ông thân chị ấy tôi gọi là bác, còn mẹ chị ấy tôi gọi là cô. Chị ấy sống tại Sàigòn với người bạn gái tên Nguyệt, người gốc Biên Hòa. Chị ấy tôi gọi là Chị Tám, gia đình chị ấy có nhiều anh chị em, một người em chị ấy là anh Lân, tôi có học chung với anh ta năm lớp Nhứt tại Trường Nam Tiểu Học Châu Đốc, sau nầy nghe nói anh Lân lập gia đình rồi về Tri Tôn sinh sống (nơi quê hương của nhà văn Lưu Nhơn Nghĩa tác giả quyển Như Cánh Chuồn Chuồn). Khi tôi học lớp Nhất Trường Nam Tiểu Học tỉnh Châu Đốc thì Nghĩa đã học lớp Đệ Ngũ trường Thủ Khoa Nghĩa, nhưng chúng tôi có đi chung Trại Hè Toàn Quốc Vùng Tàu năm 1956.

Bên tay trái Thầy Trần Văn Ngà có 2 anh học sinh, Nghĩa là người thứ 2

Trong ảnh Trại Hè, đứng từ trái: Vân, anh Nam, Tông, thầy Ngà, Năm, Nghĩa

Trong trại Hè nầy có việc đáng nhớ liên quan tới Nghĩa, nguyên do trại Hè tổ chức cho Học sinh Trung, Tiểu học thời gian 3 tuần, trại sinh có những em còn nhỏ, nhớ nhà tối ngủ còn mớ: Má ơi ! Má! Có em còn “đái dầm”, nằm giường tầng trên, đái dầm nước đái chảy xuống ướt người tầng dưới, nửa đêm giựt mình thức dậy, la hét om xòm. Một đêm kia, có 2 em bỏ trốn, ra bến xe mua vé về Sàigòn. Sáng ra, Trại Trưởng biết tin, báo Cảnh Sát, nên khi 2 em nầy về tới Biên Hòa, bị chốt Cảnh Sát bắt được, gửi xe đò trả về lại Trại, nên từ đó Trại tổ chức canh gát, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Một hôm có phiên tôi gát, Nghĩa đến chơi, thấy có con chó trắng, nhỏ dễ thương, nên Nghĩa bắt lấy nó, cầm lên chơi, bị con chó ấy cắn, rồi Nghĩa thả nó ra.

Trại Trưởng biết sự việc, nên ông cẩn thận đưa Nghĩa đi chích ngừa chó dại. Thuốc phải chích liên tục 21 ngày, cho đến ngày về chích vẫn chưa đủ liều, nên bệnh viện đưa thuốc bắt Nghĩa phải mang về bệnh viện Châu Đốc chích tiếp cho đủ liều.

Bao nhiều năm qua, còn chút chuyện để nhớ, ghi lại kỷ niệm thuở xưa, nay đã 69 năm rồi.

866428122025






Saturday, December 27, 2025

Đoàn Huynh Trưởng A DỤC Sàigòn tham quan Suối Vàng năm 1960

Nhìn lại tấm ảnh năm xưa chụp vào Giáng Sinh năm 1960 tại Suối Vàng Đà Lạt, nay có bao nhiêu vị đã nằm xuống và bao nhiêu vẫn còn, trong đó trẻ tuổi nhất là Nguyễn Hữu Huỳnh Đức, năm nay chắc em cũng bước tới Thất Thập Cỗ Lai Hy. Còn Đỗ Lợi Sanh hay Cung Thị Lan Phương thì khỏi cần nhắc tới, quý Tăng như HT. Thích Thiện Minh, Thiện Hoa, Thiện Châu, Quảng Long nay đã về miền Cực Lạc từ lâu.

Em Nguyễn Hữu Huỳnh Đức không phải là thành viên của Đoàn, sở dĩ em có mặt là vì em là con trai của anh Đoàn Phó Nguyền Hữu Huỳnh, nên em được tháp tùng theo Đoàn, thời gian đó em rất mến tôi, nên đi theo Đoàn, nhưng ăn ngủ em đều ở bên cạnh tôi, không quấy rầy Ba em chút nào.


Đoàn Huynh Trưởng A DỤC Sàigòn  tham quan Suối vàng Đà Lạt Mùa Giáng Sinh 1960

Anh Huỳnh và em Nguyễn Hữu Huỳnh Đức đi dạo ở Đà Lạt

Cụ Lan, Bác Hải Hội viên Hội VNPG (Chùa Phước Hòa -Sàigòn) Tông, Thạnh, Bành Bé.
Ảnh ch
ụp trong sân Chù Linh Sơn Đà Lạt

Quí anh chị hãy nhìn để thấy lại hình ảnh của mình hoặc người thân yêu của mình nay còn đó hoặc đã rời xa ta rồi. Quí hóa thay. Tôi vẫn còn nhận ra chị Lan Phương (GĐPT Chánh Đạo), chị An (GĐPT Chánh Thọ), chị Thanh Minh (GĐPT Minh Tâm), anh Phan Cảnh Tuân, anh Thạnh (GĐPT Chánh Thọ), anh Hổ, anh Tôn Thất Sĩ (GĐPT Chánh Đạo), anh Thạnh (GĐPT Đà Lạt), Cụ Lan, Bác Hải (Hội viên Hội Việt Nam Phật Giáo, chùa Phước Hòa). 

Ngoài một số Nam Huynh Trưởng, đặc biệt có 2 chị là Đoàn Trưởng khi tôi là Liên Đoàn Trưởng, như chị Cung Thị Lan Phương là Đoàn Trưởng Đoàn Thiếu Nữ GĐPT Giác Minh tôi là Liên Đoàn Trưởng GĐPT Giác Minh, chị Trần Thị Thanh Minh là Đoàn Trưởng Đoàn Nữ Oanh Vũ GĐPT Minh Tâm tôi là Quyền Liên Đoàn Trưởng GĐPT Minh Tâm (Chùa Phước Hòa, Quận 3 Sàigòn).

Tấm ảnh đó, nhìn lại đã 65 năm rồi. Ai còn? Ai mất ? Nhớ quá một thời vui của tuổi trẻ: Tốt Đạo, đẹp Đời đã trôi qua nhanh, nay nhìn lại đã thấy mình lên lão !  


866427122025
















Tuesday, December 23, 2025

Chừng nào về Việt Nam

Nhìn tấm ảnh, tôi nhớ bạn mình quá, tự hỏi chừng nào về Việt Nam để thăm bạn bè, con cháu đây ?

Từ Trái: Đinh Bá Phát, Trần Xuân Minh, Tông, Tư Trưng, Nguyễn Văn Hướng, Đặng Vĩnh Bửu

Hôm nay là ngày 23-12-2025, chỉ còn 2 ngày nữa thì đến Giáng Sinh rồi. Bạn bè năm nay ai còn sức khỏe để đón Giáng Sinh vui vẻ như những năm qua ? Mặc dù tôi không về, nhưng mong các bạn có một buỏi họp mặt thật vui vẻ, tại quán quen thường gặp nhau là Quán 241 tọa lạc tại số 45 đường Phạm Viết Chánh, Phường Nguyền Cư Trinh, Quận 1 Tp. HCM.

Mong thời gian qua nhanh, để chúng tôi sẽ về thăm quê, thân tộc và bạn bè. Trong năm nay tôi được tin 4 người bạn cùng tuổi tôi ở quê nhà đã lià đời. Đó là Lý Trấn Quốc (bạn cùng tuổi nhà kề nhau ở quê), nhưng thuở nhỏ không học chung trường. Lúc còn nhỏ đi học vở long, tôi theo chú ruột sang song học tại Trường Bình Mỹ, huyện Châu Phú tỉnh Châu Đốc, còn Quốc cha hắn bị Việt Minh xử bắn tại Đốc Vàng, quận Chợ Mới tỉnh Long Xuyên, nên được mẹ hắn đưa về bên ngoại ở chợ Hòa Bình Thạnh (Chắc Cà Đao) tỉnh Long Xuyên và học tại đây, về sau hình như Quốc học ở trường tỉnh Long Xuyên rồi Sư Phạm Vĩnh Long. Hắn lập gia đình với 1 cô giáo xuất thân từ trường Sư Phạm. Gần đây hắn sống độc thân, một buỏi tối đi tắm, rồi đột tử trong phòng tắm.

Cuộc quê ở làng Hòa Hảo, còn nhà ông ngoại hắn cách nhà tôi 1 căn nhà khác, tôi không nhớ họ của hắn, sau nầy hắn về Kênh Đình ở quê tôi cất nhà sinh sống rồi mất tại đây vài năm trước.

Còn Lê Văn Khuyến cùng mất gần đây vì bệnh già, thuở nhỏ hắn với tôi chơi thân nhau, cùng đi đồng hắn chăn bò tôi chăn dê, cho chúng ăn cỏ ở bờ kênh, bãi đất tróng.

Còn một người nữa tôi đã quên tên, hình như là chú họ, chú Vương hay chú Công chi đó.

Mặc dù Trường làng tôi cách nhà chỉ có 4 căn: nhà Bác Tám Táng, nhà ông Bảy Đời, nhà ông Năm Phận, nhà thằng Quốc, nhưng tôi học vở long ở Trường làng bên kia sông là Ecole De Bình Mỹ. Thời Pháp thuộc, trường làng do chánh phủ Pháp cất nên giống nhau, mỗi trường có 3 lớp và một căn phụ cho Trưởng giáo ở để trông nom trường.

Tôi học trường bên kia sông vì chú tôi là trưởng giáo trường đó, do vậy tôi được đi học sớm, sau đó thời cuộc bất an vào thời gian 1945, nên trường đóng cửa, thầy giáo đi Thanh Niên Xung Phong theo tiếng gọi yêu nước, hầu hết các trường đóng cửa, sau đó tôi đi học tư với chú giáo Nguyễn Hoa Hẩu. Năm 1950, tôi xuống Long Xuyên thi lấy văn bằng Sơ Đẳng Tiểu Học và dậu trong kỳ thi nầy.

Nhưng trong thời kỳ nầy, anh kế tôi đang học lớp Tiếp Liên trường Long Xuyên, nên nhà không có đủ tiền cho tôi theo học lớp Nhì tại trường tỉnh Long Xuyên, tôi phải thất học một thời gian. Sau đó cha tôi mất, mẹ và anh tôi mới cho tôi theo chú đang dạy học tại trường tỉnh Châu Đốc tiếp tục học. Học hết Tiểu học tôi được miễn thi. Thi tuyển vào Trung học Thủ Khoa Nghĩa Châu Đốc. tôi đỗ hạng 51/250 học sinh trúng tuyển năm đó 1956, tôi cũng dự thi và đỗ hạng 132/250 học sinh được tuyển vào Trung Học Kỳ Thuật Cao Thắng, nên chú tôi cho tôi theo học trường nầy.


Ảnh chụp Giáo sư và Nhân viên trước Nhà Truyền thống Trường Cao Đẳng Kỹ Thuật Cao Thắng

Năm 1964 tôi tốt nghiệp Tú Tài Toàn Phần Kỳ Thuật, rồi thi đỗ vào Cao Đẳng Sư Phạm Kỹ Thuật, học tạm ở Trường Bách Khoa Trung Cấp Phú Thọ. Năm 1966 tốt nghiệp trường nầy.

Sau khi ra Trường, tôi được bổ nhiệm dạy học tại Trung Học Kỹ Thuật Y-Út tại thị xã Banmêthuột. năm 1968 tôi bị động viên, nhập ngũ khoá 27 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức.

Năm 1968 mãn khóa vào 10-8-1968 tôi được nhập học khóa Sĩ Quan Cơ Bản Quân Cụ, rồi tiếp tục học khóa chuyên môn Sĩ Quan Quân Xa và Sữa Chữa Vũ khi. Tháng 4 năm 1969 ra trường, tôi được biên chế về Đại Đội Bảo Toàn, Tiểu Đoàn 21 Tiếp Vân. Sư Đoàn 21 có Đại Bản Doanh tại Bạc Liêu, nhưng Tiểu Đoàn chúng tôi đóng tại Sóc Trăng, sau đó tôi được phân bổ làm Trung Đội Trưởng Sữa Chữa Lưu Động, đóng tại Thị xã Cà Mau.

Tháng 7 năm 1969, tôi được điều về Hậu Cứ làm Trung Đội Trưởng Sữa Chữa Hậu Cứ. Đến tháng 9 tôi được biệt phái về Bộ Giáo Dục.

Đến tháng 10-1969, tôi trở lại Trung học kỹ thuật Y-Út dạy học lại. Đến tháng 10 năm 1970 tôi được thuyên chuyển về Trung học Kỹ thuật Nguyễn Trường Tộ Sàigòn.

Vừa đi làm vừa học thêm, năm 1973 tôi lấy bằng Cử Nhân Văn Học Việt Nam tại Viện Đại Học Vạn Hạnh.

Sau đó tôi tiếp tục học Cao học.

Vào đầu niên học năm 1974-1975, tôi được chỉ định làm Hiệu Trưởng Trung học Kỹ thuật Nguyền Trường Tộ. Đến 30 tháng 4 năm 1975 miền Nam đứt bóng, sau đó tôi đi Học Tập Cải Tạo tại Trãng Lớn rồi Kà-Tum thuộc tỉnh Tây Ninh.


Trung Học Kỹ Thuật Nguyễn Trường Tộ Tháng 5-1975
Từ trái: hàng ngồi Trn, Bùi Văn Hanh (Xưởng Gò Rèn Hàn), Ngọc, Huỳnh Hòa, Lâm Văn Trân, Hồ Ngọc Thu, Trần Hữu Phụng, Lê Ngọc Thượng, Lê Tha, Nguyền Văn Tuất
Hàng đứng: Phan Đình Du, Hà Đức Duyệt, cô Nga, Phạm Hữu Giỏi, Khưu Văn Triệu, Phùng Văn On, Kỷ sư Huỳnh Văn Hòa, Vũ HữuThuận, Ng~ Tấn Ấn, Tư Quỳnh, Huỳnh Ái Tông, Nguyễn Ngọc Quế, Bùi Văn Lương, Lý Di Hằng (Trưởng xưởng Ô tô), Lê Trung Hoan, Vũ Hữu Vĩnh, Nguyễn Văn Phấn, Vũ Hữu Quyến, Bùi Danh Dinh. 

Năm 1977, tôi được tạm tha về ở xã Phú Hòa Quận Châu Thành tỉnh Long Xuyên nay thuộc huyện Núi Sập tỉnh An Giang. Nhưng sau khi về, tôi được nhận vào làm ở Phòng Thanh Tra Sở Lao Động Tp. HCM. Sau đó chuyển sang làm Họa viên phòng Thiết Kế thuộc Sở Công Nghiệp, về sau biến cải thành Công Ty Trang bị Kỹ Thuật.

Năm 1982, Sáu Phụng Giám Đốc sở Công Nghiệp biết quá trình của tôi là dân Kỹ Thuật nên thuyên chuyển tôi về Trường làm Hiệu Trưởng, nhưng Ban Tổ Chức Chánh Quyền của Thành phố không đồng ý, vì tôi là người đi Học Tập Cải Tạo về, nên chỉ định tôi làm Hiệu Phó chuyên môn và chỉ định anh Bí Thư Đảng của Trường là Trần Minh Chánh làm Quyền Hiệu Trưởng.

Trường có những nữ nhân viên như cô Huệ, cô Bích, cô Nga (vốn là con ông Tư tuỳ phái), ông Tư mất gia cảnh khó khăn, có cô con gái là Nga vừa đỗ Tú Tài Toàn phần, trường đưa vào ngạch Thư ký công nhật, làm ở Phòng Hành Chánh (trong hình cô Nga mặc áo dài trắng, còn người mặc toàn đen là Cán bộ tiếp thu Trường Tư Quỳnh (Trần Hoàng Quỳnh) và một cô nữa là cô Thu, trẻ nhất, cô Thu được tuyển theo diện nào nay tôi đã quên, có thể từ Đoàn Thanh Niên của Trường.

Năm 1984, Phòng Thiết Kế Sở Công Nghiệp biến cải thành Công Ty Trang Bị Kỹ Thuật, tôi được chuyển về đây, trước tiên làm Trưởng phòng Công nghệ, sau đó được điều động làm Trưởng Phòng Thiết Kế.

Tôi làm tại đây cho đến năm 1991, được đi Mỹ theo diện HO, Ngày 2-5-1991 rời Việt Nam đến Thái Lan ở nhà tù Bangkok giam những người ngoại quốc, ở đây 1 tuần, mỗi ngày ăn cơm trắng với 3 cái hột gà, canh lỏng bỏng vài cô,ng rau, sau đó được bay sang San Francisco ngày 9-5-1991, ngủ 1 đem tại Minesota, về đến Louisville ngày 10-5-1991 và định cư tại đây từ đó đến nay.

Sau khi về hưu năm 2009, gần như mỗi năm đều có về Việt Nam vào khoảng tháng 11 để dự Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 hàng năm. Tôi đã tổ chức ngày lễ nầy tại Trường Nguyễn Trường Tộ vào ngày đầu tiên 20-11-1982, khi đó tôi làm Hiệu Phó trường nầy, vì lần đầu tiên, nên không biết tổ chức ra làm sao, tôi nghĩ thôi thì nói về truyền thống Tôn Sư Trọng Đạo, phát thưởng cho Giáo viên và Nhân Viên, tuyên dương các học sinh có thành tích học tập, kỹ luật tốt.

Mỗi lần về Việt Nam, tôi đều có trở lại thăm Trường Nguyễn Trường Tộ, vì nơi đây tôi có nhiều kỷ niệm nhất, lúc mới vào học năm 1956 được kỷ sư Trần Văn Bạch cho vào ở tạm trong trường, cũng là khuôn viên của Nha Kỹ Thuật và Mỹ Thuật Học vụ. Kỷ sư Bạch là Giám Đốc Nha, ông du học ở Pháp về, từng làm Bộ Trưởng thời ông Diệm hoặc trước đó, ông có lòng nhân ái cho một số học sinh nghèo khó ở xa Thủ Đô Sàigòn như ở Bắc di cư hoặc ở Trung hay ở Miền Tây, được tam trú trong khuôn viên Nha để theo học, còn ăn cơm tháng hoặc tự nấu ăn với cái lò đốt bằng dầu hôi.

Ở đó có anh gát-dan tên Gu Salang, người Ấn lai, sau 1975 anh đã hồi hương cả gia đình về Ấn Độ gồm có mẹ (VN), vợ (VN), con gái, con trai và một em trai đều lai Việt Nam.

Nay tuổi đã cao 84 rồi, tôi cũng mong có sức khỏe, về Việt Nam để viếng thăm mồ mã ông bà nội ngoại, cha mẹ, thăm viếng người thân và bạn bè.

866423122025







Sunday, December 14, 2025

Cú ngã bất ngờ

 Đêm Thứ Năm 11 tháng 12 năm 2025 vào khoảng 2 giờ 30, tôi bị cú ngã bất ngờ trong phòng vệ sinh. Theo như nhà tôi cho biết tôi bị ngã thân năm trong phòng vệ sinh nhưng đầu nằm ngoài phòng vệ sinh, sau khi tôi bị té ngã, nhà tôi còn thức vội chạy đến, ngồi xuống ôm đầu tôi đặt lên thân nhà tôi lay gọi tôi dậy, chừng5 phút sau tôi mới tĩnh

Còn tôi thì chỉ biết khi tĩnh lại nằm trong phòng vệ sinh, phần đầu được nhà tôi ôm trong lòng, thân nằm trong phòng vệ sinh, sau đó nhà tôi dìu tôi đứng lên và dìu tôi đi đến giường ngủ, cách đó chừng 3 m.

Sau khi nằm xuống giường, tôi vói tay lấy dụng cụ đo huyết áp kết quả như sau:

- 138/67 nhịp tim 63 vào lúc 3:00 AM

- 138/68               70              4:40 AM

- 125/74               70             5:30 AM

- 155/74               79            6:31 AM

Đến 7:30 con gái tôi đi làm về, sau đó con gái tôi đưa đi chích thuốc con mắt theo lịch hẹn từ trước. Sau đó cháu đưa tôi đến bệnh viện cho bác sĩ khám, theo yêu cầu của con gái tôi bác sĩ cho chụp cắt lớp MRI để xem khắp thân thể tôi có bị chi không. Theo như chúng tôi suy đoán có thể tôi đã bị đột quỵ nhẹ, theo kết quả bác sĩ cho biết tôi không bị chi hết, toàn thân bình thường, bác sĩ muốn tôi ở lại bệnh viện qua đêm để theo dõi, nhưng tôi nghĩ không có chi thì về nhà nghỉ, ăn uống thoải mái hơn, vã lại tôi ăn chay, nên cha con tôi đồng ý ra về.

Sau khi về nhà, tôi cảm thấy toàn thân tôi bình thường, não bộ của tôi cũng bình thường. Tên họ của những học sinh đã học với tôi từ khoảng 50 năm trước tôi vẫn nhớ ví dụ như Tạ Trung Hiếu, Tô Vĩnh Khoa … Hà Trọng Dũng (tôi đặt biệt danh là Hà Bá) Nguyễn Ngọc Lệnh, Nguyễn Văn Phúc (Trưởng Ban Đại Diện Học Sinh), Phạm Thị Minh Nguyệt, nghĩa tử Huỳnh Thị Ánh và Huỳnh Thị Sương.

Trong những Cựu học sinh của Trường, tôi mến em Lương Thị Loan nhiều, nhà em ở Gò Vấp hình như trên đường Nguyễn Văn Thọ, Gần ngã năm chuồng chó, năm nào đó, tôi mời một số em đến nhà con gái tôi ở khu Cây Da Xà dùng cơm vào buổi tối, nhiều em đã đến dự trong đó có em Loan, ăn uống xong em xin về sớm, nay biết chỗ em trú ngụ, tôi biết ra thật là xa, khi đi phải đi từ Lạc Long Quân, quận Bình Tân, ra trường Mạc Đỉnh Chi, theo đường 3 tháng 2 rồi Điện Biên Phủ hoặc Yên Đỗ, qua Cầu Bông, qua Lăng Ông, Nơ Trang Long, Lê Quang Định, vượt qua chợ Gò Vấp sẽ đến đường Nguyễn Văn Thọ rồi tới nhà em Loan. Xa vậy mà em cũng chịu khó đến dự !


Lương Thị Loan đến nhà con gái tôi dự bữa com tối 

Sau nầy, những lần họp mặt của CHS, tôi lại ít gặp em Loan, chắc em không được khỏe, vì người em vốn ốm yếu. Mong có dịp gặp lại em sớm, để thăm hỏi về gia đình em và biết được sức khỏe của em dù sao cũng vào tuổi U70 rồi.

866414122025



















Friday, November 21, 2025

Tìm về "đồi thông hai mộ" - nơi phát tích biểu tượng tình yêu xứ Mường

 

Khánh Linh

Hoà Bình - "Đồi thông hai mộ" nằm tại huyện Kim Bôi, từ lâu nay được coi là biểu tượng tình yêu của xứ Mường.

Hai ngôi mộ của đôi trai gái xứ Mường yêu nhau nhưng không đến được với nhau. Ảnh: Khánh Linh

Biểu tượng tình yêu xứ Mường

Một ngày cuối tháng 9.2022, trong ánh nắng vàng ngọt và gió nhẹ của tiết trời thu Tây Bắc, PV Báo Lao Động có dịp về xã Hùng Sơn, huyện Kim Bôi, tỉnh Hoà Bình, nơi có "đồi thông hai mộ" trong tuyệt tác thi phẩm cùng tên của văn sĩ Tùng Giang - Vũ Đình Trung về mối tình sắt son mà bi thảm của đôi trai tài gái sắc xứ Mường.

Lần theo chỉ dẫn của người dân, men theo con dốc ngoằn ngoèo, uốn lượn, PV đã tìm gặp bà Bùi Thị Bảy - người hiện đang trông coi hai ngôi mộ, cũng là người có công giúp ông Vũ Đình Thảo, cháu nội tác giả tìm ra ngôi mộ sau gần chục năm miệt mài tìm kiếm.