Hôm nay Dâu và cháu nội cùng vợ chồng tôi đi ăn cơm trưa “Mừng Sinh Nhật của tôi 85 tuổi”, ăn ở nhà hàng mà tôi không ngờ buổi ăn trưa thiên hạ ngồi chật kín cả dưới lầu cũng như trên lầu.
Tôi gọi một tô
soup nhưng mà họ nấu không ra chi cả, như chúng ta nấu một tô canh tàu hủ với vài miếng rong biển.
Nhưng mà đứa
cháu nội gái của tôi thật ngoan, cháu năm nay ngoài 20, nên chăm sóc tôi thật tươm
tất, vì trong người tôi không khỏe, đúng là “tuổi cao, sức yếu”, nên cháu nắm
tay tôi dẫn đi chu đáo.
Vậy là một
Sinh nhật nửa đã đến, thêm một tuổi già thêm.
Mấy hôm trước
tôi nghe bên nhà có 4 người cùng tuổi tôi đã qua đời. Trong đó có thằng Quốc gọi
tôi bằng chú, nhà hắn sát vách nhà tôi, ba hắn bị Việt Minh giết chết ở Đốc Vàng
trong Đồng Tháp Mười vào năm 1947 vì bị kết án theo Tây, do trước 1945 ba hắn làm
chức Xã Trưởng, còn ông thân tôi làm chức Hương Sư.
Người kế là thằng
Cuộc, nhà hắn ở làng Hòa Hảo, quân Tân Châu tỉnh Châu Đốc, nhưng ông ngoại hắn
có họ hàng với ông thân tôi và nhà ông ấy cách nhà tôi một căn nhà khác, căn nhà
khác đó là em của ông ngoại hắn.
Một người nữa
là thằng Khuyến, bà nội hắn là em ruột bà nội tôi, nên hắn với tôi là anh em đầu
ông cố.
Một người nữa,
người thứ tư tôi không nhớ là ai, đúng là tin buồn, đó là những người khi còn
nhỏ lúc chơi đá dế, lúc chọi gà, lúc bơi lội dưới sông, lúc leo cây bắt ổ chim
cu, con quạ, nay thì ai cũng già, nên không tránh khỏi: Sanh, lão, bệnh, tử. Mặc
dù biết thế, nhưng làm sao tránh khỏi buồn khi mình bị mất những người bạn, nhất
là bạn thời thơ ấu.
Buổi chiều tôi
ăn Sinh nhật tại gia đình, gồm những món nhà tôi nấu như soup măng tây, chả giò,
lá lốt chiên, đều là những món ăn tôi thích. Ngày nay lớn tuổi, tôi ăn ít, nhưng
ăn nhiều bữa, thường ngày 5 bữa ăn.
No comments:
Post a Comment