Pages

Friday, July 24, 2026

Tình thâm,

 Tình thâm,

Huỳnh Phương Linh

 Đã gần năm giờ chiều nhưng nắng cuối tháng bảy vẫn còn như thiêu đốt trên bãi biển Platanias của đảo Kreta. Bà Phương ngồi dậy, nữa định rũ ông Tính lên phòng tắm rữa và sửa soạn chuẩn bi xuống ăn tối, nhưng nữa lại muốn cứ nằm y như thế.

Ông bà đến đây đã được mười một ngày nên muốn tận hưởng mấy ngày còn lại ở chỗ nầy, nơi có nhiều kỹ niệm đẹp của hai ông bà với gia đình con cái khi chúng còn nhỏ, còn hăng hái hớn hở theo ông bà mỗi năm đi nghỉ hè. 

Bà vừa lay cánh tay của ông Tính thì chợt để ý một bé gái khoảng tám, mười tuổi từ dưới biển lên, đi về hướng bà.

Trong một tích tắc đầu tiên bà chỉ ngạc nhiên vì cháu bé nầy có nét hao hao giống con gái của bà, nhưng bà thật sự sững sờ khi đi ngang bà cháu lột chiếc mũ trùm tóc xuống.

Chiếc mũ bằng cao su ôm chặt đầu, loại để các vận động viên bơi lội xài khi bơi để  giữ tóc, làm giảm bớt sức cản vận tốc bơi. Mũ mầy bó sát nên đồng thời cũng giữ tóc không ướt. Chiếc mũ được gỡ ra thì mái tóc màu nâu sậm gần như đen của đứa nhỏ cũng vừa rơi xõa xuống khiến bà thấy như hụt hơi thở. Tim bà như ngừng đập mất một nhịp. Lạy Trời. Sao mà giống như in như đúc!

-Lên chưa? hay nằm nữa? Còn sớm mà!

Ông Tính đã hỏi khi bị bà lay kêu ông dậy. Không nghe bà trả lời, ông nhìn bà và ngạc nhiên vì đôi mắt gần như hoảng hốt và nét mặt bất thường của bà. Ông lo lắng. Linh tính và kinh nghiệm sống lâu năm với bà cho ông thấy phải có gì bất thường.

Ông nhỏm dậy vói qua nắm tay bà. Bàn tay lạnh ngắt.

-Gì vậy bà?

-Ông kín đáo nhìn đứa con gái của cặp vợ chồng nằm cách mình một cây dù đi.

Ông Tính chậm rãi đeo kiếng mát vào và nhìn theo hướng của bà Phương. Ông nói liền :

-Cặp nầy mới tới theo chuyến bay tối hôm qua. Sáng nay xuống phòng ăn điểm tâm đứa nhỏ nầy có chào tôi lễ phép lắm. Cũng là dân Hòa Lan đó bà.

Bà Phương quay phắt lại:

-Ở Hòa Lan? Chắc không? Có nói chuyện với ông hả?

-Có. Hồi sáng. Lúc bà ghé vô toilet rửa tay. Vô phòng ăn họ đi trước tôi đi sau. Tôi nghe họ nói tiếng Hoà Lan nên khi đứng xếp hàng lấy thức ăn cháu nhỏ chào tôi bằng tiếng Anh, tôi chào lại nó bằng tiếng Hoà Lan nó mừng lắm, líu lo hỏi tôi đủ chuyện.

Bà Phương hỏi mà như muốn khóc:

-Ông có nói chuyện với nó?

-Ờ. Gì vậy bà?

-Ông ráng nhìn kỹ nó đi, coi có thấy gì lạ ở nó không?

Ông Tính nằm trở xuống ghế bố. Ông dùng cuốn sách kê đầu như muốn tìm một thế nằm thoải mái, nhưng thật ra ông sữa thế để quan sát cái tiểu gia đình đóng đô dưới cây dù cách ông mươi thước.

Người chồng cỡ cỡ ngoài bốn mươi. Người vợ chắc trẻ hơn một chút. Cả hai đều trông rất bình thường của một cặp vợ chồng người Hòa Lan. Chỉ thấy có một chút lạ. Con gái họ da trắng bóc, nhưng tóc lại nâu đen như dân Châu Á, vậy thôi. Ông ráng lắm, nhìn tới nhìn lui nhưng không thấy gì nên hỏi bà:

-Có thấy gì đâu! Mà thấy cái gì?

Bà Phương không trả lời. Bà có nghe được ông hỏi gì đâu.

Bà đã đứng dậy.

Bên kia cả ba người  đã rời khỏi cây dù, đi trở lên khách sạn.

Đứa nhỏ vừa đi vừa vung tay say sưa líu lo kể chuyện gì đó như đang vui lắm.

Bà như bị thôi miên, đi theo họ như cái máy, quên cả ông Tính.

Ông Tính kiên nhẫn im lặng đi theo bà từ lúc ở ngoài bãi biển trở vô khách sạn, lẽo đẽo theo bà lên phòng khánh tiết, vô phòng ăn ăn qua loa bữa tối, trở ra biển đi dạo một lát, đi một vòng phố Platanias rồi trở về khách sạn uống cà phê ăn bánh coi tivi…… có đôi ba lần ông hỏi bà vì sao, nhưng bà không nghe không thấy, không còn biết có sự hiện diện của ông.

Bà chỉ nhìn con bé, đi theo con bé. Ông đành lẳng lặng đi theo bà.

Nói cho đúng hơn là hai ông bà âm thầm trà trộn với du khách tấp nập của khách sạn, của phố xá mà đi theo đứa nhỏ và dĩ nhiên là đi theo cả ba má cùa nó lân la khắp nơi cả buổi tối.

Bà chỉ chịu cùng ông trở về phòng khi 3 người kia vào thang máy lên phòng riêng của họ, chắc để ngủ, vì đã khuya rồi.

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Về phòng mình, đóng cửa lại, ông Tính hết hồn khi thấy mặt bà xanh tái. Ông đở bà ngồi xuống salon, rót ly nước đưa bà uống. Ông biết phải là chuyện gì đó lớn lắm. Nhưng biết mình vụng về, ông không dám khuấy động bà. Ông có tới một trăm câu hỏi nhưng không biết bắt đầu hỏi kiểu nào để bà đừng bị sốc thêm, đành kiên nhẫn ngồi bên cạnh chờ.

Bà Phương đứng dậy, rũ ông ra balkon. Gió biển ban đêm mát rượi làm bà tỉnh táo lại.

Bà bắt đầu kể:

– Lâu rồi, khoảng chín, mười năm trước, có một bữa ông đi làm ca tối, mấy mẹ con tôi ở nhà ăn cơm một mình. Trên bàn ăn con An hỏi tôi “Má cho con tặng trứng nghe má” Tôi hỏi “trứng gì?” Nó nói “Con muốn tặng trứng của con cho ngân hàng trứng và tinh trùng” Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi tai sao con nói vậy, nó nói nó muốn giúp những người phụ nữ không sanh được con. Tôi cảm động tấm lòng của nó, nên đã ủng hộ nó, khuyến khích nó. Chính tôi đã dẫn nó đi làm chuyện nầy lần đầu tiên. Tôi biết sau đó nó còn tặng thêm vài lần. Nhưng những lần sau nó không cho tôi đi theo, thậm chí không cho tôi biết vì lần đầu tiên đi theo nó, tôi chứng kiến nó bị hành, bị đau đớn tôi nóng ruột quá.

Ông Tính tái mặt, lấp bấp:

– Bà nghi đứa nhỏ hồi chiều…

Bà Phương gật đầu, nước mắt rơi lã chã.

– Ông không thấy nó giống con Mai sao!

Ông Tính im lặng một hồi lâu để nhớ lại gương mặt đứa nhỏ. ông cãi:

– Tôi lại thấy nó giống con Thảo!

– Thì con An với con Thảo có cùng một nét mặt.

Cả hai ông bà không nói gì thêm.  Hai người im lặng cùng nhìn ra biển mà lòng dạt dào thương cảm. Cả hai đều tự biết đêm nay sẽ rất dài. Họ sẽ không sao ngủ được.

Đó là đêm đầu tiên.

Đêm thứ hai cũng không khá gì hơn. Đêm dài đăng đẳng. Nhưng ngày lại qua quá nhanh, không đủ để hai ông bà ngắm đứa nhỏ.

Đêm thứ ba, đêm cuối cùng của hai ông bà trên đảo nầy, khi trở về phòng, bà Phương dịu dàng ôm ông giọng ngọt ngào năn nỉ:

– Ông mà thương tôi ông chìu ý tôi một lần. Sáng mai ông đổi chuyến bay. Mình ở lại thêm vài ngày nghen ông.

Ông Tính cười hề hà:

– Tôi mới là mừng. Tôi muốn vậy từ mấy bữa rồi, chỉ sợ bà tiếc tiền không chịu.

Bà xô ông ra, hứ:

– Đồ khỉ! Ông làm như tôi chỉ biết có tiền!

Không biết vì đã thức hai đêm, hay vì yên tâm còn gần nó thêm vài ngày nữa mà đêm đó hai ông bà ngủ thật ngon.

¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Gần trọn buổi sáng hai ông bà phải lo làm giấy tờ đổi chuyến bay.

Xong chuyện đó  thì còn vấn đề chỗ ở. Hai tuần vừa qua ông bà đã ở khách sạn lớn nên tất cả phòng ở đây đã được đặt kín từ lâu rồi. Hai ông bà phải phone vòng vòng tìm khách sạn còn phòng trống.

Check in xong, mọi việc ổn thỏa thì đã gần tới giờ ăn trưa.

Hai ông bà hối hả trở về nhà hàng của khách sạn cũ. Ở phòng lấy thức ăn bà Phương giựt mình khi thình lình mẹ của đứa nhỏ đứng ngay sau lưng bà.

Cô ấy vừa chọn thức ăn vừa vui vẻ hỏi bà:

– Không phải đoàn của ông bà đã lên máy bay trở về Hòa Lan sáng nay sao?

Thấy bà Phương thoáng bối rối ông Tính vội đở lời:

– Chúng tôi gặp bạn cần về gấp nên đã đổi chuyến bay với họ. Chúng tôi là dân hưu trí thì chừng nào về lại không được.

Mẹ của đứa nhỏ có vẻ hơi ngạc nhiên:

– Vậy ông bà vẫn ở khách sạn nầy à?

– Không, chúng tôi ở bên Indigo Mare -Bà Phương đáp. Rồi bà còn thật thà nói thêm- Chỉ có ở đó còn phòng trống.

Thấy bà lỡ lời, ông Tính lật đật khỏa lấp:

– Bả chê bếp bên đó tệ. Bả chỉ quen ăn bên nầy. Chắc bả chịu ông đầu bếp bên nầy rồi.

Ông cười ha hả kéo bà đi tìm bàn ngồi xuống. bằng tiếng Việt ông nhắc chừng bà:

– Bà ráng đừng nói chuyện với họ, coi chừng bà lại lỡ lời. Bà cũng đừng nhìn con nhỏ quá người ta sợ.

Buổi chiều hôm đó cả nhà ba người họ xuống thuyền theo đoàn du lịch của họ ra khơi.

Hai ông bà đành nằm ghế bố chờ họ trở về. Bà Phương bồn chồn bức rức, mắt không thể rời hướng tàu sẽ trở vô.

Chờ đợi. Chờ đợi.

Thời gian chờ đợi sao dài quá! Bà Phương chợt thức tỉnh khi nghĩ tới con gái bà rồi cũng sẽ đau khổ như bà nếu nó biết đến sự hiện hữu của đứa bé. Bà phục nó.

Bà vui lòng lắm vì nghĩ con gái bà còn chín chắn hơn bà khi nó đủ cứng rắn cương quyết không muốn biết gì đến kết quả chuyện hiến trứng.

Gió biển mát rượi, bà miên man suy nghĩ và ngủ thiếp hồi nào không hay.

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Do có ông Tính ở sát bên cạnh nhắc chừng bà, hai ông bà đã được ở bên đứa nhỏ suốt ba ngày cuối, nhìn cháu chạy nhảy vui chơi mà không gây sự chú ý của ba má nó. Ông đã lân la nói chuyện cùng những người đi chung đoàn với gia đình nầy nên biết ngày về của họ.

Bữa ăn chót, bà Phương không tha thiết gì chuyện ăn uống. Bà chỉ cố gắng nhìn đứa nhỏ vì bà sợ không còn cơ hội nào gặp lại nó.

Đêm đó về phòng bà buồn bã vô cùng, nhưng không dám thức khuya.

Bà lo đi ngủ sớm để sáng dậy kip chạy qua bên kia nhìn nó lên xe bus ra phi trường lần cuối.

Hai ông bà chỉnh đồng hồ báo thức rồi nằm yên rán dỗ giấc ngủ thì có tiếng gõ cửa dè dặt.

Bà ngạc nhiên. Ông bà đâu có đặt thức ăn nước uống gì đâu mà có người của khách sạn mang lên.

Ông Tính làm biếng ngồi dậy, bàn trớt:

– Chắc ai nhậu xỉn về gõ lộn cửa phòng.

Vài phút sau, lại có tiếng gõ cửa, mạnh dạn hơn, dứt khoác hơn.

Bà Phương ngồi dậy, khoác áo choàng đi ra mở cửa. Bà sửng sốt vì mẹ của đứa bé đứng đó, trước mặt bà.

Cả hai người đàn bà đều bối rối, nên cả hai đều thấy cám ơn ông Tính đã ra mời khách vào phòng. Ngồi xuống salon, mẹ của đứa nhỏ tự giới thiệu:

-Tôi tên Marie Hansen. Chồng tôi là Frank Hansen và con gái chúng tôi là Emma Hansen. Tôi áy ngại đã đến với ông bà vào lúc nầy. Tôi xin lỗi làm mất giấc ngủ của hai ông bà.

Cả bà Phương và ông Tính đều xua tay lia lịa:

– Ồ không, cô đừng áy náy. Bề nào chúng tôi cũng không ngủ được.

Cô Marie nhìn thẳng vào mắt bà Phương, cố gắng thận trọng nói rõ ý mình:

– Tôi xin phép nói thẳng: Có thể chồng tôi không để ý, nhưng tôi không thể không phát hiện sự quan tâm của hai ông bà suốt cả tuần nay dành cho cháu Emma. Bà đã đoán đúng. Và tôi tin rằng tôi cũng đoán đúng. Cháu Emma là con gái ruột của chồng tôi và do tôi sanh ra, nhưng từ trứng tôi nhận được của một người hảo tâm hiến tặng vì trứng của chính tôi có vấn đề. Xin hỏi, có phải người hiến trứng là con cái nhà ông bà? Tôi đoán vậy vì Emma có nét giống ông.

Bà Phương gật đầu, định nói gì đó nhưng nước mắt rơi lã chã. Bà nghẹn ngào, không nói được. Ông Tính mở computer xách tay, tìm hình của An, con gái của hai ông bà, rồi đẩy máy tới trước Marie.

– Là nó đó bà. Nó tên Lilian Mai An, hai mươi sáu tuổi.

Marie trìu mến nhìn An, đôi mắt long lanh như sắp khóc. Cô bắt đầu kể.

-Tôi vô cùng biết ơn người đã cho chúng tôi một đứa con gái. Ngay từ đầu tôi đã muốn tìm gặp cô ấy để xin được cám ơn, nhưng trên hồ sơ đã có ghi rõ ý người hiến tặng không muốn có quan hệ với người nhận, nên tôi không được cung cấp thông tin gì từ bịnh viện về cô ấy. Tôi xin được hỏi Ông Bà về cô ấy. Tôi sẽ rất quý báu tất cả những điều ông bà cho tôi biết.

– Con gái chúng tôi có sức khoẻ tốt, rất siêng năng, bền bỉ. An chưa lập gia đình. Nó là bác sĩ giải phẫu, và cũng là nhạc sĩ đàn hồ cầm*  (*: cello – violoncelle) .

Marie sáng mắt vội vã tiếp lời:

-Ồ! Emma của chúng tôi thì chơi vĩ cầm* (*: violin – violon). Cháu cũng rất yêu thích bơi lội.

Bà Phương xúc động lắm:

– Thật là huyền diệu! An của chúng tôi cũng là vận động viên bơi lội đó bà à. An còn có hai người chị, cả hai chị của Mai cũng đều là nhạc sĩ vĩ cầm và đều yêu thích bơi lội.

Rồi bà Phương lo lắng.

– Emma của ông bà có bị dị ứng không?

-Thưa không. Cháu có sức khoẻ rất tốt, cháu giống ba cua cháu ở điểm nây. Bà có thể an lòng.

Marie đứng dậy, để lên bàn một tấm danh thiếp và dùng cả hai tay trang trọng đẩy tới trước mặt bà Phương:

-Ngày mai chúng ta chia tay. Nếu ông bà muốn gặp lại Emma thì đây là địa chỉ của chúng tôi. Lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh đón ông bà. Bây giờ tôi xin từ giã. Cám ơn ông bà đã tiếp tôi.

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

“Marie thân mến,

Vợ chồng tôi đã trải qua nhiều thảo luận cân nhắc trước khi tôi viết bức thư nầy.

Chúng tôi rất cảm động khi cô cho phép chúng tôi được liên lạc với cháu Emma.

Emma là đứa bé tuyệt vời. Chúng tôi được gần cháu một tuần lễ đã rất mãn nguyện. Chúng tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ hình ảnh cháu trong lòng. Được yên tâm khi biết cháu sẽ lớn lên bằng tình thương của vợ chồng cô, đối với chúng tôi đã đủ. 

Chúng tôi gởi kèm theo thơ nầy danh thiếp của cô vì chúng tôi tôn trọng quyết định của con gái chúng tôi. Chúng tôi sẽ không bao giờ liên lạc với cô hay Emma. 

Tuy nhiên, tôi gởi kèm theo thơ nầy danh sách để cô liên lạc với toàn bộ người nhà chúng tôi, đề phòng trường hợp Emma cần bất cứ sự giúp đở nào của chúng tôi.

Chúc vợ chồng cô và Emma yêu dấu của chúng ta mọi sự tốt đẹp.

Ông bà Tính Nguyễn – Phương Hoàng”

Bà Phương xếp lá thư bỏ vào phong bì, dán lại.

Bà đã thoáng có 1 giây do dự, nhưng rồi mạnh dạn dứt khoác bỏ lá thư vào thùng.

Trên đường về, bà đã chảy nước mắt khi nghĩ tới Emma, dù bà thấy rất yên lòng với quyết định của mình.

Bà muốn tránh cho con gái bà khỏi phải bức rức khó chịu vì nghĩ tới đứa con mà nó không thể tới gần được.

Mà cho dù không vì người lớn thì cũng phải vì đứa nhỏ. Bà không muốn nói gạt Emma bà là ai, mà cũng không thể nói thật cho nó biết quan hệ giữa bà với nó.

Bà sợ đứa nhỏ có thể  bị dao động tâm lý. Nó phải được lớn lên như những đứa trẻ bình thường với một ba một má…

Bà biết mình làm đúng, nhưng sao nước mắt vẫn rơi suốt đường về.

 

Huỳnh Phương Linh, okt-2013

No comments:

Post a Comment