Pages

Wednesday, January 17, 2024

Tôi đi Mỹ theo diện HO

 Còn 1 năm nữa thì đủ nửa thế kỷ, chuyện đau thương xảy ra cho hầu hết các gia đình người dân ở Miền Nam nước Việt. Đúng là nước mất nhà tan.

Nước Việt Nam Cộng Hòa đã mất, người miền Nam đã di tản bằng máy bay, tàu. Sau nầy vượt biên bằng đường biển đến Thái Lan, Mã Lai, Hồng Kông, Phi Luật Tân, Úc Chân và đường bộ qua ngã Kampuchea hay Lào để tới Thái Lan, nhiều người đã bỏ mạng ở biển cả, ở rừng sâu.

Số còn lại vài trăm ngàn sĩ quan phải đi học tập cải tạo ở rừng sâu, núi cao. Trong Nam có Trại học tập cải tạo ở Đồng Tháp Mười, ở Cà Mau, ở Kà-Tum, Suối Máu, Bù Gia Mập, Thành ông Năm, Z 30 Hàm Tân. Ở ngoài Bắc như Hoàng Liên Sơn, Vĩnh Phú, Ba Sao…

Tôi nhớ ngày 25-6-1975, khoảng 10 giờ sáng, tôi đi trình diện tại Trường Trung học Tư thục Tabert, góc đường Nguyễn Du - Hai Bà Trưng, Quận nhất Tp. HCM, hình như ở đó 2 ngày 2 đêm, đến khoảng 10 giờ đêm thứ 2 được tập họp ngoài sân trong của trường, xếp hàng theo từng đội rồi lên xe đi đến địa điểm học tập trước tiên ở Trãng Lớn Tây Ninh. Chừng 1 năm sau, có một số được đưa đi Phú Quốc, một số chúng tôi được đưa lên rừng Kà-Tum gần giáp biên giới với Kampuchea, tự xây dựng láng trại, phá rừng trồng trọt hoa màu như khoai lang, đậu xanh, bắp, lúa.

Nhà bếp Trại Cải Tạo

Tôi được Giấy Ra Trại ngày 16-9-1977, do có người giúp đỡ bằng cách xin Hồi Hương Lập Nghiệp ở xã Phú Hòa, huyện Châu Thành tỉnh Long Xuyên, nay là huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang.

Như vậy tính ra tôi đi Học Tập Cải Tạo có 2 năm 2 tháng 20 ngày

Khoảng đầu tháng 10 năm 1977, ra khỏi Trại Cải Tạo chưa đầy 1 tháng, tôi được Sở Lao Động gửi giấy gọi đi làm nhân viên tại Phòng Thanh Tra. Đi làm chừng 1 tuần, tôi nghĩ sao mnìh đi làm mà không có Hợp đồng lao động ? Thường khi đi làm người ta phải có Hợp đồng để xin được thường trú nơi cư ngụ, để được hưởng chế độ mua Nhu yếu phẩm. Hai thứ đó rất cần thiết cho mọi người, nhất là trường hợp của tôi.

Tôi nghĩ phải gặp người đưa tôi đi làm để hỏi cho rõ ràng về trường hợp nầy, nên tôi vào văn phòng ông Lâm Tấn Lộc, Chánh Văn phòng Sở Lao Động, gặp ông, tôi hỏi:

- Thưa bác ! Ai đi làm cũng phải có Hợp đồng. Sao cháu đi làm rồi mà không có Hợp đồng chi cả.

Ông Lộc nhìn tôi cười hề hà, rồi cho tôi biết:

- Cháu ơi ! Người ta đi làm phải ký Hợp đồng, cháu làm phòng ấy đã biết, sau khi ký Hợp đồng, họ phải gửi đến Sở chúng ta, để Sở chúng ta duyệt, có được vậy họ mới được thường trú và được mua nhu yếu phẩm. Vì Sở chúng ta, thi hành chánh sách. Cho nên không có chi cháu phải lo, nhưng tôi sẽ bảo anh Phó Văn Phòng làm Hợp đồng cho cháu.

Đúng như lời ông Lâm Tấn Lộc nói, hôm sau tôi có Hợp đồng xếp vào Kỷ sư cơ khí bậc 1, lương và phụ cấp 4 con,tổng cộng là 75 đồng.

Ngày đầu tiên từ Trại Học tập cải tạo về, tôi đã đến trụ sở Công an Phường để khai báo, xin tạm trú trong khi chờ đợi thu xếp hồi hương. Nhưng khi được ông Lâm Tấn Lộc cho biết Sở Lao Động là nơi thi hành chánh sách, tôi đi làm thủ tục nhập hộ khảu, đăng ký mua Nhu yếu phẩm, rồi tôi ngày ngày đi làm, không có đến công an trình diện khai báo chi như những người khác, mỗi tháng phải đi trình diện công an phường 1 lần, báo cáo đi đâu, gặp những ai .. .

Hơn năm sau, anh công an khu vực tên Long đến nhà gặp tôi, báo cho tôi biết:

-         Bác ơi bác ! Bác được giấy trả quyền công dân đây.

Nói xong, anh ta lấy từ trong cập da ra đưa cho tôi tờ Quyết định số 393/QĐ của UBND Quận 3 QUYẾT ĐỊNH “Được Khôi Phục Quyền Công Dân” ký ngày 10-01-1979.

Như vậy tôi bị quản chế từ ngày 20-9-1977 đến 10-01-1979 tính ra là 1 năm, 3 tháng, 20 ngày.

Tôi có người anh trốn lính, khi nhà cầm quyền có lệnh tổng động viên để cung cấp binh sĩ cho trận Điện Biên Phủ vào năm 1953. Vào thập niên 1980, anh tôi có bạn bè quen biết ở Bộ Ngoại Giao Pháp nên làm đon bảo lãnh cho gia đình tôi đi Pháp, trong khi đó vào đầu thập niên 1980, tôi có người chị có con lai, nên đã được đi Mỹ định cư theo diện con lai. Đến năm 1984, tôi được Tòa Đại sứ Pháp ở thành phố HCM phỏng vấn và từ chối cho gia đình tôi đi Pháp, anh tôi gửi thư về bảo tôi hãy chuyển hồ sơ xin đi Mỹ và anh ấy cũng bảo chị tôi bảo lãnh cho tôi đi Mỹ.

Năm 1988, văn phòng ODP ở Thái Lan gửi thư cho chị tôi, báo rằng sẽ phỏng vấn tôi một ngày gần đây, nhưng cho đến năm 1990, tôi vẫn chưa được phỏng vấn.

Cũng nên nhắc lại, vào năm 1978, Sở Lao Động có một cán bộ thuộc Cục R cũ được điều về giữ chức Trưởng phòng Nhân viên, có biệt danh là Sáu Chương, chị ta cho rằng đây là cơ quan thi hành chánh sách nên những ai có lý lịch không đỏ, phải chuyển đi nơi khác. Tôi nhớ trong Phòng tôi có anh Tâm, kỷ sư điện từng du học ở Úc, anh Khánh ở Phòng Lao động Tiền lương và một anh nữa tôi đã quên tên, 4 chúng tôi được chuyển công tác sang các nơi khác, tôi về Phòng Thiết Kế thuộc Sở Công Nghiệp, Sở thì ở tại Khách sạn góc đường Hai Bà Trưng và công trường Lam Sơn, nay là khách sạn Hayatt, còn Phòng Thiết kế ở góc đại lộ Hàm Nghi, vốn là tiệm vàng bị đánh tư sản hay chủ vượt biên tôi không rõ. Tâm được chuyển về Công ty Điện lực ở đường Hai Bà Trưng.

Năm 1990, một số anh Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử kỳ cựu gọi là Huynh Trưởng Cao Niên như Nguyễn Văn Thục, Nguyễn Khắc Từ, Nguyễn Châu nhân dịp Vía Quán Thế Âm vào 19 tháng 6 năm Canh Ngọ, nhằm ngày 8-8-1990, nhưng Bác Trưởng ban Tôn Thất Liệu tính nhầm, cho rằng sẽ họp vào ngày Chủ nhật, nên phái đoàn lên đường vào ngày Thứ Bảy, Bác Trưởng Ban bận việc riêng nên cử tôi làm Trưởng đoàn, bác ấy biết tôi không có nhà người thân, nên viết 1 lá thư gửi cho ông Võ Văn Toàn có nhà ở gần chùa Linh Sơn. Khi đó tôi chưa biết ông Toàn là ai.

Phái đoàn chúng tôi lên tới Đà Lạt mới biết bác Tôn Thất Liệu tính nhầm, vì ngày vía là ngày Thứ Năm 9-8-1990, các anh định tổ chức vào ngày Vía để nhà cầm quyền khỏi nghi ngờ, nhưng nhà cầm quyền thành phố Đà Lạt chắc có được tin, nên không cho phép hội họp, chỉ được phép làm lễ ở Chánh điện chùa Linh Sơn mà thôi. Do đó phái đoàn GĐPT Vĩnh Nghiêm phải về ngày Chủ nhật để sáng Thứ Hai đi làm. Tôi Trưởng đoàn buộc phải ở lại.

Tại sân chùa Linh Sơn tháng 8 năm 1990

Khi chúng tôi đến Đà Lạt, được thư bác Tôn Thất Liệu trao cho ông Toàn, ông ta mời tôi vào nhà ông ta ở, tôi báo cho anh chị em biết, trong đó có Đặng Văn Nữu là chủ xe cũng là tài xế, là thành viên của phái đoàn có ý kiến với tôi:

- Lên đây, anh là Trưởng đoàn, tất cả mọi người đều ở nhà trọ, ăn cơm quán, anh vào nhà ông Toàn là khách, anh đi phải thưa, về phải trình, thay vì ở nhà trọ với chúng em cho vui, anh ngh lại coi phải vậy không.

Thế là tôi quyết định ở nhà trọ với phái đoàn, do đó ông Toàn mời toàn bộ phái đoàn tối Thứ Bảy vào nhà ông dùng bữa cơm thân mật, trong bữa cơm đó, về phía Gia Đình Phật Tử tại Đà Lại có anh Nguyễn Châu, anh Nguyễn Hữu Thạnh, anh Để và một vài đạo hữu thân với ông Toàn và các anh trên.

Ngày hôm sau, Chủ nhật phái đoàn ra về, chỉ còn lại chị Nguyễn Thị Dương, con gái của chị Dương và tôi. Ông Võ Văn Toàn biết phái đoàn  đã về, còn lại tôi nên anh nói với tôi:

- Phái đoàn về hết, còn lại anh, anh vào nhà tôi ngủ một đêm, anh em chúng ta uống trà tâm tình.

Do vậy, tôi không có lý do để từ chối, nên tối hôm sau, tôi vào nhà ông Toàn ăn cơm khách và ở lại ngủ qua đêm.

Sau khi dùng cơm tối xong, ông Toàn đưa tôi lên gác, chỉ chỗ nghỉ ngơi, giải quyết vệ sinh. Ngay lúc đó có khách tới nhà, tôi ở lại phòng nghỉ, ông Toàn xuống nhà tiếp khách. Trước tiên là khách tới nhờ ông Toàn xem bói dùm, họ bị mất con bò xem coi nó ở đâu ? Có tìm lại được không ? Khách nầy ra về thì có cặp vợ chồng người khách khác đến, họ nhờ ông Toàn xem cho họ ngày khai trương cửa hàng của gia đình.

Khi khách đã về hết, ông Toàn mời tôi xuống nhà uống trà trò chuyện. Trước hết cũng thăm hỏi nhau về gia đình … vì chúng tôi trước đó không có quen biết nhau, nên không có chi để nói. Ông Toàn mới nói với tôi rằng, xưa có người trong gia đình đi tu biết bói toán cốt để xem khi có người vào chùa tu, để biết người ấy có duyên hay không mà nhận cho vào chùa hay từ chối, rồi truyền lại cho đến ông, ông Toàn kết luận:

 - Vậy anh có chuyện chi còn gút mắc, tôi xem cho anh, để tìm phương thế giải quyết.

Nhân đó, tôi mới đáp:

- Tôi có chuyện nầy, anh xem coi sẽ ra sao ? Trước kia, tôi có xin đi Pháp, nay chuyển sang xin đi Mỹ, do bà chị bảo lãnh, từ năm 1988 họ gửi thư cho biết là sẽ phỏng vấn tôi ngày gần đây, nhưng tới nay gần tròn 2 năm rồi chẳng thấy họ phỏng vấn.

Nghe xong, ông Toàn hỏi tuổi của tôi, tuổi của nhà tôi, ông bấm tay, suy nghĩ rồi cho tôi biết:

- Anh không có số đi ngoại quốc, nếu người ta ký giấy cho anh rồi đặt ở trên bàn, người ta cũng xé bỏ. Nhưng chị có số đi ngoại quốc. Vậy anh về nhà thảo đơn khiếu nại, sao lâu quá chẳng được phỏng vấn. Đến ngày nầy …, anh đưa đơn cho chị ký, đến ngày nầy …, anh đem đơn ra Bưu đìện gửi. Tôi nghĩ rằng anh chị sẽ được đi.

Sau đó tôi về nhà thảo đơn, nhờ anh bạn làm cùng Công ty có đi du học ở Mỹ, có bằng MS dịch, rồi một anh đánh máy dùm tôi. Đến ngày X tôi đưa cho nhà tôi ký tên vào đơn và đến ngày Y, tôi đem ra Bưu điện Sàigòn gửi đi tới văn phòng cơ quan ODP (Orderly Departure Programe - Chương trình ra đi có trật tự) ở Bangkok, Thái Lan.

Khi thảo đơn, tôi nhớ rằng anh em có cho biết phải đi Học tập cải tạo đủ 3 năm, chánh phủ Mỹ mới cho đi theo diện HO (Humainazition Organization - Tổ chức nhân đạo), cho nên trong đơn khiếu nại của nhà tôi, tôi cho biết: nhà tôi có đi Học tập cải tạo 2 năm 2 tháng 20 ngày và bị quản chế từ năm 1977 cho đến năm 1979 là 1 năm  3 tháng 20 ngày. Tổng cộng đi Cải tạo và quản chế tại địa phương 3 năm 6 tháng 10 ngày.

Mục đích của tôi là để cho phái đoàn Mỹ ở Bangkok xét thấy ngoài chị tôi bảo lãnh thì bản thân tôi có 3 năm 6 tháng vừa Học Tập Cải Tạo và bị quản chế.

Đúng 2 tháng sau ngày gửi đon, gia đình chúng tôi được gọi đi phỏng vấn, tôi mang đủ giấy tờ từ bản chính nào là Thẻ Căn Cước Quân Nhân, Giấy Ra Trại, Giấy Đi Đường từ trại về nhà, giấy Khai Sanh, Hộ Khẩu.

Sau khi đối chứng giấy tờ, họ hỏi mồi người trong gia đình tôi 4 câu là:

1)    Thề khai sự thật.

2)    Có muốn đi Mỹ không ?

3)    Có lập gia đình chưa ?

4)    ……….. (không nhớ) ?

Riêng tôi có thêm 1 câu: Ngoài người vợ nầy có thêm bà vợ khác không ?

Ngay sau đó, người phỏng vấn báo cho tôi biết, xong rồi ra ngoài làm thủ tục đi lấy vé máy bay. Tôi không ngờ cuộc phỏng vấn dễ dàng và nhanh chóng, trở ra ngoài, những người ngồi chờ thấy tôi vào, ra nhanh chóng họ hỏi tôi: “Bộ gia đình anh bị từ chối hay sao mà ra sớm vậy ?”.

Sáng sớm ngày 2 tháng 4 năm 1991, gia đình chúng tôi từ giả thân nhân và bạn bè tại phi trường Tân Sơn Nhất, đáp chuyến bay Việt Nam Airlines sang Bangkok. Máy bay đáp xuống phi trường Bangkok, tập họp ở sân cỏ được phát mỗi người một phần ăn và nước uống, rồi ký giấy nợ tại đó có cam kết, trong vòng 42 tháng sau khi đến Hoa kỳ phải trả hết số nợ vé máy bay.

Sau đó họ chở chúng tôi về cơ sở tại Bộ Nội Vụ Thái Lan cho chúng tôi tạm trú, mỗi ngày ăn cơm với 3 cái hột gà, sáng, trưa, chiều và có một phần canh lỏng bỏng có chút rau trong canh.

Những ngày ở đây có học về đời sống Mỹ, khi giao tiếp, đi chợ, xe bus, đi học …Đến khoảng 3 giờ sáng ngày 9-4-1991, mọi người được đánh thức, lại ra xe chở đến phi trường Bangkok, lần nầy mới được vào phi trường để đáp phi cơ Thái Lan đi sang Nhật bản, rồi từ Nhật Bản có thêm những người ở Hồng Kông bay tới phi trường San Francisco. Sau nầy tôi mới biết nơi chúng tôi tạm trú 1 tuần tại Bangkok, đó là nhà tù của Bộ Nội Vụ Thái Lan dùng để giam giữ những người ngoại quốc.

Tại phi trường San Francisco làm thủ tục nhập cảnh Hoa Kỳ. Sau khi xong thủ tục lại lên máy bay đi tiếp, nhưng máy bay ra tới phi đạo bị trục trặc. Tiếp viên dọn cho chúng tôi ăn rồi chuyển sang phi cơ khác, ai muốn ở lại thi sẽ ngủ qua đêm tại San Francisco sáng mai bay tiếp, còn ai muốn về sớm thì đi đến Minnosota, sáng mai sẽ đi về nhà sớm. Gia đình tôi và mấy người ở Trại tị nạn Hồng Kông chọn đi Minneapolis, tiểu bang Minnesota. Sáng hôm sau chúng tôi đi tiếp đến phi trường St. Louis Lambert thuộc tiểu bang Missouri, tại đây chúng tôi chuyển tiếp chuyến bay khác về Louisville tiểu bang Kentucky, được thân nhân đón tại phi trường, đưa chúng tôi về chung cư do chị tôi thuê sẵn, hôm đó là ngày 10-4-1991. Chúng tôi chính thức định cư tại đây từ đó cho đến ngày nay.

Tôi không biết mình đi đi theo diện nào. Cho đến hôm sau có người của Cơ quan USCC đến làm việc, anh ta cho biết gia đình tôi đi theo diện HO, được trợ cấp hàng tháng tiền và tem phiếu mua thực phẩm. Vì tôi được hưởng diện HO nên do USCC tại thành phố Louisville có trách nhiệm. Còn chị tôi trở thành người bảo trợ, có trách nhiệm lo cho tôi chỗ ăn ở tháng đầu tiên mà thôi, sau đó do USCC tiếp tục.

 Sau nầy tôi được biết anh đại điện cho USCC đến làm việc với tôi là anh Nguyễn Thanh Tùng, anh là dân Không quân, đã di chuyển trước 30 tháng 4 năm 1975, sau đó theo tàu Việt Nam Thương Tín đã về lại Việt Nam rồi bị đi tù, sau khi ra tù, anh lại đi Mỹ trước tôi, nên anh làm việc cho USCC và phụ trách trường hợp của tôi cũng như của nhiều anh em HO đến sau tôi.

Nơi tôi định cư về sau tôi mới biết có anh Hạp đã cùng tôi từ Việt Nam sang Bangkok và cùng ở chung tại Bộ Nộu Vụ Thái Lan, tôi nhớ anh Hạp còn người anh ruột cũng đi trong nhóm đó thuộc danh sách HO 6, chỉ có 1 người đàn bà thuộc HO 7, tôi không rõ anh của anh Hạp được định cư ở đâu, tôi nhớ có xem đâu đó, tôi thuộc danh sách b… Sở dĩ tôi nhớ anh Hạp vì anh lấy vợ là chị Thoại, người ở quận Chợ Mới tỉnh Long Xuyên là đồng hương của tôi. Chừng 5 năm nay, tôi không gặp lại anh Hạp cũng như chị Thoại, có lẽ sau khi nghỉ hưu, anh chị đã theo con đi định cư nơi khác.

Cách nay vài hôm, có anh Huynh Trưng GĐPT được thăng cấp Dũng là cấp bậc cao nhất của Huynh Trưởng trong tổ chức GĐPT, tôi không đến dự được, nhưng do có bạn đi Học tập cải tạo, ở chung trại tại Kà-tum, anh ta từ Florida qua tham dự buổi lễ, có báo cho biết chiều hôm đó sẽ đến nhà thăm tôi. Cho nên tôi đến chùa để đón anh ta và mời dung bữa cơm chiều. Tôi đến lúc chùa dùng cơm trưa sau buổi lễ Phật hàng tuần.

Sau khi dùng cơm, trong lúc trò chuyện, tôi có nhắc lại là tôi đi học tập cải tạo chỉ có 2 năm 2 tháng 20 ngày, nhưng tôi đi Mỹ được hưởng diện HO, nghe đến đó anh bạn vừa được thăng cấp Dũng, cũng là dân HO tại Louisville, anh ta nói liền:

- Anh không phải HO, vì anh không đủ 3 năm.

Một anh khác, ở tiểu bang khác đến dự lễ, cũng mạnh dạn đứng lên phát biểu:

- Tôi đi học tập cải tạo 8 năm, nên tôi biết rành việc nầy, phải đủ 3 năm mới được đi diện HO.

Tới đó thì mọi người có hẹn nên cùng nhau đứng lên ra về hoặc đi thăm ngôi chùa Chánh Pháp, cách đó chừng 30 miles, nên tôi viết bài nầy.

Hôm qua, tôi gọi điện thoại tới anh Lê Văn Hùng Chủ tịch Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị Việt Nam tại Thành phố Louisville, tiểu bang Kentucky, để hỏi thăm về một người bạn, nhân tiện hỏi thăm anh xem có Giấy phép của Hội HO không, anh cho biết không có, nhiều người cho rằng hội hoạt động không có giấy phép, tôi cho anh biết xưa anh Tùng Hội (anh Tùng làm cho Hội USCC) có làm 3 giấy phép:

- Hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị Việt Nam Tại Thành Phố Louisville, Tiểu bang Kentucky gọi tắt là Hội HO.

- Hội Phật Giáo Việt Nam, có trụ sở chùa Từ Ân.

- Cộng Đồng Việt Nam Tại tp Louisville.

Tôi khuyến khích anh Hùng làm giấy phép lập Hội, vì theo luật lệ của Mỹ, chỉ cần có 3 người là lập được Hội, anh Hùng cho biết anh có biết. Tôi cho anh Hùng biết Hội HO trước đây cấp phép cho 3 người: Có anh Đỗ Nam Kỳ nay đã chết, một người nữa tôi không nhớ rõ là ai có thể là anh Trần Ngọc Toản nay đã mất và người thứ ba là tôi. Năm nào đó, khi tôi từ chức tôi đã mang tất cả hồ sơ gồm giấy phép thành lập hội, danh sách hội viên, văn thư đi, văn thư đến … giao cho anh Trần Ngọc Toản tại nhà của anh ấy.

Anh Hùng cho biết, anh sẽ lên Mạng tìm lại giấy phép, sẽ Recover …

Tóm lại, tôi không có tên trong danh sách HO, tôi đi chung với HO 6, trong đó có anh Hạp đã từng sống ở Louisvìle, anh Nguyễn Thanh Tùng làm cho USCC tại Louisville, ngưòi phụ trách trường hợp của tôi, đã đến chung cư tôi trú ngụ báo cho biết tôi được hưởng trợ cấp theo diện HO, người nữa là anh Đỗ Ngọc Điệp làm ngoài giờ cho USCC, đưa tôi đi làm ở xí nghiệp sữa Dean Food tại Louisville, cũng như hãng Mesa Food.

Cho nên những người đó biết rõ trường hợp của tôi có thuộc diện HO hay không.

Đặt trường hợp nếu tôi không thuộc diện HO, tôi nói tôi là HO để làm chi ? Có lợi gì cho tôi. Những chi được hưởng của người thuộc diện HO, tôi đã hưởng rồi. Nào là tiền trợ cấp hàng tháng, Food stamps, nhất là họ phải đưa tôi đi xin việc làm ở nhiều nơi, trước tiên tôi đi dạy học, kế tôi đi làm cho hãng cung cấp thức ăn cho hành khách đi phi cơ, rồi đi làm cho hãng của người Nhật bản làm Censor cho máy lạnh, xe hơi, lại đi làm cho xí nghiệp sửa tươi Dean Food, đi làm cho Mesa Food, tất cả những xí nghiệp đó đều do USCC tìm và xin cho tôi đi làm.

Sau cùng năm 1995, có một đồng nghiệp giới thiệu cho tôi đi làm tại xí nghiệp Fabricated Metals, cho đến khi tôi về hưu năm 2009, sau 15 năm làm ở xí nghiệp nầy, có lúc tôi làm công nhân ở xưởng, có lúc tôi là họa viên, sử dụng AutoCad để vẽ những thiết bị cho các xí nghiệp hỏa xa của Mỹ hiện nay.

Nhìn lại cuộc đời, tôi đã đi làm cho VNCH 9 năm gồm có dạy học, đi lính, đi làm cho XHCN 13 năm và đi làm cho các cơ quan chánh phủ cũng như tư nhân Mỹ được 18 năm, nay đã về hưu, được hưởng tiền hưu bổng hàng tháng của Mỹ, an hưởng tuổi già.

Saturday, January 6, 2024

Nét đẹp của miền quê

 Tôi nhớ hồi đó khi còn nhỏ, tôi sinh sống ở nhà quê cho đến năm 13 tuổi tôi mới rời quê lên tỉnh vào học lớp Nhì ở tại Trường Nam Tiểu học tỉnh Châu Đốc.

Khi ở nhà quê, mỗi khi có đám cưới, đám giỗ hoặc đám tang, tôi cũng theo mấy chú, mấy anh lớn đến nhà đám giúp người nhà dựng rạp, để che mưa nắng, mượn bàn ghế cho khách đến dự ngồi ăn uống, giúp người nhà nấu nước sôi, pha trà, làm gà, vịt, còn làm heo, bò thì phải có những người chuyên môn, bò thì dùng búa đập đầu, còn heo thì thọc huyết.

Đối với heo, khi thọc huyết tức là lấy dao đâm vào cổ con heo, rồi lấy dĩa hay thau hoặc ngày xưa không có thau, người ta lấy cái chậu để đựng huyết, nếu cúng Đình hay Miếu, người ta lấy dĩa hứng huyết lại lấy thêm một nhúm lông để trên miệng dĩa huyết ấy được gọi tên là huyết mao để hiến tế thánh, thần.

Tôi muốn nói khi còn nhỏ đôi khi tôi cũng giúp nhà đám làm gà vịt, mấy người lớn dạy tôi:

"- Khi nào mầy làm gà vịt, phải dùng chân để giữ chặt chân và cánh của nó, nếu không, khi cắt cổ đau quá nó vùng chạy mất, sau khi nhổ lông dưới cần cổ nó để cắt cổ, mầy phải nguyện như vầy : “Nam mô A Di Đà Phật ! Hôm nay con hóa kiếp cho con gà nầy (hoặc là con vịt), con xin nguyện cho nó kiếp sau được sinh làm người, không làm loài vật bị người ta giết chết, để ăn thịt. Nam Mô A Di Đà Phật !”

Tôi nhớ lần đầu tiên tôi làm gà, đó là con gà giò, sau khi cắt cổ nó, vì tôi giữ không chặt, nên nó vùng vẩy đập cánh rồi chạy mất, sau đó trong nhà người lớn thấy tôi không nên thân, nên khi làm gà vịt, má hay chị tôi tự làm.

Phụ giúp đám cưới, hỏi, tôi để cho người lớn cắt cổ gà vịt, tôi xin phần nhổ lông mà thôi. Nhưng tôi muốn nói tới nét đẹp của người miền quê, họ ít nghĩ đến sát sinh, tội phước, nhưng lại nghĩ rằng mình ra tay hóa kiếp, hóa độ cho con gà, con vịt, còn rũ lòng thương cầu nguyện cho nó kiếp sau được làm người, tránh đầu thai thành loài vật sẽ bị người ta giết chết để ăn thịt.

Tôi thấy đó cũng là tính nhân văn của người miền quê. Không hiểu ngày nay có bao nhiêu người biết việc nầy hoặc còn dùng đến nó ?

866406012024






Saturday, December 30, 2023

Lại một người bạn vừa mới ra đi

Tôi được điện thoại từ anh bạn Dương Quang Trọng gọi tới, thông thường tôi không bắt máy vì trong ngày 5 lần, 7 lượt điện thoại gọi tới để quảng cáo, quấy rầy vì làm mất thì giờ của chúng ta, không hiểu sao hôm đó tôi lại bắt máy mặc dù số lạ, do anh Trọng từ Los Angeles gọi tới.

Sau khi nghe anh Trọng báo là anh Nguyễn Công Mạnh đã mất rồi, trước tiên gợi nhớ tới những lần anh Mạnh về Việt Nam, lần nào cũng có đi thăm đồng môn và đồng đội là những học sinh Trung Học Kỹ Thuật Cao Thắng, khóa 1956-1963 và những đồng đội sĩ quan Công Binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa như Trần Xuân Minh, lần anh về Việt Nam gần nhất có lẽ là năm 2022, sau đó tôi về, anh em có nhắc chuyến về của anh Mạnh, anh em đã đi uống bia Đức trên đường Phạm Viết Chánh. Trong lần nầy anh kỷ niệm cho mỗi người 1 tờ giấy bạc US$2.00.

Lúc mới vào học Cao Thắng, tôi ở tỉnh lên Sàigòn, năm học chung với anh lớp Đệ Ngũ D, có lẽ là lớp tôi có nhiều kỷ niệm nào là với Thi Thái Thành, Nguyễn Đắc Thận, Nguyễn Hoàng Minh, Nguyễn Văn Thông, Trần Phước Châu, Phan Tùng, Nguyễn Hữu Hiệp, Nguyễn Phước Sơn, Nguyễn Văn Nam, Nguyễn Văn Tá, Nguyễn Công Mạnh …, khi chúng tôi còn ăn chưa no, lo chưa tới thì anh Mạnh đã làm ra tiền, ban ngày anh đi học, chiều về cho đên tối anh đi bỏ báo tháng.

Khi tôi vào học trường THKT Cao Thắng, tôi dùng Thế vì khai sinh, giấy tờ tôi sinh năm 1943, nhưng người trẻ tuổi nhất như Trần Thanh Quang sinh năm 1945 và nhừng anh cao niên như anh Mạnh sinh năm 1939 hay anh Nguyễn Xuân Thới sinh năm 1938, năm nào đó đi đám tang thầy Giám Học Phan Văn Long, anh Nguyễn Xuân Thới nhìn vào Cáo Tang, thảng thốt: “Ủa thầy bằng tuổi tôi anh em ơi ! Thầy cùng sanh năm 1938 với tôi !”.

Cùng học có Trần Văn Hớn hay Trần Hưng Bang đều là học sinh tuổi trẻ tài cao. Hớn nghe nói anh sớm lên lon vì chiến công trong khi các đồng đội của anh còn đeo 2 hay 3 bông mai vàng thì anh đã 1 bông mai bạc, còn Trần Hưng Bang sớm bỏ đồng đội lên bàn thờ ngồi.

Tôi nhớ anh Mạnh kể, khi ở Việt Nam vợ anh đã qua đời cho nên khi anh vượt biên, anh đã mang theo hủ cốt của vợ anh và khi qua đến xứ tạm dung nầy anh tái hôn với người vợ trẻ, đẹp khác.

Nay được tin anh đã mãn phần. Thành tâm cầu nguyện cho: Nguyễn Công Mạnh pháp danh Thiện Nhẫn sớm về cõi Tịnh độ của Đức Phật A Di Đà.

Nam Mô A Di Đà Phật.


866430122023





Nhớ Về Thầy TUỆ SỸ

Tôi vẫn còn nghĩ rằng mình thiếu đức để được gặp Thầy Tuệ Sỹ trong những năm cuối đời của người. Do nơi Từ Hoài Tấn, tôi mới biết thầy Tuệ Sỹ từ Bảo Lộc về lại quán sách Hương Tích trên đường Nguyễn Thượng Hiền ở Quận Bình Thạnh để giảng dạy về môn học chi đó, nhưng rất tiếc khi chúng tôi đến thì thầy đang có lớp dạy, nên chúng tôi đành ra về không gặp được thầy, hôm sau đến thì thị giả Hạnh Viên không tiếp tôi, trên Bảo Lộc thì không biết thầy ở nơi nao để thăm viếng.

                                                Thích Nguyên Chứng - Tuệ Sỹ (1945-2023)

Tôi có tâm tình với vài người bạn, có người nào đó cho biết: “Có lẽ người ta muốn bảo vệ tôi, nên không muốn cho gặp thầy Tuệ Sỹ !? Năm rồi, về Việt Nam tôi có ý định đi đến chùa Phật Ân của Hòa Thượng Minh Tâm để viếng thăm chùa Phật Ân và HT Minh Tâm cùng thầy Tuệ Sỹ, nhân tiện thăm Hòa Thượng Kiến Tánh viện chủ chùa Bửu Lâm thuộc xã Long Đức huyện Long Thành. Nhưng rất tiếc tôi bị Covid-19 nên không thể đi được, còn thời gian trước đó, do nhà tôi phải làm hai hàm răng giả, nên không thể đi du lịch hoặc đi đâu, trừ đi về quê thăm mồ mã ông bà và cha mẹ.

Mấy hôm rồi, có điện thoại nói chuyện với anh bạn tù cải tạo Kà-tum, anh cho biết trước đây muốn thăm thầy Tuệ Sỹ phải do một anh, anh ấy ở Thành đoàn Tp HCM giới thiệu thì được gặp thầy ngay, tôi chua biết thực hư ra sao. Đọc một ít bài của Trần Bảo Trân không thấy anh nầy đề cập đến vấn đề nầy, anh ta đã gặp thầy Tuệ Sỹ ở Bệnh viện, ở chùa Phật Ân. Mỗi người mỗi duyên lành.

Có một điều tôi biết thầy Tuệ Sỹ rất giỏi bói dịch, lần đầu tiên Thiền sư Nhất Hạnh về Việt Nam, đến Thanh Minh Thiền Viện thăm thầy Quảng Độ. Thầy Quảng Độ không tiếp. Hôm sau Thiền sư Nhất Hạnh đến Quảng Hương Già Lam thăm thầy Tuệ Sỹ, thầy Tuệ Sỹ đã nhập thất từ sang sớm ngày hôm đó, nên Thiền sư Nhất Hạnh không thể gặp thầy Tuệ Sỹ, còn nếu thầy Tuệ Sỹ không nhập thất ngày hôm đó, lấy lý do chi để từ chối gặp Thiền Sư Nhất Hạnh, cách nào cũng thất lễ, cách tốt nhất là đã nhập thất, tránh được sự vô lễ của kẻ tiểu bối đối với bậc đại sư.

Nói chung thì tôi gặp thầy Tuệ Sỹ rất ít, nhiều lắm là đếm được trên đầu ngón của một bàn tay. Nếu tôi nhớ không lầm, một lần tại hậu tổ chùa Pháp Hội, một lần ngồi thọ trai tại Thiền viện Vạn Hạnh và đôi lần tại Thi Ngạn Am ở Quảng Hương Già Lam. Chỉ có nơi đây, thầy Tuệ Sỹ và tôi trò chuyện nhiều về Phật Pháp, hay nói đúng ra là về Nguyệt san Phật Học do tôi chủ trương, thời gian có giáo sư Nguyễn Văn Hai, nguyên phó Viện Trưởng Viện Đại Học Huế, nguyên Phó Giám Đốc Trung tâm Văn hóa Phật Giáo Liễu Quán, Huế cộng tác. Lúc đó 2 vị mới biết nhau qua Nguyệt San Phật Học và rất tương kính nhau.

Hồng Dương Nguyễn Văn Hai (1927-2020)

Giáo sư Nguyễn Van Hai đã mất vào ngày Tết Nguyên Đán năm Canh Tý nhằm ngày 25-1-2020,  nay thầy Tuệ Sỹ đã viên tịch vào ngày 24 tháng 11 năm 2023, người thọ 93 , kẻ thọ 79. Họ đã an nhiền về cõi tịnh.

8664301223





Sunday, October 29, 2023

Một thoáng gợi nhớ

 Thỉnh thoảng tôi nhớ tới một anh tên Sử, từ trước tôi vẫn nhớ anh ta có sinh hoạt chung với anh Phan Văn Bưởi tức Trúc Hải, người Huế, sau nầy sinh sống ở Cam Ranh, nhưng mấy hôm gần dây tôi nhớ tới Sử và cho rằng anh ta cùng tôi ở chung trong đơn vị Trung đội 39 Đại Đội 10, Tiểu Đoàn 3, khóa 27 Sinh viên Trường Bộ Binh Thủ Đức, nay muốn kiểm tra phải gọi Trần Minh Nhựt, người cùng Trung Đội 39, anh ta đang định cư ở West Virginia.

Tôi đã hỏi và Nhựt cho biết đúng trong Trung đội chúng tôi có anh Sử, người thấp, như vậy là Sử được minh định chúng tôi quen nhau ở Trường Bộ Binh Thủ Đức khóa 27 năm 1968, cũng là năm Mậu Thân dễ nhớ, nhưng khó quên đó. Sử ấy có thể họ tên đầy đủ là Trần Đình Sử, anh có đi sinh hoạt GĐPT cùng với anh Trúc Hải ở Huế, anh Sử nầy làm cho tôi nhớ đến một anh Sử khác đó là Nguyễn Minh Sử.

Nguyễn Minh Sử là cựu sinh viên Cao Đẳng Sư Phạm Kỹ Thuật. Vì Trường Kỹ Thuật ngoài các bộ phận chuyên môn còn có các môn Khoa học như Toán, Lý Hóa, Điện cho nên có thu nhận mỗi năm một khóa lớp Ban Khoa học áp dụng,

Khi tôi được tuyển vào Trường nầy, do ông Trần Lưu Cung, Phó Giám Đốc Nha Kỹ Thuật Học vụ kiêm Giám Đốc Cao Đẳng Sư Phạm Kỹ Thuật, Ban Kỹ Nghệ Họa của chúng tôi được tuyển Ban 2 năm, gồm có 10 thí sinh chính thức và 2 dự bị, tôi đổ hạng 12 tức là dự bị hạng bét, nhưng khi vào học kể cả tôi chỉ có 6 sinh viên mà thôi, một số anh vừa đổ vào Sư Phạm lại đổ vào Kỷ Sư Công Nghệ hoặc có học bổng du học, nên cuối cùng Sư Phạm Kỹ Thuật chỉ có 6 người theo học, trong đó có anh Nguyễn Văn Bài cũng đổ vào KSCN, nhưng anh chọn SPKT để có học bổng hàng tháng và ra trường sớm. Năm 1966 là năm tốt nghiệp, thì chỉ có 4 sinh viên tốt nghiệp, còn 2 sinh viên được giữ lại học 4 năm.

Sở dĩ tôi nhắc tới anh Nguyễn Minh Sử vì năm đó anh là Chủ tịch Ban Chấp Hành Sinh Viên CĐSPKT, thuộc nhóm Sinh viên ủng hộ Chánh phủ, nên bị Sinh viên CĐSPKT bất tín nhiệm Ban Đại Diện. Vài năm sau đó, chánh phủ Nguyễn Lưu Viên, ông Trần Lưu Cung làm Thứ Trưởng, anh Nguyễn Minh Sử làm Công Cán Ủy Viên Bộ Giáo Dục. Một lần họp, ông Bộ Trưởng bận công vụ vắng mặt, Nguyễn Minh Sử Công Cán Ủy Viên Chủ tọa phiên họp, có Thứ Trưởng Trần Lưu Cung tham dự là thành viên Bộ Giáo Dục. Sau 1975, anh Nguyễn Minh Sử giữ chức Hiệu Phó hay Trưởng Phòng Học Vụ trường Trung Học Phổ Thông Lê Thị Hồng Gấm trên đường Điện Biên Phủ, có cổng chánh đường Pasteur.

Vài kỷ niệm ngày xưa hiện về, gợi nhớ tới bạn bè kẻ còn người mất, gợi nhớ một ít thời gian lịch sử đau thương của nước nhà, cảnh chiến tranh, buồn nào hơn nước mất nhà tan, khổ nào hơn phá rừng, dọn núi, cuốc đất trồng khoai ở các trại học tập cải tạo từ Bắc chí Nam ?!!!

866429102023






Wednesday, October 18, 2023

Giờ tận dụng ánh sáng ban ngày

  tại Mỹ cũng như một số nước Âu Châu, do ở Bắc Bán Cầu nên vào mùa Hè ngày dài hơn đêm, nói cách khác là mặt trời chiếu vào những nơi đó nhiều hơn, không phải chỉ có 12 giờ có ánh sáng mặt trời và 12 giờ trời tối vì không có ánh sáng mặt trời. Không phải ngày và đêm luôn bằng nhau như ở trên đường Xích đạo.

Cho nên chúng ta cần biết trong năm khi nào nước Mỹ thay đổi giờ, mỗi năm mấy lần, quy định vào ngày giờ nào ? Xin đọc những tài liệu sau đây:

Daylight Saving Time ở Mỹ

Đến hẹn lại lên, vào tháng 3 và tháng 11 hằng năm, nước Mỹ sẽ tiến hành đổi giờ chuẩn sang giờ Daylight Saving Time (DST) hay còn gọi là giờ tiết kiệm ánh sáng ban ngày, giờ mùa hè… Vậy DST là gì, mục đích của việc đổi giờ ra sao. Mời bạn đọc cùng tìm hiểu

Daylight Saving Time là gì?

Người ở hầu hết nước Mỹ trước khi ngủ sẽ phải chỉnh lại đồng hồ lại. Bởi vào lúc 2h sáng chủ nhật là tới thời điểm bắt đầu chu kỳ giờ mùa hè Daylight Saving Time.

Cụ thể là từ thời điểm đó, giờ ở Mỹ cộng thêm 1h đồng hồ so với giờ chuẩn bình thường. Nghĩa là đồng hồ được chỉnh thành 3h sáng thay vì là 2h sáng.

Thường các smartphone và máy tính có kết nối với internet sẽ tự động chỉnh lại giờ.

Ở Mỹ, đây là thời kỳ ấm hơn trong năm, ánh sáng ban ngày dài hơn. Nhờ chỉnh sang giờ DST, người ta sẽ thức sớm hơn bình thường (tức là đi làm sớm hơn, mà chừng vài tuần thì sẽ quen mắt, coi như bình thường) nhưng sẽ có được ánh sáng lâu thêm 1 giờ vào buổi chiều tối.

Việc thay đổi giờ hàng năm ở Mỹ được tiến hành 2 lần. Lần 1 vào ngày CHỦ NHẬT THỨ HAI CỦA THÁNG 3 (đổi sang giờ DST). Lần 2 vào ngày CHỦ NHẬT ĐẦU TIÊN của THÁNG 11 (trở lại giờ bình thường). Cũng có những bang và 1 số khu vực ở Mỹ hay thuộc Mỹ không áp dụng giờ DST. Đó là bang Arizona, Hawaii, 1 số khu vực và hải đảo của Mỹ

Tạo sao lại có DST?

Vào năm 1895, 1 người đàn ông New Zealbad tên George Vernon Hudon đã đưa ra sáng kiến này. Đức và Áo-Hung đã áp dụng DST đầu tiên vào ngày 30/4/1916. Sau này chính phủ mỹ đã bắt đầu áp dụng DST trong chiến trang thế giới lần thứ nhất, học tập nước Đức đã thực hiện nhằm tiết kiệm năng lượng.

Chu kỳ giờ mùa hè DST sẽ kết thúc vào tháng 11 hằng năm, thời điểm người Mỹ sẽ chỉnh giờ lùi lại 1 giờ, trở lại giờ bình thường. Người mỹ gọi đây là giờ mùa đông hay Fall Back( mùa thu lùi lại).

Nguồn: Hoàng Quân
Theo Người Việt USA

Và tiếp theo:

Đổi giờ ở Mỹ 2023 – Quy ước và thời gian đổi giờ

Đổi giờ ở Mỹ là sự kiện hằng năm của nước Mỹ diễn ra 2 lần, lần lượt vào tháng 3 và tháng 11. Mục đích của việc này chủ yếu để tiết kiệm nguồn năng lượng thắp sáng khổng lồ.

Quy ước thời gian đổi giờ là 2h sáng ngày chủ nhậtLần 1 là ngày chủ nhật thứ hai trong tháng 3. Lần 2 là ngày chủ nhật đầu tiên của tháng 11.


Việc đổi giờ đúng theo giờ quy ước sẽ giúp bạn không bị sai giờ so với những người khác sinh sống tại Mỹ. Đảm bảo công việc, sinh hoạt thuận lợi và hướng đến mục tiêu quan trọng, đó là tiết kiệm năng lượng.

·         Múi giờ ở Mỹ – Cách xác định giờ ở Mỹ nhanh, chính xác

Lịch đổi giờ ở Mỹ năm 2023

Năm

Lần 1: +1 giờ

Lần 2: -1 giờ

2023

2h sáng ngày 12 tháng 3

2h sáng ngày 5 tháng 11

Lần đổi giờ đầu tiên, lúc 2h sáng chủ nhật ngày 12 tháng 3 năm 2023. Người Mỹ sẽ đồng loạt vặn đồng hồ tới 1 tiếng thành 3h sáng để bước vào giờ mùa hè hay còn gọi là giờ mùa xuân, giờ tiết kiệm ánh sáng ban ngày (DST).

Giờ mùa hè sẽ kéo dài đến tháng 11. Trong thời gian này sẽ có nhiều ánh sáng hơn vào buổi tối.

Lần đổi giờ thứ hai diễn ra lúc 2h sáng chủ nhật ngày 5 tháng 11 năm 2023. Lúc này người Mỹ sẽ vặn lui đồng hồ thành 1h sáng để quay lại giờ tiêu chuẩn (ST).

Lịch đổi giờ ở Mỹ từ năm 2023 đến 2029

Năm

Lần đổi giờ thứ nhất
(2h sáng chủ nhật thứ hai trong tháng 3)

Lần đổi giờ thứ hai
(2h sáng CN đầu tiên trong tháng 11)

2022

13 tháng 3

6 tháng 11

2023

12 tháng 3

5 tháng 11

2024

10 tháng 3

3 tháng 11

2025

9 tháng 3

2 tháng 11

2026

8 tháng 3

1 tháng 11

2027

14 tháng 3

7 tháng 11

2028

12 tháng 3

5 tháng 11

2029

11 tháng 3

4 tháng 11

Việc đổi giờ sẽ được thực hiện trên các đồng hồ cơ. Riêng các thiết bị có kết nối mạng internet hầu hết sẽ tự động đổi giờ cho chính xác.

Theo Người Việt USA

Những nước áp dụng DST:

Vùng

Bắt đầu

Kết thúc

Đa phần Bắc Mỹ

02:00 giờ địa phươngchủ nhật lần thứ hai của tháng 3 (bắt đầu áp dụng vào năm 2007)

02:00 giờ địa phương, chủ nhật đầu tiên của tháng 11 (bắt đầu áp dụng vào năm 2007)

Newfoundland và Labrador

01:00 giờ địa phương, chủ nhật đầu tiên tháng 4

01:00 giờ địa phương, chủ nhật cuối cùng tháng 10

Đa phần Châu Âu lục địa

01:00 UTC, chủ nhật cuối cùng tháng 3

01:00 UTC, chủ nhật cuối cùng tháng 10

Ai Cập

00:00 giờ địa phương, thứ sáu cuối cùng tháng 4

00:00 giờ địa phương, thứ năm cuối cùng tháng 9

Israel

02:00 giờ địa phương, thứ sáu cuối cùng tháng 3

02:00 giờ địa phương, chủ nhất của tháng Tishrei giữa Rosh Hashanah và Yom Kippur

Cuba

00:00 giờ địa phương, chủ nhật của tháng 3

00:00 giờ địa phương, chủ nhật của tháng 11

Úc (Ngoại trừ Tây ÚcQueensland và Lãnh thổ phía Bắc)

02:00 giờ địa phương, chủ nhật đầu tiên tháng 10

02:00 giờ địa phương, chủ nhật đầu tiên tháng 4


Theo Bách Khoa toàn thư mở Wikipedia





Tuesday, October 17, 2023

Sống với tuổi già

Năm nay 2023, tôi đã 82 tuổi gọi là đã già rồi hoặc là đã cao tuổi đều được cả. Ở Pháp cũng như ở Mỹ 62 tuổi được về hưu (Mỹ nghỉ hưu tuổi 62, gọi là hưu non, được nghỉ nhưng không có lương, nay phải 67 tuổi mới nghỉ hưu đúng quy định, được hưởng lương hưu).

Người già thường là hoạt động chậm chạp, từ hành động, nói năng cho đến suy nghĩ. Người ta cho rằng đó là lão hóa trong sinh, lão, bệnh, tử. Trong chuổi sinh mệnh của con người không ai tránh khỏi. Người già hầu hết đều có bệnh hoặc giống nhau hoặc cá biệt.

Người già thường có bệnh giống nhau người ta thường gọi là “lú lẫn” hay “quên trước, quên sau”. Có trường hợp tôi cho rằng lúc còn trẻ hoạt động nhiều, nhiều sự việc xảy ra lập đi lập lại, nên dễ nhớ, ví dụ mỗi ngày đi học hay đi làm vào lớp học hay vào sở làm cứ thấy người bạn, hay đồng nghiệp nào đó nhiều lần, nên nhớ họ tên của người ấy, nay lâu ngày đã xa nhau nên không nhớ họ tên của người bạn mình. Chẳng hạn như năm tôi học lớp Đồng Ấu trường làng Bình Mỹ, quận Châu Phú, tỉnh Châu Đốc có ba người bạn ngồi cùng bàn đó là Khải con của thầy Giáo, Độ nhà  phiá dưới trường, Trai nhà phía trên trường, tới ngày nay tôi vẫn nhớ tên của 3 người bạn đó. 

Niên học 1955-1956 học lớp Nhứt E với Thầy Châu Văn Tính, bên cạnh tôi có người bạn tên Tri, em của Tri học cùng lớp tên Phú, tôi có người quen là Hồ Văn Phú nên tôi nhớ bạn tôi là Hồ Văn Tri, nhưng thật ra sau nầy nhớ lại anh ta là Quách Văn Tri, về sau là sĩ quan Quân Cảnh nên được đi Mỹ diện HO, anh ta đã mất tại Mỹ, còn Quách Văn Phú nhà ở Mỹ Đức gần Chùa Ông, lâu nay không liên lạc nhau, không rõ anh ta ra sao, còn hay đã mất. 

Tuy nhiên có những trường hợp mới xảy ra hôm qua hay hôm kia, tôi lại không nhớ, trường hợp nầy tôi cho là vì mình không chú ý nên không nhớ, chẳng hạn như tôi tìm thấy trên bàn một tờ giấy tôi ghi tên Long đt: 840933xxxỳy, nhưng tôi không nhớ đó là điện thoại của Long nào ? Chỉ biết là ở Việt Nam vì có mã số 84, nhưng tiếc thay tôi có nhiều bạn, nhiều đồng nghiệp, nhiều học trò, nên không thể biết là Long nào.

Người già có nhiều bệnh, người ta thường nói người già có “Ba cao, một thấp”. Ba cao đó là cao mỡ, cao máu, cao đường và một thấp là bệnh thấp khớp, tức là nhức mỏi ở các khớp xương.

Cao huyết áp, theo lời bác sĩ căn dặn phải uống thuốc suốt dời, và chúng ta cũng nên biết người bị huyết áp cao dễ bị bệnh Tiểu đường, cũng như ngược lại.


Tôi có 2 người bạn, đều bị Huyết áp cao, một anh thường ngày ăn gạo lức muối mè trường kỳ, không uống thuốc chữa trị bệnh mãn tính Cao huyết áp, sau anh bệnh nên gầy yếu phải uống thuốc theo toa bác sĩ.

Một anh nữa, không thèm uống thuốc tây, theo lời chỉ dẫn của bạn bè ở Việt Nam, dùng thuốc Đông y để chữa trị. Theo cách nầy một thời gian không lâu, anh ta bị suy thận, nay phải đi lọc máu mỗi tuần 3 lần.

Tôi có người chị dâu trên 80 tuổi, ở Pháp, chị bị tiểu đường, phải lọc máu mỗi tuần 3 lần, sau đó một thời gian, chị bị cưa 2 chân, vài tháng sau đã qua đời.

Cho nên người già sẽ có những bệnh tật, trong đời sống hàng ngày cần phải hoạt động, nhất là tập thể dục với những động tác nhẹ nhàng như đi bộ, hay tập “Vẫy tay” trong phương pháp Dịch Cân Kinh.


Đi bộ

Điều cần yếu là khám bác sĩ định kỳ. Quan trọng hơn hết là phải đi khám bác sĩ nếu cảm thấy có triệu chứng bệnh, nhớ uống thuốc hàng ngày theo toa bác sĩ.


Tạo ra sự vui vẻ, yêu đời

Buông bỏ hết mọi giận hờn, giữ tâm luôn thanh tịnh và vui vẻ yêu con cháu, người thân, yêu đời. Nên đọc sách, xem truyền hình hay Youtube để cho bộ óc làm việc, như thân thể tập thể dục. Có vậy mới mong được sống khỏe mạnh thanh thản ở  tuổi già.

866417102023