Pages

Saturday, November 2, 2019

Mùa Halloween năm nay 2019


Vài năm vừa qua vào thời gian lễ hội Halloween tôi không có ở nhà, vì đi về Việt Nam thăm gia đình con gái và các cháu, nhân tiện dự lễ Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11 hàng năm.

Những năm tôi có ở nhà, thường tôi mua đến 2 túi kẹo trung bình khoảng 10 đô một góị. Khoảng chạng vạng tối các cháu mới đi xin kẹo, thường đi từng nhóm 3, 7 cháu, trai có, gái có. Có những cháu gái tuổi chừng 5, 6 được cha mẹ cho ăn mặc rất đẹp, có nhiều cháu trai 11, 12 tuổi hóa trang, mặc áo liền quần là bộ xương người, có cháu vẽ lên mặt xanh, đỏ, có cháu mang mặt nạ trông rất dữ tợn.


Thường chúng đến nhà, đứng ngay cửa ra vào, bấm chuông, khi tôi ra mở cửa chúng nói “Trick or Treat”, đại cương có nghĩa là “muốn bị ghẹo hay cho kẹo”.  Nhập gia tùy tục, cho nên tôi cũng phải tìm hiểu về phong tục nầy.

Nói về những ngày lễ của Mỹ. Lúc tôi mới qua Mỹ, tôi có thằng cháu qua trước tôi gần cả chục năm, nó nói Mỹ có nhiều ngày lễ để họ bán hàng hóa, bán vật kỷ niệm, người dân vui chơi, các của hàng nhộn nhịp, nhờ thế kinh tế Mỹ càng ngày càng phát triển.

Truyền Thuyết Về Halloween

Theo truyền thuyết của nước Ái Nhĩ Lan (Ireland) thì từ ngữ "Jack-ó-lanterns" đến từ một người có tên là Jack. Jack là một chàng thiếu niên đã chết nhưng linh hồn không được phép vào Thiên Đàng vì lý do: lúc sống, anh ta vốn là một người tham lam, bủn xỉn, thường cất giấu tiền bạc, keo kiệt không hề bố thí cho ai một chút gì. Thế nhưng anh ta lại cũng không thể vào Địa Ngục vì lúc còn sống anh ta đã từng chơi đùa với ma quỷ, nên quỷ không bắt anh.

Chuyện kể rằng: một hôm có con quỷ đến quấy phá một vùng dân cư, chẳng may bị báo động, người ta đến cầu cứu các vị tu sĩ đem các vật thánh đến "yểm" và "khóa các cửa" ra vào. Thế là con quỷ bị bắt... Jack đã nhận ra đó là con quỷ thường vui đùa với mình và Jack đã tìm cách gỡ vật "yểm ma quỷ" mở đường cho quỷ chạy thoát.

Để đền ơn cứu mạng, quỷ hứa với Jack là sẽ không bắt hồn Jack về Địa Ngục. Do đó, khi Jack chết vì một tai nạn, hồn Jack bị Thiên Đường từ chối. Jack liền tìm đến Địa Ngục, nhưng quỷ không cho vào... vì lời hứa trước. Thấy Jack lạnh lùng khổ sở, quỷ bèn lấy một ít than hồng ở Địa Ngục bỏ vào trong ruột một quả bí ngô và đưa cho Jack để sưởi ấm... trên đường trở lại trần gian. Để cho không khí thông vào nuôi lửa, Jack phải đục thủng quả bí ngô... và ánh lửa từ trong đã chiếu ra soi sáng nẻo đường lang thang của Jack. Có lẽ Jack phải cầm đèn đi lang thang trên mặt đất cho đến ngày phán xét cuối cùng của nhân loại.


Ngày Halloween bắt nguồn từ đâu?

Lễ hội Halloween ngày nay bắt nguồn từ dân tộc Celt, là một dân tộc sống cách đây hơn 2,000 năm trên các vùng đất bây giờ là Anh quốc, Ái Nhĩ Lan và miền Bắc nước Pháp.

Dân tộc Celt bắt đầu năm mới vào ngày 1 tháng 11 Dương Lịch. Một lễ hội được cử hành vào đêm trước năm mới để vinh danh vị thủ lãnh đã quá cố là Samhain. Ngày lễ hội này báo hiệu sự bắt đầu của mùa lạnh, của những ngày tối tăm thường được liên kết với sự tàn tạ và sự chết của loài người. Dân tộc Celt tin rằng Samhain cho phép những linh hồn người chết được trở về nhà trên trần gian vào đêm hôm đó.

Vào năm 43 (Tây lịch kỷ nguyên), người La Mã chinh phục vùng đất của dân tộc Celt và cai trị khoảng 400 năm (vùng này bây giờ là Anh Quốc). Trong giai đoạn này có hai lễ hội Samhain của dân tộc Celt. Một trong hai lễ đó là FẺALIA được cử hành vào cuối tháng Mười để vinh danh những ngưòi đã chết, lễ thứ hai dành cho Pomona, nữ thần La Mã về cây và quả. Có lẽ vì nữ thần Pomona mà quả táo (apple) đã được kết hợp vào lễ hội Halloween. Sau ngày lễ Chư Thánh, tại Anh Quốc, còn có ngày "Các vong hồn" vào mồng 2 tháng 11. Tại Anh Quốc, Halloween đôi khi được gọi là Nutcrack Night or Snap Apple Night vì mọi người trong gia đình ngồi quanh lò sưởi kể chuyện và ăn đậu phụng rang hoặc nhai "táo".

Vào ngày "Các vong hồn," những người nghèo đi "khất thực cô hồn" (went-a-souling) và họ sẽ được bố thí bánh trái gọi là "soul cakes" (bánh vong hồn) để họ hứa là sẽ cầu nguyện cho "các vong hồn."

Halloween đến Mỹ do những di dân đầu tiên, đa số đến từ Anh Quốc và một số từ các vùng thuộc dân tộc Celt, họ đã đem qua Mỹ khá nhiều phong tục khác nhau. Nhưng vì nhiều lý do, mãi đến thập niên 1800 mới trở thành tục lệ được nhiều người hưởng ứng.

Vào giữa thế kỷ 19, tục lệ "trick or treat" chưa được phổ biến ở các thành phố lớn vì ở những nơi này "hàng xóm láng giềng" hầu như không có; nhiều người ở cạnh nhau mà không quen biết nhau, cho nên Halloween đôi khi gây ra những sự việc tai hại. Ngày nay, nhiều cộng đồng, nhiều tổ chức đã đứng ra bảo trợ các tục lệ vui chơi của ngày Halloween, nên nó đã trở thành một ngày lễ hội rất được chào đón của thiếu niên và một số thanh niên.

Năm nay tôi cũng vào Sam’s Club mua kẹo, nhưng không như mọi năm mua 2 bịt kẹo, năm nay tôi chỉ mua 1 bịt mà thôi, vì đây là bịt kẹo tới 43/4 lbs như vậy đã trên 2 kg kẹo.

Thông thường những đứa trẻ xin kẹo, chúng đi chừng 2 giờ là hết, nếu hết kẹo thì tắt đèn trước nhà, trẻ con xin kẹo sẽ không ghé xin. Các cháu nhỏ thường cha mẹ chúng đưa đi rất sớm, có đứa chừng 2 tuổi bố hay mẹ cháu phải bồng bế cho cháu đi xin kẹo cùng với anh, chị của chúng. Cũng có những cô cậu đã lớn, học high school vẫn đi xin kẹo cho vui, thường những cháu nầy đi hơi trễ. Các cháu thường xách theo một cái túi vải, đến gặp chủ nhà có khi chẳng nói chi, chỉ cần mở miệng túi vải ra, chủ nhà sẽ cho kẹo vào đó. Trước khi quay đi cháu nào cũng lễ phép: “Thank you”.

Năm nay, trời lạnh sớm, lúc trường tan học vào khoảng 3:20 thời tiết vùng tôi chỉ có ba mươi sáu độ Fahrenheit (360 F). Lúc gần 4 giờ, tôi đang gõ bài trên máy tính, có một cháu trai chừng 12 tuổi bấm chuông. Tôi ra mở cửa không biết chuyện chi, vì không nhớ hôm nay là ngày Halloween. Lúc cháu nầy nói “Trick or Treat”, tôi mới nhớ ra, cháu đi xin kẹo sớm quá. Tôi nói; “Xin lỗi chờ một chút” để quay vào lấy kẹo, Sau khi cháu ấy nhận kẹo và đi rồi, tôi nghĩ có lẽ vì thời tiết lạnh quá, cháu nầy đi xin kẹo sớm, sợ để trễ trời sẽ lạnh hơn.

Đến 7 giờ, tôi chờ các cháu xin kẹo đến, rồi 8 giờ, rồi 9 giờ chẳng có cháu nào đi xin kẹo.

Con gái tôi đi làm ca đêm, bắt đầu lúc 10 giờ. Hôm sau cháu về kể lại bạn của con gái tôi ở những khu khác, cũng chỉ có 2 hay 3 trẻ đi xin kẹo.

Cho nên năm nay ở thành phố Louisville mùa lễ hội Halloween bị thời tiết lạnh, trẻ con không ra đường xin kẹo, thiếu cảnh trẻ con tốp 5 tốp 3 hóa trang đẹp mắt, đi cùng khắp các nơi. Năm nay vắng vẻ, trời lạnh đem lại chốn nầy một ngày lễ hội Halloween buồn hiu.







Saturday, October 12, 2019

Nỗi buồn


Tôi đến để thăm,
nhưng em không có đó.
Mấy chục người, không ai bạn của em.
Họ dửng dưng nhìn tôi người xa lạ,
chỉ vài người họa có nhớ tôi.
Tôi muốn hỏi họ: San tôi đâu chẳng thấy ?
Nhưng mà không,
vì họ biết có lợi gì !
Chỉ tôi biết có một mình tôi biết:
Tình yêu em biển rộng, sông dài.
Biển mênh mông chim bay mỏi cánh,
sông dài kia chảy mãi không ngừng.
Cho tôi làm giọt nước sông,
hòa cùng biển cả mênh mong nỗi buồn.
12-10-2019

Saturday, September 14, 2019

Xin cẩn thận để tránh kẻ không tốt.


Cách đây khá lâu, có đến 4 hay 5 năm, chị Nguyễn Ngọc Liên ở Bình Dương có báo cho tôi biết có một người lấy tên tôi và cả huy hiệu Hoa sen của tôi làm Facebook của hắn.

Tôi nghĩ những người trẻ có khi nghĩ chưa xa, nên làm như vậy, tôi không quan tâm, hơn nữa tôi cũng ít quan tâm Facebook của tôi, tôi chỉ chăm sóc mấy cái Web và Blog, thường xuyên cập nhật.

Gần đây, sau khi đi viếng Phật tích ở Ấn Độ, Nepal về, tôi viết bài đăng trên Blog, thấy có dấu hiệu có thể chuyển đăng trên Facebook, tôi chuyển được mấy bài thì bị báo là bài của tôi bị người khác báo là lạm dụng,


Sau đó tôi có gửi thư cho Facebook yêu cầu họ xem lại vân đề nầy, bởi vì những bài tôi viết không hề chỉ trích ai, không xuyên tạc sự thật, không làm mất thuần phong mỹ tục. Như vậy tôi nghĩ mình không lạm dụng chi cả.

Tôi nhớ lại vào tháng 12 năm ngoái, có nhiều người chúc mừng sinh nhật của tôi, tôi tự hỏi vì sao có sự nhầm lẫn nầy ? Tôi lên Mạng tìm thấy có 2 tên TONG HUYNH khác nữa, nên tôi vội viết bài: Để tránh nhầm lẫn:


Và tôi đã thay huy hiệu Hoa sen của tôi bằng tấm ảnh của tôi, để cho người khác tránh nhầm lẫn.

Cách nay 2 hôm, tôi lên Mạng gõ tìm TONG HUYNH, thấy có thêm mấy người nữa, nhưng tên đã sử dụng huy hiệu của tôi vẫn còn đó và có 22 người cùng là bạn chung với tôi, nhưng tôi tin còn nhiều hơn nữa, trong đó có người đồng môn  Canada. Tôi cho anh ta biết đã Kết bạn với Tong Huynh nhưng không phải là tôi. Anh ta cho biết đã đọc những bài viết về Trường KT Cao Thắng đúng là tôi, nên có lời mời kết bạn, anh ta kết bạn. Tôi hướng dẫn anh ta: vào Facebook của mình, ở phía trên bên tay trái có chữ f bên phải chữ f có tên của Facebook của mình, vào đó xóa tên mình, gõ TONG HUYNH thấy Facebook trưng ra một số Facebook của các TONG HUYNH:


Tôi không hiểu TONG HUYNH ở Hưng Yên đã viết những chi mà có một cô tên là Diệu Linh kết bạn với hắn đã lâu, chữi hắn với những lời tục tĩu và không kết bạn với hắn nữa.

Còn một em học sinh của tôi đã kết bạn với hắn, đã chúc sinh nhật hắn từ tháng 9 năm 2018 đến nay hắn luôn trưng lên trên cùng cho mọi người thấy, để lấy lòng tin của những ai chưa biết hắn, hoặc có biết tôi cũng dễ nhầm lẫn.


Nếu có TONG HUYNH nào mời kết bạn, nên xem hình của tôi, và tôi đang ở Louisville.


Chắc ăn hơn, nhấp chuột vào tên TONG HUYNH nó sẽ hiện ra Facebook của người mời mình kết bạn, hoặc là người mình đề nghị kết bạn. Facebook của tôi luôn có hình của tôi và hình nền gia đình đi chơi ở Đà Lạt như sau:


Làm thế nào để hủy kết bạn hoặc xóa một người bạn trên Facebook?

Cách hủy kết bạn với ai đó:
1.     Đi đến trang cá nhân của người đó bằng cách nhập tên của họ vào thanh tìm kiếm ở trên cùng.
2.     Di chuột qua Bạn bè  ở đầu trang cá nhân của họ.
3.     Chọn Hủy kết bạn.
Lưu ý: Nếu bạn không tìm thấy người mà mình muốn hủy kết bạn, có thể tài khoản của họ đã bị vô hiệu hóa.

Cách hủy kết bạn với ai đó đã vô hiệu hóa tài khoản Facebook:
1.     Đi đến trang cá nhân bằng cách nhấp vào tên của bạn ở trên cùng bên trái Bảng tin.
2.     Nhấp vào Bạn bè.
3.     Tìm kiếm tên người đó.
4.     Nhấp vào Hủy kết bạn.
Người mà bạn hủy kết bạn sẽ không được thông báo.

Nếu không muốn ai đó xem trang cá nhân của mình, thêm mình làm bạn bè hoặc gửi tin nhắn cho mình, bạn có thể chặn họ.

Lưu ý: Nếu hủy kết bạn với một người, bạn cũng sẽ bị xóa khỏi danh sách bạn bè của người đó. Nếu muốn kết bạn lại với người này, bạn cần thêm họ làm bạn bè lần nữa.

Mong bài nầy sẽ đến được với quý bạn và các anh, chị học sinh của tôi.

Chúc mọi người nhiều sức khỏe, sống hạnh phúc.

Huỳnh Ái Tông

8664140919







Monday, September 9, 2019

Ngày sau cùng ở Okaloosa Island, Florida


Hôm nay Thứ Năm 29-8-2019, là ngày sau cùng chúng tôi đi chơi ở Florida. Buổi sáng sau khi dùng điểm tâm xong, anh Khiết và tôi ra biển tắm, bờ biển cũng vắng người như những hôm trước,



Hôm nay nước sạch không có rong rêu, nên chúng tôi tắm, gọi là tắm biển ngày sau cùng để rời nơi đây trở về nhà.


Anh Khiết và tôi.


Sau khi chúng tôi tắm biển về dùng cơm trưa rồi thu xếp hành trang để ra sân bay. Hôm qua cô Kiều và chồng của cô có đưa anh Khiết đi xem căn Condominiums anh đã mua, nhưng chưa từng đặt chân vào, do hôm nay là ngày không có người thuê, nên anh muốn vào xem và cũng muốn thay thảm, lát gạch cũng như thay chiếc sofa bed tuy còn sử dụng được, nhưng trông đã cũ.

Theo lịch bay, chuyến về chúng tôi lên phi cơ lúc 6 giờ 20, về đến Louisville 8: 36, nên hôm qua khi đi xem nhà, đi  cửa hàng Lowe’s để anh Khiết chọn gạch cho chồng cô Kiều sẽ làm sau nầy, rồi đi ăn ở quán Phở Eva, do đã có kinh nghiệm lần trước, nên chúng tôi chỉ ăn chả giò chay mỗi người 1 cái. Anh Khiết ăn hủ tíu, chồng cô Kiều ăn Phở, cô Kiều ăn Bún Huế.


Theo đề nghị của anh Khiết, cô Kiều đưa chúng tôi về thăm nhà cô Kiều, trước khi đến nhà cô, chồng cô kiều ghé chợ của người Mễ, nơi đây có bán trái cây, nhưng là ngày chót nên hết hàng hoặc hàng còn nhưng không ngon, chồng cô Kiều mua 1 cây mía về trồng.

Đến nhà cô Kiều, anh Khiết chỉ cho chồng cô Kiều cách chặt cây mía thành nhiều khúc và dăm những khúc mía, để nó sẽ mọc sau nầy. Tôi thắc mắc hỏi:

- Trồng để làm chi ?

Cô Kiều cho biết thấy cây mía đẹp, muốn trồng như nhà cô trồng cây ăn trái khác, tôi góp ý nên mua cây mía thân đỏ, trông thân nó thẳng đứng, mềm dễ ăn, còn cây mía trắng chồng cô mua thuộc loại mía đường, nước ngọt nhưng cứng và thân thường cong queo, ít thẳng.

Nhà cô ngay tại mũi tàu, hai mặt lộ, vậy mà gấu thường vào sân nhà, gấu mẹ đi với gấu con, phá lưới vào chuồng gà ăn hết trứng, gấu con còn tinh nghịch leo lên cây, cô Kiều đưa cho chúng tôi xem đoạn Video clip nầy. Nhà cô ở cách xa phi trường Destin 10 phút chạy xe, chung quanh là rừng cây, nên có gấu, nai hoang dã.

Sau đó chồng cô Kiều ở nhà để trông nom 2 cậu con trai đi học sắp về, rồi cô Kiều đưa chúng tôi đi chơi, giải khát ở khu đi bộ nơi bến tàu Harbor Walk Village.



Khi cô Kiều đưa chúng tôi về nhà, cô cho biết ngày mai sẽ đưa chúng tôi ra sân bay, mặc dù anh Khiết từ chối, nhưng cô vẫn cứ muốn đưa chúng tôi đi, cô hẹn 4 giờ chiều sẽ đến. Nhưng sáng nay anh Khiết cho biết lịch bay thay đổi, lên phi cơ lúc 5 giờ 30 vì vậy, anh Khiết hẹn lại giờ cô đến là 3:30.

Khoảng hơn 2 giờ, tôi xách túi rác đem bỏ vào thùng rác công cộng ở góc đường, vì theo anh Khiết không tiện bỏ rác vào thùng rác cho xe đỗ rác, vì chúng tôi về rồi không có ai đem thùng rác vào nhà.

Tiện thể bước qua bên kia đường là nơi dẫn xuống bãi tắm, tôi cũng muốn xem buổi trưa hôm nay có nhiều người tắm không.

Từ trên cầu gỗ dẫn xuống bãi tắm có chòi gác của người trông an ninh cho khách tắm biễn. Có nhân viên ngồi trên chòi, dưới chòi có xe chuyên dung cấp cứu.


Nhìn sang tay phải, có nhiều người tắm hơn buổi sáng hay chiều trong những ngày qua.


Nhìn sang tay trái cũng có người tắm, nhưng không nhiều lắm, có thể nói vẫn vắng vẻ hơn các bãi biển khác.


Bãi biển nơi đây chủ yếu tôi thấy người ta phơi nắng hay đi tản bộ hơn là tắm, có lẽ vì bờ biển không lài mà có dóc hơn nữa rong hơi nhiều.

Đến ở tại Okaloosa Island cả tuần nhưng đi ra ngoài ít, nên tôi không rành cho lắm về đường sá, tôi chỉ biết từ chỗ nhà Tâm là độc đạo, đi về hướng tay phải một đoạn dẫn đến căn cứ Hải Quân là đường cùng, đi về hướng tay trái chừng 2 cây số có ngã tư, chạy thẳng chúng tôi chưa hề đi, rẽ trái là thành phố Fort Walton Beach, nơi đây có Phở Eva, có Chùa Thái, nơi Charlie đã đưa chúng tôi đi ngày Chủ nhật 25-8-2019.


Từ ngã tư rẽ tay phải sẽ đi qua một cái cầu dài và cao cho tàu lớn đi qua, nơi đây bên tay trái cầu có Crab Island, tuy gọi là đảo nhưng nó không nổi lên trên mặt nước, vùng đảo nầy có những trò chơi cho mọi lứa tuổi, có nhà hàng, người ta có thể đi trên đảo, nhưng mực nước ở khoảng ngang ngực, thường người ta ra đây bằng thuyền, cũng có nhiều người lội nước vui chơi tại đảo nầy. Bên tay phải cầu, phía đối diện với Crab Island là HarborWalk Village.


Crab Island
Rồi đến giờ cô Kiều đến, đưa chúng tôi ra sân bay Destin, chúng tôi rời khỏi căn nhà của Tâm, trong những ngày chúng tôi ở tại đây nhà không có WiFi không rõ vì lý do gì, cho đến hôm qua nhân viên của hãng cho thuê bao dịch vụ WiFi mới đến nhà cài đặt, mặc dù Routine đã có từ trước. Có lẽ WiFi trước kia có rồi không sử dụng nên bị cắt, nay cài đặt lại. Tôi chụp một tấm ảnh để kỷ niệm căn nhà nầy trước khi từ giả nó.


Trên đường ra phi trường, cô Kiều có chạy ngang qua một chỗ có nhiều phi cơ. Đó là nơi trưng bày nhiều loại phi cơ của Mỹ, tiếc quá chúng tôi không còn thì giờ để ghé xem, giá mà biết trước, chắc chắn chúng tôi phải đến đây để xem chúng.


Rồi cuối cùng chúng tôi chia tay với cô Kiều tại sân bay Destin, máy bay chúng tôi đáp xuống phi trường SDF của Louisville hơn 8 giờ đêm.

Tôi có sự nhầm lẫn, tin rằng Louisville và Florida cùng múi giờ, nhưng tiểu bang Kentucky có 2 múi giờ, thành phố Louisville, Lexington có múi giờ miền Đông, còn Bowling Green, Paduca có múi giờ miền Trung. Florida cũng vậy, hầu hết có múi giờ miền Đông, riêng thành phố Destin và Fort Walton Beach có múi giờ miền Trung, nên Louisville và Destin khác múi giờ. Cho nên lên phi cơ tại phi trường VPS của thành phố Destin lúc 5:30,  tôi nghĩ chỉ bay 1 giờ, nên chừng 7 giờ là về tới Louisville, nhưng không ngờ 2 thành phố có múi giờ chênh lệch nhau 1 giờ, cho nên về tới phi trường SDF của Louisville đã hơn 8 giờ đêm.


Kết thúc chuyến đi tắm biển ở Okaloosa, thuộc thành phố Fort Walton Beach, Floriada trong 1 tuần qua.

Mời xem thêm hình ảnh tại:
8664090919







Wednesday, September 4, 2019

Chủ nhật đi chùa Thái


Hôm nay Chủ nhật 25-8-2019, sau khi uống cà phê ăn s áng xong, chúng tôi đi tắm biển. Mặc dù là Chủ nhật nhưng vẫn rất ít người tắm.


Buổi sáng nước ấm, chúng tôi xuống tắm khoảng 7 giờ hơn, khi chúng tôi xuống tắm khoảng 10 phút thì một bầy cá con dầy đặc đen cả nước chiếm cả vùng chừng 2 thước ngang, dài khoảng 4 thước, cá trung bình bằng đầu đủa ăn đến ngón tay út, dài chừng 4 phân, mình nó dẹp, khi sóng biển đẩy chúng vào bờ, chúng mắc kẹt trên cát, chim hải âu nhanh chóng đáp xuống mổ chúng bay đi.

Vì bầy cá con, chúng tôi ngại có cá lớn đi theo nên vào bờ xem chúng, phải mất chừng 20 phút chúng mới từ từ chuyển đi nơi khác, chúng tôi tắm thêm một chốc rồi đi về.

Về đến nhà đã thấy Charlie bạn của Tâm chủ nhà đã đến đợi chúng tôi về chở đi chùa Thái. Mấy hôm rồi anh Khiết có cho biết tại đây có ngôi chùa Thái, nơi nầy có Chợ Trời, bán trái cây, rau cải. Anh Khiết liên lạc với Charlie bạn của Tâm và cho biết Charlie sẽ đưa đi, nhưng anh Khiết đã liên lạc với Charlie từ hôm qua nhưng chưa được. Vậy mà hôm nay không mong đợi thì Charlie đã tới.

Tại chợ Trời nơi chùa Thái, họ bán nào là xôi, chè, rau xanh như rau muống, bồ ngót, đọt cơm nguội, ớt, cải làng, rau nhúc, rau càng cua, một vài thứ rau để an với bánh xèo, tôi không biết tên, trái cây có chuối, măng cụt, mãn cầu ta … Nói chung rau, trái cây cũng không nhiều. Tại đây có nhiều quầy bán thức ăn. Muốn ăn phải mua vé loại 5 đô và 1 đô. Mua thức ăn trả tiền bằng vé nầy. Vì các quầy thức ăn là của chùa do Phật tử làm công quả nấu nướng, đứng bán. Tiền thu được là của chùa, trả bằng vé, chùa không cần kiểm soát. Vì thức ăn Thái nên chúng tôi không ai ăn uống. Sau khi mua vài thứ rau, trái cây xong, chúng tôi vào Chánh điện lễ Phật.



Trong chánh đìện chùa Thái có tôn tượng đức bổn sư, hai bên có tượng của 2 vị khác, tôi đoán là Thầy, Tổ của họ. Trước các tượng ấy có những bồ đoàn chắc hẳn là để cho chư Tăng dự lễ, có một bồ đoàn có tựa lưng, có thể là dành cho Tăng trụ trì.

Ở phần thấp hơn có chỗ cho vị Tăng thuyếp pháp, có chỗ dành cho Phật tử lễ Phật và chư Tăng, sau khoảng đó có ghế cho những Phật tử dự lễ ngồi. Tường 2 bên hông, bên trái treo ảnh Quốc vương Thái Lan, bên phải treo hình Hoàng Hậu.



Khi tôi lễ Phật xong, thấy có ông Mỹ ôm một trái dưa hấu đem đế vào cái dĩa to đặt trên cái bàn trước ghế dành cho vị Tăng thuyết pháp,  cũng có thể chỗ đó là trụ trì. Vì lúc chúng tôi vào chùa khoảng hơn 10 giờ, nên trong chánh điện không có vị Tăng nào, nên tôi chỉ phỏng đoán mà thôi.



Chúng tôi rời Chánh đìện ra phía trước chụp ảnh kỷ niệm rồi ra về. Charlie đưa chúng tôi về tới nhà, anh ta cũng vội vàng về nhà ăn Phở để đi làm ngày chót trước khi nghỉ việc. Tuy vợ chồng đã ly dị, nhưng vẵn ở chung nhà, vợ hôm nay nấu Phở cho anh ta ăn.



Tôi chỉ biết sơ sơ về Charlie sinh ở Việt Nam, sống một thời gian rồi mới theo cha mẹ qua Mỹ, định cư tại Seattle, Washington State. Charlie đi lính mấy năm ở Iraq, giải ngủ về Việt Nam chơi, lập gia đình với người Việt, lãnh vợ sang rồi cùng vợ sang đây mở tiệm Nail chừng 4 năm. Nay hai vợ chồng chia tay, vừa bán xong tiệm Nail để chia tài sản. Vài hôm nũa Charlie sẽ trở về với cha mẹ. Charlie năm nay đã 40, chưa có con cái. Charlie có trình độ, ăn nói lễ phép, bặt thiệp. Đưa chúng tôi đi chùa, đi chợ Trời rồi đưa đi Walmart.

Với chúng tôi, hôm nay đã tắm biển, đã đi chùa Thái và đi chợ Trời.

Buổi chiều khoảng 3 giờ 15, cô Kiều đến đưa anh Khiết đi xem lại nhà, sau khi  xem xong, cô đưa chúng tôi đến Harborwalk là khu đi bộ, vui chơi giải trí. Vì là buổi chiều Chủ Nhật, nên chỉ có ít người dạo chơi, thường khách du lịch đến đây vào chiều Thứ Năm ở lại chơi Thứ Sáu, Thứ Bảy và trưa Chủ Nhật họ đã rời nơi đây trở về nhà.

Chúng tôi vào nhà hàng giải khát, ngắm nhìn cảnh tàu bè chạy trên sông, nhiều tàu nhỏ tấp vào bãi cát, họ lên bờ nằm thư dãn.



Sau đó chúng tôi đi dạo một đoạn ngắn rồi ra về nghỉ ngơi. Lúc giải khát nhà tôi chọn thức uống trái cây có pha chút rượu, nên về tới nhà ăn một chút mì chanh rồi đi nằm.



Hơn 7 giờ, anh Khiết và tôi đi ra bãi biển hóng mát, nhìn những con hải âu săn bắt cá thật tài tình, chúng thật đông nhưng dần dần chúng chuyển đi mất.



Đến khi chạng vạng tối khoảng 8:00 chỉ còn một con hải âu lẻ loi đứng trên bãi cát nhìn ra đại dương, phải chăng nó đã lạc bầy, lúc chúng tôi ra về trời nhá nhem tối, con hải âu vẫn đứng trơ trọi một thân một mình.



Trên đường về, tôi nhìn thấy nhiều dấu chân chim in trên cát.