Pages

Tuesday, May 23, 2017

Họp măt Nam Cali Hè 2017



Trước khi sang Cali, tôi có báo tin cho vài anh, chị CHS NTT-PĐP, Đoàn Hải ở San Diogo có nhã ý mời tôi dự cuộc họp mặt Thầy, Cô và các Cựu Học Sinh Trung Học Kỹ Thuật Nguyễn Trường Tộ và Trung Tâm Chuyên Nghiệp Phan Đình ngày 20-5-2017 tại nhà hang Starfish, tọa lạc tại 16525 Brookhurst St. Fountain Valley, CA 92708.

Cô Nga, Thầy Dõng, Tông, Ngọc, Phượng, cô Chi

Hải đã chuẩn bị một Banner, để chào mừng cuộc họp mặt nầy. Hải và Susan, vợ Hải cùng đến đón rước chúng tôi đến địa điểm Họp mặt. Chúng tôi là những người đến trước nhất, sau đó có Thầy Nguyễn Anh Dõng, Cô Nga, phu nhân của cố giáo sư Bùi Danh Dinh đến, anh chị Trần Mạnh Du đến chậm trễ vì anh đi lại phải chống gậy, do tai biến từ mấy năm trước, trông anh béo phì, trái lại chị hơi gầy hơn năm trước.

Thầy Cô Trần Mạnh Du

Rồi lần lượt các anh chị Ngọc Ngô, Hải Nguyễn (?), Trần Thị Kim Phượng, Bạch Thu Hiền, lại có thêm Hà Hán Quyền và Thùy Hương ở San Diego tới, riêng Hà Hán Quyền đến trễ vì phải đi lấy cái bánh kỷ niêm Họp mặt, nơi làm bánh họ làm trễ vì ghi nhận sai giờ giao bánh.

Hải, Quyền, Susan, cô Nga, Hải, Thầy Dõng, Tông, Chi, cô Du, Thầy Du, Thu Hiền, Phượng, Thùy Hương, Ngọc

Tưởng còn nhiều người tham dự, nhưng thiếu Vũ Ngọc Anh Thọ vì nhà có giỗ, Nguyễn Văn Lâm vì Đoàn Hải thông báo sai, ngày Họp mặt là 20-5-2017 lại ghi là 30-5-2017, còn Lê Quang Phước, không rõ lý do anh vắng mặt.

Buổi họp mặt rất vui, chụp rất nhiều ảnh, nhất là Thu Hiền dùng máy Nikon loại lớn, đèn đuốc đầy đủ, chớ không phải loại máy cùi, ngoài ra Thu Hiền lại dung Iphone 6 hay 7 plus, để chụp ảnh gọi là “mì ăn liền”, vì sau đó chừng 1, 2 giờ Thu Hiền đã gửi hình ảnh qua Viber cho một số anh, chị, em CHS NTT-PĐP. Ngọc Ngô cũng nhanh tay đưa hình lên Facebook cho quý Thầy, Cô và các bạn cùng xem.

Tôi tin rằng nhiều anh, chị CHS NTT-PĐP đã được “mì ăn liền”, nên có một số phản hồi, “chúc quý Thầy, Cô và các bạn Họp Mặt vui vẻ”.

Hầu hết, ảnh chụp lẻ tẻ, cho đến khi tiệc tàn, trước khi chia tay, có cùng chụp chung 1 tấm ảnh để lưu niệm, vì ăn trưa nên nhà hàng vắng khách, nhiều lần Thu Hiền nhờ cô thu ngân cầm máy, cô nầy bấm máy lia chia, nên đèn chớp liên tục, tha hồ cho Thu Hiền chọn ra ảnh đẹp.

Do Thùy Hương mời chúng tôi, Thu Hiền và Phượng cũng hưởng ứng, nên sau khi chia tay, rời khỏi Starfish, Quyền đưa chúng tôi đi San Diego để tới thăm nhà mới của anh Lắm và Thùy Hương.

Anh Lắm và Thùy Hương

Anh Lắm không phải là CHS của Trường NTT-PĐP, năm ngoái tôi có gặp lần đầu cả hai vợ chồng khi tôi đến San Diego tham quan Hàng không mẫu hạm USS Midway do Hải và Quyền đưa đi, khi ăn cơm có gọi anh Lắm và Thùy Hương đến dùng cơm, họp mặt, nhưng ngày hôm trước họp mặt ở nhà hàng Tịnh Tâm Trai trên đường Beach, Thùy Hương vắng mặt vì bệnh. Trước đó, tôi có xem ảnh, tưởng Thùy Hương mới qua Mỹ chừng 5, 10 năm, nhưng hỏi ra mới biết Thùy Hương và anh Lắm đến Mỹ từ thập niên 1980. Riêng anh Lắm đã định cư, đi làm ở Canada 8 năm, anh vừa có quốc tịch Canada vừa có quốc tịch Mỹ.

Chúng tôi được anh Lắm và Thùy Hương đưa đi xem quanh nhà, họ đã trồng những cây vừa làm cảnh vừa ăn trái như nhãn, lựu, bơ, bưởi …

Trong khi chúng tôi ngồi sân sau uống nước chanh dây, rồi beer thì trong nhà bếp Thùy Hương và Thu Hiền chuẩn bị thức ăn cho bữa ăn chiều.

Đến 7 giờ, vì bụng đói nên chúng tôi ngồi vào bàn, không thể chờ vợ chồng Quyền với Liễu, vì Liễu ngày Thứ Bảy cũng phải đi làm, về nhà còn phải tắm rửa, cho nên chúng tôi vừa ăn, vừa trò chuyện kéo dài bữa ăn chờ họ.

Thu Hiền, Thùy Hương, Lắm, cô Chi, Tông, Hải, Susan, Phượng

Thức ăn mặn hình như có món gà luộc, dồi … Món chay chúng tôi có cháo, đậu xào …
Nhà anh Lắm có một kệ rượu, anh cho biết kệ rượu ấy do một người cháu biếu cho anh, nhưng anh đã yêu cầu biếu cho kệ rượu phải đầy rượu, tôi chỉ nhìn sơ thấy nhiều chai rượu chat đỏ, trắng và những chai rượu mạnh. Anh mời tôi chọn 1 chai rượu để uống, tôi chọn chai rượu chát đỏ, chúng tôi đã chia nhau mỗi người uống một ly, rót hết một tour, chai rượu còn đủ cho Quyền và Liễu.

Tôi thấy ở cái bàn kê sát tường có một chai Remy Martin uống dỡ dang, nên tôi yêu cầu chủ nhà cho tôi 1 ly, tôi đã cho họ biết trước 1975, trường có em học sinh là con trai của Tướng Trần Bá Di, Chỉ huy trưởng Trung tâm huấn luyện Quang Trung, nhân dịp Tết năm 1975, ông ta đã biếu cho tôi 1 cập Remy Martin VSOP. Khoảng ngày 28-4-1975 chúng tôi gồm có Tổng Giám Xưởng Lâm Văn Trân, Tổng Giám Thị Trần Văn Sáng và Phùng Văn On phụ trách sinh hoạt học đường, đã ngồi ở quán cóc trên đường Hai Bà Trưng, gần trụ sở Điện Lực, vừa nghe tiếng súng đì đùng, vừa nhậu lai rai, cho nỗi buồn đượm chút hương vị chua cay. Còn 1 chai, ngày 30-4-1975, buổi trưa tôi đã mời anh Thiếu tá Phó Quận trưởng cảnh sát quận 5, bên cạnh nhà tôi, hai anh em cưa hết 1 chai, để mong giải được nỗi sầu mất nước.

Rồi Quyền với Liễu đến, cùng nhập tiệc, chai rượu chát rót cạn cho họ, rồi anh Lắm khui 1 chai rượu chát đỏ khác do Thu Hiền mang tới. Anh Lắm lại mời tôi 1 ly whisky 18. Không khí bữa tiệc rất vui vẻ, tôi thì rượu vào lời ra, nhưng chắc chắn không làm phiền và trái tai ai.

Hải, Chi, Tông, Thu Hiền, Thùy Hương, Liễu, Quyền ngồi

Đêm nay chúng tôi ngủ tại nhà anh Lắm, tôi ngủ thẳng một giấc do đi đường mệt hay do nào là rượu chát đỏ, whisky, beer. Khi thức giấc là 6 giờ sáng, Thùy Hương pha cho chúng tôi mỗi người 1 tách cà phê sữa rồi ra sân sau trò chuyện và ngắm cảnh,

Chúng tôi vào nhà ăn sáng, nhưng Phượng và Thu Hiền vẫn còn ủ giấc nồng, vì tối hôm qua hai cô nàng tâm sự đến 4, 5 giờ sáng, nên Thùy Hương để cho họ ngủ bù vào sáng Chủ nhật.

Ăn sáng xong, chúng tôi ra sân sau ngồi ở nhà mát trò chuyện với anh Lắm, trong khi Thùy Hương trang hoàng lại vải che, vì đi du lịch ở Âu Châu nhân sự kiện kỷ niệm 100 năm,  Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, xứ Bồ Đào Nha, mới trở về, chưa kịp dọn dẹp nhà  cửa.


Tại nhà Đoàn Hải

Rồi Hải và Susan đến, đưa chúng tôi đi điểm tâm, sau đó đến nhà Hải. Susan hướng dẫn chúng tôi xem sân vườn. Mấy năm trước tôi đã gặp Susan tại Việt Nam khi dự Họp mặt truyền thống NTT-PĐP, sau đó đi chơi ở nhà nghỉ Lộc An, gặp lại khi tôi sang Cali năm rồi, không thấy Susan nói chuyện, tôi nghĩ Susan không nói được tiếng Việt, nhưng lần nầy mới biết tôi đã lầm. Susan nói tiếng Việt sành sỏi.

Trước khi ra về, Hải có biếu cho tôi 1 hộp trà Thiết Quan Âm, tôi đoán biết đây là thứ trà ngon, vì hộp đựng trà và túi xách đều làm rất sắc xảo, nên không rẻ tiền.

Trở lại nhà Anh Lắm dùng cơm trưa, ăn xong anh Lắm và Thùy Hương chuẩn bị đi ăn Sinh nhật của bạn, Quyền chở Phượng và Thu Hiền, Hải chở chúng tôi ra nhà ga Amtrak. Vì đường ray đang tu bổ, chúng tôi phải đi một đoạn bằng xe bus,  đến nhà ga Oceanside mới lên Amtrak.

Amtrak có 2 tầng, có nhiều toa, bên trong có ghế ngồi như ghế ngồi trên phi cơ, có lối đi ở giữa, chia thành 2 dãi, mỗi dãi có 2 ghế, có nhà vệ sinh trong toa xe. Xe chạy tưởng chừng như chậm, nhưng nhìn ra xe hơi chạy trên đường bên cạnh thì Amtrak vượt qua các loại xe ô tô, tuy xe có lắc nhẹ, nhưng rất êm ái. Tôi nhớ khoảng 15 năm trước, có lần tôi đã đi Amtrak từ San Jose đến San Francisco.

Tại sân ga Solana Beach, ngồi trên xe Bus nhìn cảnh Hải, Susan và Quyền đứng trước nhà ga vẫy tay chào, bỗng dưng lòng buồn vô hạn, thấy rõ cảnh chia tay như trong sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư: “Ôi ! Cảnh biệt ly sao mà buồn vậy !”

Xuống ở ga Santa Ana, có xe do Thu Hiền gọi, tài xế đón chúng tôi, trên đường về, đưa Phượng về trước, kế đó chúng tôi, người sau cùng còn lại là Thu Hiền.

Đoàn Hải có gửi cho chúng tôi một điện thư, cho biết rất ái náy, vì không thể hủy bỏ cuộc họp quan trọng với khách hàng, để “đưa Thầy, Cô về tới nhà”, nhà tôi đọc thư, hiểu tâm trạng Hải và nhờ tôi chuyển tới Hải “Vô quái ngại”. Tôi cho rằng, các anh, chị CHS đã ân cần tiếp đón chúng tôi. Cho tôi gửi lời cám ơn đến tất cả mọi người, hẹn gặp lại lần khác.

866422052017



Sunday, May 14, 2017

Kỷ vật còn đó, người đã đi rồi



Nhiều năm xa nhau, từ khi ra trường năm 1964 cho đến năm 2009, chúng tôi mới lại gặp nhau. Vài năm sau đó, có lần gặp nhau, tôi rút túi lấy cây viết Parker đưa cho hắn và thuận tay rút túi lấy cây bút của hắn. Hắn nói:

- Xin lỗi, cây bút nầy của con gái tao, mua mừng sinh nhật cho tao, nên tao phải giữ nó, tao sẽ mua cây bút khác cho mầy!

Sau đó vài hôm, hắn chuyển cho tôi cây bút Staedtler của Đức, thân bút màu xanh ngọc, cái dắt viết màu vàng và trên nắp có logo của hãng bút nầy.

Năm sau trong lần họp mặt với anh em, hắn gỡ mắt kính đang đeo đưa cho tôi, nói:

- Mầy mang cái kính nầy thử coi.

Tôi mang kính vào, hắn lại nói:

- Mầy vào trong toilette, nhìn vào gương xem thế nào ?

Tôi làm theo ý hắn, vào phòng vệ sinh nhìn xem có họp với gương mặt mình hay không, tôi trở lại chỗ ngồi, hắn hỏi ngay:

- Thế nào ? Có được không ?

Tôi vừa tháo kính ra đưa cho hắn và trả lời:

- Trông cũng được, nhưng không đọc được chữ !

Hắn đưa tay ra đẩy tay tôi đang cầm kính, nói:

- Kính nầy tao vừa mua chưa được 1 tuần, dĩ nhiên là kính hợp với mắt tao, mầy đến hiệu kính đo mắt cho họ làm lại, mang kính để nhớ tao.


Chuyện chúng tôi trao đổi bút, hắn cho tôi cái kính, mới đó mà đã 6, 7 năm trôi qua rồi. Cách đây 2 năm về Việt Nam, nghe hắn bị viêm gan, đi Singapour chữa trị, chúng tôi đi thăm, hắn cho biết kết quả tốt.

Năm trước, anh em chúng tôi đi thăm, hắn có vẻ yếu, tiếp chúng tôi trong phòng làm việc, ngày họp mặt Tất niên hàng năm hắn có đến dự, nhưng có vẻ thấm mệt nên về sớm, có người nói hắn bị ung thư.

Năm nay, nghe hắn phải đi cứu cấp, chúng tôi lại đến thăm, lần nầy trong phòng làm việc của hắn biến thành phòng ngủ, hắn hứa sẽ cố gắng dự Tất niên với anh em chúng tôi, nhưng hắn đã không có mặt. Anh em biết bệnh hắn đã nặng hơn, cho nên hắn cũng quên góp phần tài trợ bữa tiệc Tất niên trong nhiều năm qua hắn đã làm.

Sau đó, có tin hắn được đưa vào bệnh viện Đại học Y Dược Tp. HCM, nằm phòng cách ly, nên chúng tôi muốn vào thăm cũng không được, chỉ nghe tin tức qua người tài xế nuôi bệnh.

Đầu tháng 3 tôi trở về Mỹ thì đầu tháng 5 được tin hắn đã lìa đời, sau hơn 2 tháng nằm điều trị ở bệnh viện.

Thời học sinh, tôi học chung với hắn 2 năm Đệ nhị và Đệ Nhất, sau đó hắn du học ở Nhật, còn tôi vào Sư Phạm Kỹ Thuật. Khi hắn về nước làm Phó Giám Đốc Vikyno ở khu công nghiệp Biên Hòa, vợ hắn cũng là du học sinh ở Nhật. Hắn cất nhà cao cửa rộng ở xa lộ bên Thị Nghè.

Sau 1975, hắn vượt biên bị bắt ở Bến Tre, người ta phát hiện hắn có tay nghề, đem hắn ra tù, giúp cho nhà cầm quyền tỉnh về vấn đề công nghiệp. Đến thời đổi mới, Ủy ban Nhân dân Tp. HCM, trao đổi kéo hắn trở lại Sàigòn, hắn làm ở xí nghiệp một thời gian, rồi ra mở công ty cho thuê xe cơ giới, công ty đóng cọc nhồi để xây cầu, nhà có lầu, nhà cao tầng.

Hắn cũng giúp đỡ anh em đồng môn khi hoạn nạn, một số anh em khác tuy đã lớn tuổi, nhưng cũng được hắn thu nhận vào, tùy theo khả năng người làm chuyên viên, kẻ làm bảo vệ.

Thời còn đang học, hắn đã mời một bà Mỹ, bà Le Blanche là Tùy viên Văn hóa Tòa Đại sứ Mỹ, vào trường dạy đàm thoại trong lớp tôi, mỗi tuần 1 giờ.

Hắn cũng can thiệp với ông Hiệu Trưởng Cao Thanh Đảnh cho mượn 1 lớp học vào buổi tối, cho một anh Mỹ đen, quân nhân vào lớp đêm ấy, dạy Anh Văn cho chúng tôi.

Hắn với tôi thường đi qua rạp Ciné Hồng Bàng, tán tỉnh cô bán vé, cô ấy khá đẹp, nói năng dễ thương, còn nữa hắn và tôi thường đi dạo phố Lê Lợi ở Sàigòn với Hạc, con của Thanh Nghị Hoàng Trọng Quý, nhà ở đường Phạm Ngũ Lão, nhiều người đi qua rồi còn ngoái lại nhìn nét đẹp của Hạc, cho đến vài chục năm sau tôi mới biết Hạc là “bêđê” vì hắn đã có vợ con, sau khi định cư ở Pháp, Hạc là anh hay em của Hoàng Trọng Thụy, một xướng ngôn viên cho một đài truyền hình ở Cali.

Hắn mà tôi đã dài dòng, đó là Huỳnh Hữu Lộc, Lộc đã yên giác ngàn thu, ngày 8 tháng 5 năm 2017, thọ 75 tuổi, sau khi vợ Lộc đã qua đời trước đó chừng 1 năm. 




Những người tôi biết đã từng học chung lớp Đệ nhất KTCT năm 1964 với Huỳnh Hữu Lộc như Huỳnh Ngọc Điệp, Hoàng Thanh, Ngô Phước Tường, Vũ Duy Khiết, Hồ Ngọc Điển, Phan Thành Tưa, Nguyễn Minh Chiếu, Nguyễn Quang Chúc, Nguyễn Văn Nghĩa…chắc mỗi người có mỗi kỷ niệm khác nhau với Lộc, Lộc đã đi rồi, để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp.

Từ trái: Á, Lộc, Tông, Minh, Bửu, Chiếu

Lộc đứng thứ hai bên phải. Họp mặt KT Cao Thắng vào thập niên 1980 ở Gò Vấp


866414052017

Thursday, May 4, 2017

Chân Tình

Huỳnh Phương Linh
 

Mai đưa Chánh cuốn sổ và nói:

- Con biết má buồn hay viết lung tung. Lần nầy má đi công tác mấy bữa, con với Khiêm đứa nào cũng có chìa khóa nhà má, con tới kiếm ra được cuốn nầy nè. Ba đọc đi. Đọc lẹ lẹ rồi trả con đặng con đem để trở lại chỗ cũ trước khi má về.

chúa nhựt...

Đêm đầu tiên tôi ngủ một mình trong căn phòng nhỏ trống trải.

Trống trải như lòng tôi. Nằm xuống. Nhưng lại ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ chưa có màn che. Đêm bên ngoài hình như đen hơn đêm hồi ở nhà. Không dám nhìn lâu. Lại nằm xuống. Băn khoăn. Không biết ở nhà thằng út có chịu tắt đèn đi ngủ chưa hay vẫn còn ngồi trước cái computer. Tự an ủi, nếu còn ở nhà, kêu nó đi ngủ chưa chắc nó đã nghe.

Còn có thể nào buồn hơn hay không? Hay là tôi không buồn chút nào vì lòng tôi chỉ là khoảng trống. Trống tới chảy nước mắt.

Thôi.

Phải ngủ. 

Mai phải tỉnh táo.

thứ tư...

Tha thứ cho ai, là tự tha thứ cho mình khỏi những dằn vặt dày xéo ngổn ngang chồng chất trong lòng. Biết vậy, nhưng sao tôi vẫn triền miên tự làm khổ mình, không thể thanh thản được.

Có thuốc nào cho tôi uống vô rồi sẽ quên được hết chuyện đã xảy ra hay không?



thứ bảy...

Thêm một đêm không ngủ.

thứ ba

Ở bịnh viện, trong phòng chờ đợi, nghĩ vẩn vơ. Trước mặt tôi là mười bốn người đàn bà, ba người đàn ông. Không phải trên trái đất nầy phân nửa là đàn bà, phân nửa là đàn ông hay sao? Trong mấy tỉ người đàn ông đang sống, không còn ai tin tưởng được hay sao? Những người tử tế chắc chết hết rồi?

Tôi đã bàng hoàng khi thấy tờ đơn li dị có sẵn chữ ký của Chánh đặt trên bàn. Khi đau khổ chịu đựng sự lạnh lùng như lớp võ mỏng bọc không kín được cái lõi giận dữ bên trong lòng Chánh vì sự nghi ngờ, ghen tuông, tôi đã tưởng tôi đau khổ nhiều lắm rồi. Cho tới khi thấy tờ đơn li dị, tôi mới biết thế nào là đất trời sụp đổ. 
Nôn có máu, đi cầu có máu, tôi biết chỉ là loét bao tử trở lại, nhưng bà bạn đồng nghiệp khuyên nên đi làm xét nghiệm để loại trừ trường hợp ung thư. Ung thư thì sao? Không chừng vậy mà tốt. Tôi cũng đâu còn muốn sống. 

Nhưng còn con Mai, thằng Khiêm… Chỉ vì chị em nó mà tôi ngoan ngoãn theo bà bạn đồng nghiệp tới bịnh viện. 

............


Thứ bảy

Đã hai tháng. Tôi bắt đầu thấy khoẻ khi trở về nhà. Đã có cảm giác yên ổn khi tra chìa khoá vô cửa, vì biết, mở cửa, vô trong, đóng cửa lại, khóa, tôi sẽ ở trong nhà của mình. An toàn. Thanh tịnh.

Hơi áy náy là hôm qua tôi lỡ quên có hẹn với anh Tiến ở nhà hàng bên Thanh Đa. Tan sở ra, tôi đã như cái máy lái xe tới võ đài, lén lút trà trộn với đám đông vào trong để thằng út đừng phát hiện tôi tới coi nó song đấu, chuyện mà lúc nào tôi cũng năn nỉ nó đừng làm. Tôi nóng ruột lắm. Tôi không muốn nó đánh ai đau, càng không thể nào chịu đựng được nó bị người ta đánh. Thật là tức giận. Chơi thể thao, tại sao nó không chọn bộ môn bơi lội như con chị! 

Con cái bây giờ ngang bướng ngỗ nghịch, làm gì có chuyện chìu ý cha mẹ như tôi ngày đó, nghe lời má ưng anh Chánh, quên anh Tiến...

Anh Tiến! Nghĩ tới anh tôi lại nhớ có hẹn với anh, đãi anh một chầu ăn mừng tờ hợp đồng thứ ba suôn sẻ mà quên không tới. 

Chắc không sao. Anh vẫn luôn là người thông cảm bao dung.

thứ bảy

Bình an. Yên tịnh. Một đời sống mới từ từ đến và tôi cũng đã từ từ thấy quen thuộc, ổn định.

Cám ơn Trời Phật cho con được trở lại làm người bình thường. Không còn những lần lái xe vượt đèn đỏ mà không hay. Không còn những đêm không ngủ, có ngủ thì cũng chập chờn ngắt quảng bởi ác mộng, những ngày dài liên tục chỉ ăn uống cầm chừng vì không thấy đói. Không còn cầm mãi cái điện thoại di động trên tay,  sợ lỡ anh Chánh gọi mà không kịp mở...

Xin cám ơn Trời Phật đã gom hồn vía con trở về. Con chỉ mong được làm người bình thường tự nuôi thân, sống không là gánh nặng của ai.

thứ năm

Chiều nay hai chị em nó hẹn tới chơi. Tui nó ở lại ăn cơm tối với tôi. Vì chưa có bàn ghế, ba mẹ con trải báo ngồi ăn cơm dưới đất mà chúng nó ăn ngon lành. Thằng Khiêm than ba nấu cơm dở quá. Nghe vừa thương vừa cay đắng. Sao tôi để cho ra tới nông nỗi nầy?

thứ hai

Quán ăn đóng của, làm xong sổ sách cũng đã hơn mười một giờ đêm chị Lan mới đến. Chị nói là phải tới coi tôi ăn ở ra sao, nhưng tôi biết chủ yếu chị muốn tra hỏi tôi vì sao mà đi tới non nước nầy. Hay tin li dị, tôi dọn ra ở riêng, chị hoảng hốt, tức giận lắm, nhưng công việc tràn ngập vây kín nên mãi đến giờ nầy chị mới tới được. Tôi chờ đợi bị chị rầy rà trách móc khuyên dứt đủ điều, nhưng tội nghiệp, chắc mệt lắm nên nói chỉ được ba câu, chị đã ngủ khò. Ngồi ngắm bà bạn già nằm ngáy pho pho, tôi thầm ao ước được như chị, có tấm lòng nhân hậu, bụng dạ thiệt thà suy nghĩ đơn giản nên tâm lúc nào cũng thanh thản, chỉ cần lưng đụng giường là ngủ. Trời có sập cũng để "mơi rồi tính!"

thứ bảy

Thật bực mình khi điện thoại reo, mở, không phải là anh Chánh. Hình như tôi chỉ chờ điện thoại của anh. 

Không nở đọc thêm, Chánh gấp cuốn nhật ký lại.

Đây không phải là lần đầu tiên, mà đã có vô số lần Chánh ân hận đã làm dữ với Chi vì thật lòng Chánh biết Chi vô tội. 

Đam mê nghiệp vụ kiến trúc, Chánh không có nhiều hứng thú trong kinh doanh, càng không giỏi xã giao, quản trị như bà Thu. Công ty đi xuống kể từ khi hợp đồng với Gia Ray bị hủy bỏ do một chút thờ ơ của mình, Chánh thấy nhớ má và cần má hơn bao giờ hết. Còn Má, những chuyện nầy Má đã cẩn trọng theo sát từ đầu, làm sao có sơ hở ở giờ chót để đến phải bồi thường con số khổng lồ, kéo theo những hụt hổng khác, đưa tới những lục đụt  hiềm khích trong đời sống gia đình.

Bên cạnh người vợ thành công, Chánh đau khổ lắm khi Chi đều đều đi lên bằng những bước đi vững chãi do người tình cũ hỗ trợ. 

Những bản hợp đồng chuỗi khách sạn ký với công ty của Chi là do Tiến cung cấp nên Chi càng có thêm uy tín đối với ban lãnh đạo. Chi vui bao nhiêu thì Chánh cay đắng bấy nhiêu. 

Ở trong hoàn cảnh nầy, không chỉ Chánh, người chồng nào chắc cũng phải nổi điên. 

Chuyện đã xảy ra. Đơn li dị Chi đã ký, dù thật lòng Chánh muốn Chi giận dữ xé bỏ. Dù Chánh rất hy vọng Chi do núm níu với hai đứa con mà vẫn ở lại cái nhà nầy. Nhưng Chi đã đi. 

Chánh không còn mặt mũi để làm gì khác hơn là chờ đợi Chi tự trở về, dù chỉ vì thương nhớ con. Tự ái của người đàn ông thất bại không cho Chánh cái can đảm đi tìm Chi.

Giao trả cuốn nhật ký cho con gái, Chánh châm điếu thuốc rồi mở cửa ra sân ngồi hút. Vợ không chịu được mùi thuốc lá, dù Chi bỏ đi đã nửa năm, Chánh vẫn không có được cái hứng thú hút thuốc trong nhà. Tuy vậy, chỉ được nửa điếu, nghĩ tới Chi hay năn nỉ bớt hút, Chánh dụi, đi vô lục túi kiếm cái di động, tay run run bấm số.

§§§§§§§§§§§§§§§§§§

Tiến được chuổi Grand Hotel Villa Serbelloni cử về Sàigòn xây chi nhánh và điều hành, đưa khách sạn mới vào quỷ đạo. Thắm thoát đã hết nửa năm. Tiến tiếc thời gian trôi qua mau quá, chỉ còn một tuần nữa Tiến giao hẳn trách nhiệm cho ban giám đốc thực thụ và sẽ rời bỏ Sàigòn lần thứ hai. 

Vì không có ý định quay trở lại, Lòng Tiến thoáng buồn. 

Tuy thanh thản vì đã kết thúc được một chờ đợi hai mươi mấy năm, nhưng làm sao không lưu luyến khoảnh trời trong đó nhốt một đời niên thiếu đầy ấp hoài bão tin yêu, làm sao quên được những ngày tháng dài sống nghèo khổ với má....

Nửa năm giằng co suy nghĩ, chứng kiến Chi sống cô đơn đau khổ môt mình, Tiến có nhiều mâu thuẫn với chính mình lắm. Hai mươi bốn năm Tiến tưởng mình là một chính nhân quân tử thành tâm mong cho Chi được hạnh phúc, giờ Tiến hoài nghi chính mình vì hình như trong Tiến có một khúc hoan ca, một sự đắc thắng đã chờ đợi được ngày nầy, ngày Chi ngã xuống để anh nâng lên, rước về với mình.

Tự tin có điều kiện và có khả năng thuyết phục Chi theo mình về Ý, nhưng đồng thời, chính vì yêu Chi, hiểu Chi, Tiến cũng phát hiện lòng Chi giờ chỉ có chồng con. Trở về với Chánh, Chi sẽ quên Tiến dễ dàng nhưng sống với Tiến, Chi sẽ đau khổ thương nhớ chồng con, nỗi đau mà Tiến không nỡ bắt Chi chịu đựng. Tiến cũng không muốn cưới Chi, ép mình phải ràng buộc với một người vợ mà tận sâu trong tâm hướng về chỗ khác. 

Để lại cho Chánh tất cả tiền mặt anh có, Tiến cũng tự cười mình khùng, nhưng anh đã làm không do dự. 

Tiến biết, có số tiền nầy, công ty của Chánh sống lại và đứng vững, tâm lý của Chánh sẽ dần dần ổn định. Lại thêm Tiến ra đi rồi, không còn cái gai trước mắt Chánh nữa, Chánh Chi sẽ là đôi vợ chồng êm ấm mãn đời mãn kiếp. 

Giúp Chi và Chánh, Tiến không tiếc, cũng vì coi như anh trả lại Chánh số tiền ngày xưa Bà Thu đã ứng cho mình xuống ghe. 

Anh chọn quyết định như vậy để đôi bên từ nay không còn ai nợ ai, không ai cần giấu ai trong tâm khảm nữa. 

Xoá sổ. 

Làm lại từ đầu. 

§§§§§§§§§§§§§§§§§§§§§§

Ký xong, đưa lại xấp hồ sơ cho Esta, thấy cô ta chưa đi ra mà có vể chần chờ, Tiến hỏi: 

- Còn vấn đề gì không?

Esta đáp khẻ:

- Dạ không. Ngày mốt chúng ta bay trở về Ý rồi… Chỉ muốn hỏi ông đã thu xếp hành lý xong hết chưa? Có cần tôi qua phòng ông dọn cho ông không?

Tiến cười:

-Chỉ có mấy cái áo sơ mi với vài cuốn sách thôi, tôi tự lo được mà. 

Rồi bỗng chợt Tiến ngạc nhiên phát hiện ra một chuyện:

- Tôi thuận miệng nói chuyện với cô lâu nay mà không để ý là cô nói tiếng Việt. Cô học hồi nào vậy?

Esta đỏ mặt:

- Tôi bắt đầu học lúc còn ở bên Ý, từ khi muốn xin làm thư ký riêng cho ông.

Tiến ngạc nhiên:

- Bên bển có trường dạy Việt ngữ sao?

- Dạ tôi không biết có trường hay không. Tôi tự học bằng sách mượn ở thư viện. Về Việt Nam tôi mới thật sự được cô Elena và thầy Dân dạy .

 Sự tận tâm của Esta làm Tiến thấy cảm động. Anh đề nghị:

- Cô chịu đựng nhà bếp của khách sạn cả nửa năm chắc ớn rồi. Tối nay tôi sẽ dẫn cô ra ngoài ăn bún bò Huế cho biết.

Esta rơm rớm nước mắt, cúi đầu nói lí nhí: 

- Em biết xếp thích ăn bún bò, em tập ăn mấy lần rồi, nhưng cay quá, em ăn không được.

Lần đầu tiên cảm thấy bồi hồi xúc động, ngắm kỹ Esta, Tiến dịu giọng nói:

- Có sao đâu! Em không chịu được cay thì tối nay mình ăn phở.

4-2017