Pages

Friday, November 16, 2018

Họp mặt những bạn đồng môn


Tuần trước, anh Nguyễn Văn Quyền có báo cho tôi biết, anh em hàng tuần có buổi họp mặt tại quán cà-phê ở đường số 7 và Nguyễn Quý Cảnh, thuộc Quận 2, Tp HCM, nhưng ngày Thứ Năm rồi, tôi không thể tới dự, vì đã nhận lời tới thăm Phượng - Dĩ ở San Jose về Sàigòn, mời chúng tôi đi ăn nhà hàng chay mới mở ở đầu đường Hồ Xuân Hương, đối diện với Apartment 2K là nơi Phượng - Dĩ trú ngụ.


Quán ăn có phong cách lịch sự, giá hơi đắt, nhưng món ăn không có chi đặc sắc.

Vì vậy ngày Thứ Năm 15-11-2018, tôi dùng xe Grab để đến chỗ họp mặt. Do Quyền nhắn tin cho tôi nhưng không cho địa chỉ cụ thể, chỉ nói qua cầu Xa lộ, tới Cầu Trắng quẹo vào đó, quán ở ngã tư đường số 7 và Nguyễn Quý Cảnh. Muốn có địa chỉ chắc chắn, tôi phải tìm ở Google, thấy có quán cà-phê 88. Tôi gọi Grab đến đó.

Theo chiều kim đồng hồ: Vinh, Thạch, Thới, X, Thái Thí, Dưỡng, Lộc, Triêm, Sĩ, Cần, Điển, Lợi

Khi đến nơi, tôi đã thấy mấy người bạn đã ngồi trong đó có Nguyễn Đức Lộc, Thái Thí, Nguyễn Văn Sĩ, Lê Đức Triêm, Lê Đình Cần, anh Dưỡng. Như vậy những người bạn nầy là những đồng môn THKT Cao Thắng và Cao Đẳng Sư Phạm Kỹ Thuật Phú Thọ.

   Theo chiều kim đồng hồ: Điển, Lợi, Vinh, Thới, X, Thí, Dưỡng, Lộc, Triêm, Sĩ, Cần

Rồi lần lượt có thêm các anh Đặng Ngọc Lợi, Nguyễn Xuân Thới, Hồ Ngọc Điển, Nguyễn Xuân Vinh, Phạm Văn Thạch. 

  Theo chiều kim đồng hồ: Thạch, Cần, Điển, Thới, X, Thái Thí

Tôi thật sự không ngờ gặp Lê Đình Cần tại đây, vì tôi nghĩ anh đang ở Hawaii, nên hôm trước tôi không biết, để báo cho anh tham dự Hiệp kỵ GĐPT Miền Vĩnh Nghiêm.

Theo chiều kim đồng hồ: Triêm, Sĩ, Cần, Điển, Lợi

Trong những năm học ở Cao Thắng, tôi chưa hề học chung với Lê Đức Triêm lớp nào, nhưng biết anh và nhớ cả họ tên của anh. Riêng Nguyễn Văn Sĩ, chúng tôi có học chung năm Đệ thất 1956-1957, tôi có đến nhà anh ở xóm Cù lao Phú Nhuận. 

Chúng tôi có chụp tấm ảnh chung ở Sở thú trong năm học đầu tiên đó.

Hàng đứng từ trái: Hòa, Hơn, Viễn, Liêm, Đắc, Dông, Sĩ, Mẫn, Tông
Người khom lưng không nhớ rõ, hình như tên Lương
Hàng ngồi: Phước, Long Giang, Tùng, Ngô, Trường, Tòng

Tôi tự chụp chụp tấm ảnh để kỷ niệm có mình tham dự.

  Tông, Vinh (chỉ thấy lưng), Dưỡng, Lộc, Triêm, Sĩ, Cần, Điển, Lợi

Trên 50 năm mới gặp lại anh Triêm và Sĩ, anh Triêm tôi nhớ cả họ tên còn anh Sĩ tôi quên mất họ phải hỏi lại anh.

  Theo chiều kim đồng hồ: Lộc, Vinh, Thới, Điển, Thái Thí, Dưỡng

Điển báo tin là anh Nguyễn Văn Nhân đã nhập Bệnh Viện Đại học Y Dược, nằm ở lầu 13 Phòng 207. Nghe nói anh Nhân định đi Úc hay Mỹ chữa trị, anh Thới còn cho biết, anh Nhân thừa khả năng đó.

Theo chiều kim đồng hồ: Vinh, THạch, Thới, X, Thái Thí, Dưỡng

Khoảng 10 giờ, anh em lần lượt chia tay. Anh Sĩ chở Triêm về Phú Nhuận, anh Thạch chở Cần về Hóc Môn. Tôi hỏi Lộc việc thanh toán, anh cho biết luân phiên, hôm nay do Vinh đài thọ.

Có anh nói có Lương Văn Nhơn về, anh em có mời tới họp mặt, nhưng ngày hôm nay, lúc 9 giờ sáng Nhơn đã lên máy bay về Mỹ, tiếc quá Nhơn về 1 tuần mà tôi không gặp.

Xem đồng hồ đã hơn 10:30, tôi chia tay còn lại chỉ có Lộc, Dưỡng, Điển và Thới. Tôi gọi Grab và đặt xe về Biển Đông 5, nhưng khi xe chạy tới Đền Đức Thánh Trần tôi mới nhớ Trần Xuân Minh hẹn tôi lúc 11 giờ, tại 203 đường Đào Duy Từ, tôi phải yêu cầu tài xế đưa tôi đến địa điểm đó.

Trong khi trò chuyện với anh tài xế, tôi biết anh là đồng hương An Giang, anh ta ở Hiệp Xương, Phú Tân, lên Bình Dương làm công nhân, thất nghiệp nên ra chạy xe Grab, vợ đang thất nghiệp.

Đến nơi, anh em đã cầm đủa từ lâu, lần nầy gặp lại anh Lâm, lát sau mới có Đinh Bá Phát tới.

Từ trái qua phải: Tông, Tính, Vinh, Minh, Lâm, Chiếu, cô Tám

Hôm qua, tôi gọi điện thoại nhầm đến anh Đinh Bá Phát, anh dặn tôi: “Nhớ mai đi họp mặt với anh em nghe !”. Tôi đã thắc mắc vì không thấy anh trong quán cà-phê 88. Bây giờ thấy anh ở đây, nhớ ra chắc anh nhắc tôi nhớ gặp nhau nơi nầy, chớ không phải nơi kia.

Từ trái: Phát, Tông, Chiếu, Minh, Lâm, Hướng, cô Tám

Buổi họp mặt với anh em lại được Minh thông báo: “ Anh Tĩnh không ăn được, mất 10 kg, nay chỉ uống sữa Ensure mà thôi.” Anh em ai cũng tuổi cao, như anh Thới, Triêm, Sĩ sinh năm 1939. Nhưng trông anh nào cũng còn khỏe mạnh, còn dự họp mặt hôm nay là đáng mừng rồi.

Hôm nay một buổi họp mặt tại quán Cà-phê 88 và quán không tên 203 Đào Duy Từ, đều là những buổi họp mặt đáng quý, đáng ghi kỷ niệm trọn một ngày vui.

866415112018




Đi ăn Buffet Chay, nên học tập nếp sống văn minh


Ngày Thứ Tư 14-11-2018, Từ Hoài Tấn và tôi đi uống coffee tại 27 Nguyền Thị Diệu, P 6, Q. 3 Tp. HCM. Nơi đây thường có Nguyễn Quốc Thái, Ngụy Ngữ, Gs Hoàng Dũng, Nguyễn Trọng Văn… Trên đường đi Từ Hoài Tấn cho biết Nguyễn Quốc Thái được Trần Dzạ Từ mời sang Mỹ dự lễ kỷ niệm 50 năm tình nghĩa keo sơn của Trần Dzạ Từ với Nhã Ca.

Nơi đây tôi gặp lại Hoàng Dũng và Văn. Dũng nói với tôi về ngôn ngữ, tôi nói với Dũng vừa mới đọc quyển Phật sống Lưu Công Danh, Dũng cho biết có đọc qua, rồi Dũng cáo từ đi trước, lần nào cũng vậy, Dũng để lại số tiền nhờ ai đó trả dùm, lần nầy Dũng gửi lại nhờ Văn thanh toán.

Từ trái: Văn, Dũng, Tông, Tấn

Còn lại Từ Hoài Tấn, Văn và tôi. Văn trình bày với tôi một số vấn đề kinh điển, Mật Tông và Thiền, những quyển kinh được Phật giáo Trung Hoa truyền tụng.

Cuối cùng chúng tôi cũng chào tạm biệt Văn, để Văn ngồi lại đọc sách, nghiên cứu kinh điẻn Phật giáo trong quán cà-phê đó. Tôi đề nghị Từ Hoài Tấn đi dùng cơm chay, Tấn giới thiệu nên đi ăn Buffet Chay bên đường Nơ Trang Long. Thế là chúng tôi đồng ý đi đến nơi nầy.

Đó là nhà hàng Chay Sala tọa lạc tại 319-327 đường Nơ Trang Long, Phường 13, Quận Bình Thạnh Tp. HCM. Nếu khởi đi từ Đại học Mỹ Thuật Gia Định, chúng ta đi qua cầu Băng ky chừng 5, 7 căn phố là gặp ngay nhà hàng nầy bên tay trái.


Đây là cửa hàng Buffet, buổi sáng mở cửa từ 11:00 đến 14:00, buổi chiều từ 15:00 đến 21:00 giờ.

Thức ăn đa dạng, với thức ăn khai vị, ăn cơm, ăn tráng miệng với trái cây, chè, kem. Giá 70.000 đồng ngày thường; 80.000 đồng ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật; 90.000 đồng cho các ngày 14, 15, 1, 30 Âm lịch. 

Không có người phục vụ, cho nên thực khách dùng bữa xong, phải tự mình đem chén bát, dĩa, ly để vào 1 cái thùng nơi cuối dãi bàn lấy thức ăn.


Khi chúng tôi lấy thức ăn xong, vào phòng ăn có 4 năm cái bàn, có 2 cái bàn người  ta đã ăn xong. Nhưng những người đó không tự động đem dĩa thức ăn cùng ly đã dùng, bỏ vào thùng như những bảng hướng dẫn treo trên tường.


Tôi đã thấy vài người trẻ, mặt mày sáng sủa, ăn mặc sang trọng, chứng tỏ người có học, có tiền của đi phi cơ. Vậy mà họ vô tư ngồi vào mấy cái ghế có hình hay chữ dành cho người tàn tật, già yếu tại phòng chờ của phi trường.

Chúng ta nói gì về những hạng người nầy, họ đâu phải thất học, nhưng chẳng qua không biết tự trọng, không được giáo dục cho đến nơi đến chốn. Cho nên ăn xong không thèm dọn dẹp như bảng yêu cầu, ngồi vào chỗ dành cho người tàn tật.

Còn nữa, khi ra đường người ta vô tư chạy khi có đèn đỏ, vô tư chạy không tránh đường khi có xe cứu thương hụ còi inh ỏi, báo động cần tránh đường cho xe chạy tới bệnh viện cứu nguy cho người bệnh.

Gần đây, trong tháng 11 năm 2018, có ông kia chở vợ cùng 2 con đi chơi, hú còi inh ỏi cho người ta tránh đường, có người theo dõi, cuối cùng xe dừng lại ở nhà kia, không phải chở bệnh nhân đi bệnh viện mà cũng không phải đi rước bệnh nhân cần cấp cứu, mà là một ông đưa 2 con đi thăm bạn. Nhà chức trách tìm ra được chiếc xe và người lái, ông ta trả lời do trẻ con trên xe chơi hú còi !!!!!

Chắc ông kia có đọc hoặc có biết chuyện: Đứa trẻ nói dối, trong sách Luân Lý Giáo Khoa Thư, xin chép lại bài học của lớp Đồng Ấu:

Ất là con người hàng nước ở trên bờ đê. Nó có tính hay nói dối. Đã nhiều lân nó kêu cháy để đánh lừa người mà cười. Một hôm cha mẹ nó đi vắng, lửa bốc lên cháy nhà. Nó chạy vào trong làng kêu cháy rầm lên. Nhưng người ta tưởng là nó lại nói dối để đánh lừa, cho nên không ai ra cứu. Đến khi biết là cháy thật, thì chữa không kịp nữa. Bấy giờ, Ất mới biết nói dối là hại và thiệt cho mình.

Nhớ hôm ở phi trường Nội Bài, ra xe bus để đưa ra phi cơ, hành khách đã lên xe ngồi hết chỗ, một số đông phải đứng, có người đàn bà ngoài lục tuần bước lên xe, một anh chàng vội đứng lên, nhường chỗ cho người đàn bà ấy. Tôi hài lòng, nói với nhà tôi: “Vẫn có người lịch sự, biết kính trọng người già”. Nhà tôi cho biết: “Anh ấy là Việt kiều, trên tay cầm Passport đó !”

Trong quyển Theo chân người tình. Nhà văn Sơn Nam viết: Rất đáng noi gương ở giữa sông Cái bao la, gần biển vậy mà bao thuốc lá, nắp lon cô-ca (nắp nhỏ, giựt ra) thậm chí cái tàn thuốc họ cũng không quăng dưới nước, tất cả bỏ vào cái thùng nhất định. (Sơn Nam, Theo chân Người tình. Một mảnh tình riêng. Trang 63. NXB Trẻ. 2018).

Trở lại nhà hàng Buffet Chay Sala, mấy cái ly, dĩa người ta ăn xong không dọn dẹp, nói theo thời thượng “rất phản cảm”.


Tại các nước văn minh Âu Mỹ không phải không có người xả rác, đi trên xa lộ ở Mỹ, thỉnh thoảng vào mùa Hè, người ta thường gặp có một số người đi nhặt rác ở 2 bên Xa Lộ, họ là công nhân có khi là những người tù sắp mãn hạn, chánh quyền cho họ đi nhặt rác, trả tiền công, để khi họ ra tù, có chút ít tiền trong túi, xài vặt trong những ngày đầu trở lại hội nhập vào xã hội.

Không phải ở những nước Âu Mỹ không có dân bản xứ trộm cắp, cho nên trước kia họ phải bố trí nhân viên làm an ninh, sau nầy họ gắn camera thu hình, hầu theo dõi số người xấu.

Họ giáo dục rất kỷ từ khi còn nhỏ, ở nhà họ dạy con em của họ phải tự múc thức ăn khi còn nhỏ, rác phải bỏ vào thùng rác của gia đình, bày biện những món đồ chơi, xong phải dọn dẹp vào chỗ chỉ định.

Khi đi học, trong lớp học có rác phải tự đem bỏ vào thùng rác đặt ở góc phòng học. Khi nghỉ giải lao, thùng rác đặt ở hành lang hay góc sân. Ở phòng ăn, khi đi ăn phải xếp hàng có trật tự, để lấy thức ăn, nước uống rồi đến bàn ngồi ăn, ăn xong bưng cái khay thức ăn của mình đến thùng rác, bỏ rác vào thùng tùy theo loại, rác (trash), loại tái chế (recycle), hộp giấy (boxes).

Tôi nhớ nhà báo Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, trước 1975 ông được đi Mỹ tham quan, qua bên ấy được người ta chở đi chơi xa, dọc đường ghé chỗ nào đó ăn bánh, kẹo, giải khát, khi đi người kia gom rác gói lại trong tờ báo, chạy một đoạn xa vài chục cây số ngàn có chỗ dừng nghỉ (Rest Area), người kia mới đem gói rác khi nảy bỏ vào thùng rác. Bài báo nầy hình như được đăng trên nhật báo Đuốc Nhà Nam.

Thời buổi văn minh, người Việt Nam ta nên học tập cho quen, để trở thành người có văn hóa, nhất là lúc đi ra nước ngoài, đừng để tiếng xấu trộm cắp, không biết giữ vệ sinh, không biết xếp hàng, dành chỗ cho người tàn tật, già yếu.

866416112018







Tuesday, November 13, 2018

Bạn tôi


Chuyến về Việt Nam lần nầy, tôi đã gặp bạn ở chỗ nọ hoặc chỗ kia, có bạn tôi đến thăm, cũng có bạn đến thăm tôi.

Trước nhất, tôi đi thăm người bạn cố tri Nguyễn Huy Nghiễn, anh đã cùng tôi đi sinh hoạt ở chùa Giác Minh từ những năm 1958.


Ngay sau đó tôi đi thăm anh Hồ Xuân Tâm, anh từ Huế vào Sàigòn học Trường Quốc Gia Thương Mại, quen biết nhau từ những năm đầu thập niên 1960, cũng do đi chùa nên quen biết nhau.


Những người bạn tôi được gặp tiếp theo là đồng môn Cao Thắng, đó là những người đã vào Trường Trung Học Kỹ Thuật Cao Thắng Sàigòn, hoặc cùng với tôi nhập học vào năm 1956 hoặc họ vào năm sau 1957. Được biết tôi về đến Sàigòn, họ đã mời tôi đến họp mặt tại số 203 đường Đào Duy Từ, Chợ Lớn.


Tôi mời vài người bạn tới nhà hàng Biển Đông 5 ở góc đường Lê Hồng Phong và 410 An Dương Vương, Quận 5, Tp. HCM.


Theo yêu cầu, Tư Trung mời chúng tôi đến quán trong con hẻm trước nhà anh, trên đường Nguyễn Tri Phương, gần Cầu vượt.


Tôi cũng mời họ đến nhà con rể tôi.


Tôi được mời tới dự lễ Hiệp kỵ GĐPT Miền Vĩnh Nghiêm, gặp lại nhiều anh chị em đã cùng tôi sinh hoạt vào thập niên 1960, 1970, 1980. Đã cùng nhau vượt qua gian nan của một thời Pháp nạn 1963, đổi đời 1975.


Rồi đi ăn cơm chay ở Nhà hàng chay Vĩnh Nghiêm, nằm trong khuôn viên chùa Vình Nghiêm tại 339 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, khác với nhà hàng Việt Chay chùa Vĩnh Nghiêm tọa lạc tại 290/21A Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Có chị Oanh, Thảo với các anh Nữu, Kiều, Cao Bá Hưng.


Rất tiếc anh Khưu Phụng Chương và Trần Đình Hùng có việc riêng, đã về sớm. 
 Có hôm, Trần Quang Thành - Nguyễn Thị Tuyết Mai mời tôi đi ăn ở nhà hàng chay Hum tại 32 đường Võ Văn Tần, P6, Quận 3. Từ trước tôi biết nhà hàng chay Hum ở Võ Văn Tần và 2 Thi Sách, Phường Bến Nghé. Gần đây tôi được biết thêm Hum còn có địa điểm tại 32D đường số 10, Phường Thảo Điền, Quận 2 Tp. HCM, riêng nơi đây có thức ăn chay và mặn.


Rồi Thành và Mai mời tôi cùng đi Sa Đéc thăm anh Nguyễn Văn Giàu, sau đó chúng tôi đi tham quan Nam Phương Linh Từ. So với Tòa Thánh Cao Đài  Tây Ninh, quần thể chùa Vạn Linh, Phật đài Di Lặc, chùa Phật Lớn ở Núi Cấm tại An Giang hoặc Tu Viện Hộ Quốc ở Phú Quốc thì Nam Phương Linh Từ vượt trội về sự hoành tráng. Lại còn Tự và Từ  khác nhau.


Hôm nay đi ngang trường cũ, tôi ghé vào, xin phép bảo vệ được vào thăm trường cũ. Trường đã thay đổi hầu hết, trừ ngôi nhà lợp ngói đỏ, có cái đồng hồ xưa còn giữ lại, để làm Nhà truyền thống, tôi nhờ đàn em chụp cho tấm ảnh để làm kỷ niệm.


Lúc nầy, nơi đây không có người quen, bạn học của tôi kẻ còn người mất. Ngậm ngùi nhớ đến một thời thanh xuân, buồn vui ngày ấy nơi sân trường nầy.

866413112018