Pages

Monday, March 18, 2019

Viếng chùa Dhungeswari


Ngày hôm qua Lama Konchok Lhundup cho biết sẽ đi hang động Mahakala, nơi đức Sa môn Cồ Đàm tu, mỗi người mua 1 bó cờ nhiều màu sắc, ghi vào đó những lời cầu nguyện, ước vọng của mình, đêm hôm qua tôi cũng đã viết vào 2 lá cờ, cầu nguyện cho Vạn vật thái bình, nhà nhà an lạc, cầu nguyện cho gia đình được an lành, bản thân được khỏe mạnh, tu học tinh tấn.


Hôm nay 18-3-2019, chúng tôi lên đường sau khi dùng điểm tâm xong. Hang động Mahakala năm trên ngọn núi không cao lắm, có thể thấp và cũng nhỏ hơn núi Sam ở Châu Đốc. Đường lên có đoạn tráng xi măng, xe gắn máy chạy thoải mái một đoạn chùng 6, 7 trăm thước, sau đó đoạn khác dốc hơn có 2 lối đi, một lối có từng bậc thang và lối kia khá dốc. Nhà tôi chân yếu nên chúng tôi phải dung xe gắn máy thồ lên, cũng như xuống.



Tại đây có chùa Dhungeswari, có vị tăng trụ trì. Có những ngôi nhà xây cất khang trang, trong đó có Chánh điện tôn tượng đức Bổn sư và bên cạnh có tôn trí ảnh đức Đạt Lai Lạt Ma.



Có 2 cái hang, một cái lớn, có hai bàn thờ, ngay sát cửa hang, bên tay trái có tôn tượng đức Bổn sư ở trên, dưới có tượng Sa môn Cồ Đàm lúc tu khổ hạnh.




Cửa hang ngó thẳng vào có bàn thờ tôn tượng đức Bổn sư, lúc chúng tôi vào có một vị tăng đang cùng phật tử tụng kinh, trong số phật tử nầy có những người Âu châu.




Một cái hang nhỏ hơn, nằm bên tay tay phải hang lớn, hang nhỏ nầy có miệng hang ngang chừng 6 tấc, cao chừng 1,5 thước, đi vào phải cúi mình, vào bên trong tối om, nhờ có đèn mới thấy được cảnh thờ tự tại đây.


Từ của hang nhìn thẳng vào có bàn thờ tôn tượng đức Bổn sư.




Còn bên tay phải, có 2 tượng khác, tôi nhìn không rõ cũng không nhận được tượng đó là thờ ai.




Sau khi ra ngoài ngồi nghỉ, có một đoàn Phật tử chừng 30 người đến tham quan, đa số là phụ nữ, trong số nầy có 1 nữ phật tử ngồi kiệu có hai người khiêng.


Lama Konchok Lhundup ngồi giảng cho chúng tôi một lúc về Phật pháp rồi cùng nhau xuống núi. Dưới chân núi gần ngoài lộ xe chạy, có một gò đất cao chừng 1 thước, chung quang để những phiến đá, ở giữa gần như hình tròn có đường kính độ 5 thước, giữa gò nầy có đống lửa nhỏ, người ta tin rằng ai bỏ vào đó phần thân thể mình như tóc hay móng tay chân, sau khi thác sẽ được trở lại làm người. Lama khuyên chúng tôi cắt tóc bỏ vào đống lửa cầu nguyện.


Sau đó chúng tôi trở về Bodhgaya để dùng cơm và nghỉ ngơi. Nhà tôi và tôi lại đi vào Bồ Đề Đạo Tràng, nhưng lần nầy có một phái đoàn rất nhiều người vào chiêm bái, họ chen lấn nhau để vào trong tháp, chúng tôi đi nhiễu 3 vòng mà không thể vào được, chỉ đi xuyên qua hàng người nối đuôi nhau vào chánh điện cũng là khó rồi.


Sau khi đi nhiễu tháp 3 vòng, chúng tôi vẫn không vào được, nhà tôi bảo mệt nên chúng tôi ra về, đi dọc theo bờ tường ra cổng, có chỗ có cổng, nhưng đóng lại không cho vào ra, nên có bậc thang nhà tôi ngồi nghỉ mệt, tôi theo bậc thang đi xuống cửa tháp để xem tình hình có thể vào được không, nhưng biết rằng không thể chờ để vào được, mặc dù không còn chen lấn như lúc nảy, cảnh chen lấn đã không đẹp rồi mà chỗ tôn nghiêm sao lại chen lẫn cãi cọ nhau ? Nhà tôi cho rằng đó là những người ngoại đạo, có thể bởi vì Ấn Độ rất ít người theo đạo Phật.


Đạo Phật tại Ấn đã mất từ lâu, từ thế kỷ 13 sau khi bị Hồi giáo đánh giết phật tử, tu sĩ, phá hoại chùa chiền. Người Ấn sau đó hầu như theo đạo Bà La Môn, hay Indu cũng gọi là Ấn giáo. Ấn giáo phân chia giai cấp, cấm cải đạo. Theo cung cách phụ nữ ăn mặc như thế chứng tỏ họ là người Ấn.


Không thể chờ đợi lâu hơn, chúng tôi ra về nghỉ ngơi. Sau khi ăn cơm tối, về đến khách sạn là 8 giờ 30, tôi muốn lợi dụng cơ hội nầy vào lễ Phật để ngày mai rời khỏi đây, đi viếng Phật tích khác.


Khi vào cổng tôi chỉ thấy có một anh thanh niên đi trước, chúng tôi vào trong tháp thì có chừng 10, 15 người, chư tăng, ni ngồi dọc theo tường mỗi bên 1 hàng, vài người lễ Phật, vài người đứng chiêm ngưỡng tượng Phật.




Rồi tôi đi nhiễu quanh Đại tháp, chỗ nọ, chỗ kia vẫn còn năm, ba vị tăng ngồi đàm đạo, đôi nhóm Phật tử còn tụng kinh, thanh tịnh, trang nghiêm khác với buổi chiều. Có một nữ Phật tử người Âu làm cho tôi chú ý, vì bà ta vừa đi dọc theo cái bàn xây trên đó để hoa trắng thành từng ô vuông, ở giữa để những đĩa hoa vàng và đỏ, bà ta vừa đi vừa để tay lên hoa rồi vuốt tóc trên đầu, giống y như nữ phật tử Việt Nam thường làm thế. Tôi đi nhiễu 1 vòng rồi ra về, lòng hoan hỷ vì đã được vào trong lễ Phật đạt được như ý.



Như vậy ngày hôm nay tôi vào Bồ Đề Đạo Tràng 3 lần, nhưng chỉ có 2 lần được vào trong lễ Phật, đó là buổi sáng tinh sương và buổi tối gần 9 giờ đêm.



8664180319





Chiêm bái Phật tích Bồ Đề Đạo Tràng


Sáng sớm ngày Chủ nhật 17-3-2019, chúng tôi vào Bồ Đề Đạo Tràng, trên đường đi từ khách sạn Mahayana tại Bodhgaya, Gaya, Bihar 824231 (India) đi đến Bồ Đề Đạo Tràng không xa, Lama Konchok Lhundup hướng dẫn chúng tôi mua trái cây, hoa vào, y vào dâng lễ.


Do trước đây có bọn phá hoại định dùng điện thoại di động để phá hoại thánh tích nầy, nên nay cấm mang vào đây điện thoại di động, ipad, còn máy chụp ảnh, quay phim mang vào phải trả tiền có nhiều giá, máy chúng tôi Canon loại bỏ túi nên phải trả 100 baths.

Vào cửa không tốn tiền, phải qua 2 trạm an ninh, trạm ngoài không có máy dò, trạm trong cùng có máy để khám những túi xách mang vào, qua khỏi trạm nầy, mọi người phải bỏ giày dép ra. Nền Bồ Đề Đạo Tràng gần như đều lát đá cẩm thạch.

Vào bên trong, trước tiên vào Đại tháp dâng lễ vật cúng dường. Trong Đại tháp có 3 gian, gian trong cùng có bàn thờ tôn tượng đức Phật Thích Ca Mâu Ni, nơi đây có không gian chứa khoảng 20 người, có một số người vào đó ngồi lại, có người vào dâng lễ, Lạy Phật rồi ra. Khi dâng lễ, hoa quả đặt trên bàn, còn y thì có vị phụ trách đem đấp y cho tượng rồi sau đó lấy xuống, ban tặng cho các vị Tăng cũng như một số Phật tử, hoa quả cũng vậy.


Sau khi dâng lễ, chúng tôi đi ra ngoài đi nhiễu Đại tháp, phía sau Đại Tháp là gốc cây Bồ Đề nơi đức Thích Ca Mâu Ni thành đạo, có nền đấy xây cao chừng 1,5 m, chung quanh có rào sắt. Chung quanh Đại Tháp có lối đi rộng chừng 8 thước, bên trong khoảng 6 thước, là nền cao chừng 2 tấc, bên tay trái Đại tháp có xây một bục cao chừng 1, 5 m, ngang chừng 1,5m, dài chừng 15m, trên đó người ta trải hoa cúng Phật và chư thiên, bên ngoài Đại tháp có khoảng trống làm vườn cảnh, ngoài đó nữa là tầng cao bằng với mặt đường bên ngoài, cao hơn nền tháp chừng 10 thước, ngoài cây Bồ Đề nơi đức Phật thành đạo, phần bê ngoài có vài cây Bồ Đề cũng cao lớn.


Sau khi đi nhiễu Đại tháp, La ma hướng dẫn chúng tôi ra phía sau, tại đây người ta đóng một cái sạp gỗ, không rõ dung để làm chi, chúng tôi ngồi tụng kinh dưới tang cây Bồ Đề, thỉnh thoảng có lá rụng, nhiều người nhặt lá, chúng tôi ngồi thỉnh thoảng lá rụng gần mình, lúc đó mới nhặt những chiếc lá nầy.


Sau khi tụng kinh, La ma hướng dẫn chúng tôi đi về phía tay trái của Đại tháp, nơi đây có hồ nước, giữa hồ có tượng đức Phật ngồi thiền có thần rắn dùng mang che trên đầu Phật, theo sự tích, nơi đó là đất, Phật nhập định, trời mưa nên thần rắn che cho Phật. Gần đó có nhà để cho Phật tử đốt đèn dầu, có lẽ để cầu nguyện, lúc chúng tôi đến quá 12 giờ, nơi đây đóng cửa buổi chiều, chúng tôi không vào được để thắp đèn, nhìn vào thấy bên trong có nhiều đèn thắp sáng lung linh.


Chúng tôi tiếp tục đi, nên ra phía sau Đại tháp, đây là phần trên cùng, ở phía sau có tháp bề ngang chừng 6 thước, khóa cửa, nhưng nhìn vào bên trong thờ tượng đức Quán Thế Âm, tháp nầy kỷ niệm sau khi đức Phật thành đạo, Ngài ngồi lại đây trong 2 tuần lễ nhập đại định, sau đó mới đi đến Varanasi tìm ông Kiều Trần Như với 4 bạn tu khác.

Sau đó chúng tôi rời khỏi Bồ Đề Đạo Tràng, đi dùng cơm, nghỉ ngơi. Buổi chiều đi tham quan, khổ hạnh lâm nơi đức Phật tu khổ hạnh với các ông Kiều Trần Như.

Khoảng 2 giờ chiều, chúng tôi đi tham quan Khổ hạnh lâm, trước tiên vào tham quan nơi Nàng Tu Xà Đa dâng sữa cho Sa môn Cù Đàm, Nơi đây đang kêu gọi đóng góp để xây dựng thánh tích nầy.


Sau đó chúng tôi đến Khổ Hạnh Lâm, nơi đây là một địa điểm thờ cúng chung với Ắn giáo, có xây tường vây bọc chung quanh, trong có 3, 4 căn nhà đúc, trước cổng vào, hai bên có tượng Phật, bên tay phải có tượng đức Sa môn Cồ Đàm ngồi, trước ngài có 2 người, phải chăng đó là Nanda và Bala đã dâng sữa cho Phật, bên tay trái có tượng đức Phật ngồi tĩnh tọa.


Vào bên trong, gần như đi thẳng sẽ tới nơi có tượng Sa môn Cù đàm ngồi tĩnh tọa, thân gầy mòn chỉ có da bọc xương, trước mặt bên tay trái của ngài, có gốc Bồ Đề với 2 nhánh từ đất vươn lên, tương truyền đó là nơi Sa môn Cồ Đàm ngồi thiền.


Sau lưng tượng Ngài là tường rào xây tô, bên tay phải là cánh cửa sắt, thông ra vườn với nhiều cây thốt nốt, qua khỏi đám cây nầy là bờ song Ni Liên Thuyền, song nay đã khô cạn từ lâu, bị sa mạc hóa, có nhiều xe cơ giới đang xúc cát chở đi cung cấp nơi xây dựng, nếu đúng hang cây bên kia cũng là bờ sông thì sông nầy có bề ngang không dưới 200m.


Rời khổ hạnh lâm, chúng tôi đến nơi có nàng Sujata dâng cháo cho Sa môn Cồ Đàm, nhờ cháo đó mà ngài ngồi thiền dưới cội Bồ Đề đạt thành chánh quả, nơi đây có ít người tham quan, có lẽ trước kia có tháp kỷ niệm, nay tháp ấy không còn nguyên vẹn nhưng khá to, phần còn lại chỉ cao chừng 10m.


Khi ra về chúng tôi thấy có đoàn hành hương đi bộ từ Khổ hạnh lâm bằng cánh đồng cát đi về Đại Tháp, chứng tỏ khổ hạnh lâm cách cội Bồ Đề chừng 1km mà thôi, cánh đồng cát đó là sông Ni Liên thuyền như đã nói.


Sau khi về gần tới khách sạn, chúng tôi đi xe như xe lam chỡ khách ở Việt Nam để tới chùa Việt Nam Phật Quốc Tự, nhưng người chạy xe đưa tới chùa Viên Giác của Thầy Hạnh Tấn. Chùa có Chánh điện trên lầu 2. Tôn trí 3 tượng Phật.


Sau khi rời chùa Viên Giác, chúng tôi dùng xe đi đến chùa Việt Nam của Thầy Huyền Diệu còn có biệt danh là Docteur Lâm. Chùa thầy ở khá xa Bồ Đề Đạo Tràng, chắc phải chừng vài km, chùa có tháp nhiều tầng, có chánh điện trên lầu, đất đai chung quanh chùa rộng, có lẽ không đủ người chăm sóc, nên cây cảnh xác sơ. Chùa xây cất xong từ năm 2003 nên đến nay trông có vẽ cổ kính. Chánh điẹn ở gian giữa tôn trí 3 tượng Phật, bên tay phải tôn trí tượng Quán Thế Âm, bên tay trái tượng đức Địa Tạng. Vào trong Chánh điện rất âm u, có lẽ vì không mở cửa cái và cửa sổ, do Thầy và em Thầy đi hoằng dương ở Nepal.


Sau khi dùng cơm tối, tôi đi viếng lại Bồ Đề Đạo Tràng, vẫn có nhiều chư tang và Phật tử chiêm bái. Chư Tăng cũng như Phật tử gồm có người Âu, Á, già cũng như trẻ đều đến đây với lòng sùng kính đức Bổn sư.


Tôi rời Bồ Đề Đạo Tràng khoảng 8 giờ 30 tối, nhưng vẫn có người còn vào chiêm bái, một phần cũng vì vào cửa tự do. Thật là có phước báu và duyên lành, nên chúng tôi mới được chiêm bái các Thánh tích lần nầy.
8664180319





Sunday, March 17, 2019

Tham quan cảnh bình minh trên sông Hằng


La Ma Konchok Lhundup cho biết khi ăn tối ở Đại học Phật Giáo Tây Tạng Nehru Guest House, ngày hôm sau sẽ đưa chúng tôi đi tham quan cảnh Bình minh trên song Hằng.

Do đó sáng sớm vào khoảng 5:30, chúng tôi rời Trường Đại học đi đến bến song như tối hôm qua, cũng lên ghe máy chạy về hướng hỏa thiêu người chết. Nơi bến sông đã có nhiều người Ấn nam cũng như nữ xuống tắm sớm.

Sau khi ghe máy chạy dọc bờ sông, thỉnh thoảng vẫn thấy có những người tắm sớm hoặc họ ra bến sông giặt quần áo, quần áo họ nhúng nước rồi cầm nó quơ lên cao đập xuống tảng đá hay tấm ván.

Đến chỗ thiêu người chết, có nơi đang thiêu lửa cháy, có chỗ họ đang khiêng người chết đến chỗ có xếp củi để thiêu. Như thế là nơi thiêu lộ thiên ở bến sông Hằng luôn luôn có thiêu người chết, ngày cũng như đêm.


Cảnh mặt trời mọc không phải là ở biển mà chính ở phía bên kia sông. Đối với tôi cũng không có chi lạ lắm, tôi đã từng ngắm mặt trời mọc ở quê tôi trong nhưng ngày thơ ấu, cảnh mặt trời mọc ở ngoài biển Vũng Tàu, gần đây năm ngoái đi biển South Carolinia cũng thấy cảnh mặt trời mọc ngoài biển.


Gần bến song, có 2 chiếc cầu sắt. một chiếc dành cho xe hỏa, có 7 nhịp trông giống như Cầu Tràng Tiền ở Huế hay Cầu sắt Bến Lức, Long An ngày xưa cũng dành cho xe lửa chạy, xin nói cầu Tràng Tiền ở Huế không dành cho xe lửa chạy, hình như xe lửa chạy qua cầu Sắt Bạch Hổ ? Riêng chiếc cầu 7 nhịp ở Varanasi nầy ban đêm có đèn màu trông rất đẹp mắt.

Chúng tôi chụp ảnh cảnh bình minh trên sông khá nhiều, ai cũng thích thú vì đâu phải có nhiều dịp để ghi ảnh trên song Hằng. là một con song thiêng của người Ấn theo đạo Hindu hay là Bà La Môn theo tiếng gọi xưa.

Sau đó La Ma đưa chúng tôi thăm lại tháp Chaukhandi, về lại Trường Đại Học nghỉ ngơi một chốc rồi lại đi tham quan chùa Tây Tạng Vaijra cũng ở tại thành phố Varanasi, lúc chúng tôi đến nơi, trong chùa có chừng 300 vị tăng đang tụng kinh trong Chánh điện. Vì có yêu cầu không chụp ảnh, nên chúng tôi không được chụp ảnh, nhưng được đi nhiễu khi chư tang đang tụng kinh, lúc chúng tôi vào vị tang chủ lễ đang đốt sớ. Khi chư tăng đang hành lễ, có 1 vị tăng đi tới lui trong chánh điện để giúp cho việc hành lễ được trang nghiêm, thanh tịnh

Sau đó chúng tôi trở về Trương Đại học để cùng La Ma KonChok Lhundup đi đến Bồ đề đạo tràng, xe phải chạy khoảng 7 giờ. Trên đường đi, tôi có nhận xét Ấn độ nghèo khó hơn Việt Nam, mặc dù về kỹ thuật, Điện toán Ấn Độ tiến xa hơn Việt Nam nhiều.

Xe chạy trên xa lộ, nhưng có nhiều khúc đường chưa làm xong, đoạn nào hoàn tất đường tốt hơn đường sá Việt Nam. Gần những trạm thu phí xe cộ bi ứ động, Ân Độ có nhiều xe tải 12 bánh, xe họ vẽ, trang trí nhiều màu sắc.

Nhà Ấn Độ thường xây gạch, nhưng đa phần không có tô tường, nhiều căn nhà dường như có chương trình sẽ xây thêm từng trên, nên sắt xây dựng còn trơ ra, tường lại không tô, nhìn những ngôi nhà như thế cho chúng ta có cảm tưởng họ rất nghèo khó. Nhưng mà họ nghèo thật.
8664170319