Pages

Friday, February 23, 2018

Khó nhớ không nguôi



Hôm nay có chút việc, lục tìm trong học tủ, cháu ngoại tôi để những quyển sách năm ngoái tôi để lại, vì không còn chỗ do tôi mang về Mỹ tới 4 thùng thức ăn khô, chỉ là hộc tủ nhỏ nhưng chứa nhiều loại sách khác nhau từ kinh sách cho đến triết học, từ truyên ngắn truyện dài cho đến thơ văn. Nào là Kinh Vô Lượng Thọ do Thích Tuệ Đăng dịch, Tịnh nghiệp tam phước, Hóa giải hận thù của HT. Tịnh Không, Những hạt sương của HT. Thích Chơn Thiện, Triết học về tánh Không, Luận Thành Duy Thúc của Tuệ Sỹ, Đoạn tình của Hồ Biểu Chánh, Bỉ võ của Nguyên Hồng, Vợ nhặt của Kim Lân, Tố Tâm của Hoàng Ngọc Phách, Chí Phèo của Nam Cao, Thấp thoáng lời Kinh, Già sao cho sướng của Bs Đỗ Hồng Ngọc, Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, Người Sàigòn, Dạo chơi, Tuổi già của Sơn Nam, Sàigòn năm xua, Bên lề sách cũ, Nửa đời còn lại của Vương Hồng Sễn, thơ Dự cảm của Nguyễn Thanh Văn, Phục hưng tôi và em của Từ Hoài Tấn, Ký ức xanh của Nguyễn Tuyết Lộc, Nguyễn Đông Nhật, Nguyễn Thanh Văn … còn có Quán Văn số 033 tháng 9 năm 2015.

Hầu hết sách tôi mua, chỉ có mấy tập thơ được các tác giả tặng, nhưng tạp chí Quán Văn tôi không thể nhớ mình đã mua, nhưng nếu sách tặng thì ai đã tặng, năm ngoái trong lần gặp mặt cuối năm, có Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Thanh Văn, Nguyễn Tuyết Lộc, Từ Hoài Tấn, Huỳnh Như Phương và vài người nữa, lần đó anh Phương có tặng cho tôi tập báo Xuân Tuổi Trẻ.

Đèn lồng

Không thể nhớ cho nên tôi dò mục lục Quán Văn, tìm xem có ai quen, có khả năng tặng tôi tạp chí nầy. Tôi thấy có Phạm Cao Hoàng, gần đây anh có gửi tác phẩm của anh biếu cho tôi, chúng tôi thỉnh thoảng trao đổi email với nhau. Nguyễn Minh Nữu có sinh hoạt với tôi trong đoàn thể khác, như đàn em tôi quen biết vợ chồng Nữu - Mai từ lâu, năm ngoái từ Việt Nam về, Nữu có viết một bút ký nhiều trang, có gửi kèm email cho tôi đọc. Một số tác giả khác tôi biết tên nhưng chua từng quen vì tôi có viết về họ trong các bộ sách Văn học Miền Nam hay Văn học Việt Nam Cận và Hiện đại của tôi như: Trần Hoài Thư, Mang Viên Long, Lê Ký Thương, Lữ Quỳnh họ có bài viết trong tạp chí Quán Văn số nầy. Nhưng những người vừa kể tôi không gặp, nên chẳng phải họ tặng tạp chí Quán Văn cho tôi. Không thể nhớ được ai tặng, nhưng cũng không có lý do gì tôi mua nó. Tuy nhiên nó đang là sách trong học tủ sách của tôi.

Chùa Cầu

Tôi thấy có tác giả Phạm Thành Châu tác giả bài Phố Hội của tôi, do đầu tháng vừa mới rồi đi tham quan Phố cổ Hội An. Cho nên tôi muốn đọc bài nầy, để hiểu thêm về Hội An. Hội An nức tiếng đèn lồng, Chùa Cầu, phố cổ tôi mới được xem chừng ấy, còn nào là đánh Bài Chòi, Hội quán Quảng Đông, Phúc Kiến, miếu Quan Công, làng gốm Thanh Hà …
 
Hội Quán Quảng Đông

Đọc bài Phố Hội của tôi tác giả Phạm Thanh Châu viết về “tuổi học trò vô số tội” của mình, nhiều hơn là chúng ta có thể tìm hiểu về Hội An, anh có nói một chút truyền thuyết về Chùa Cầu, nhưng ta có dịp đọc, để hồi tưởng lại tuổi học trò với sự nghịch ngợm phá làng, phá xóm, phá Thầy, Cô giáo và tuổi bắt đầu biết yêu, làm thơ gửi tâm sự cho người mình yêu, nên thơ và nhẹ nhàng cho đến vài chục năm sau, tìm gặp lại nhau vẫn còn vương vấn.
 
Phố cổ

Đôi chỗ, tác giả đem lại cho độc giả một khung cảnh cười vui khó nín, không phải là áng văn trác tuyệt nhưng có đủ hỉ, nộ, ái, ố cho nên tôi đã đọc một mạch 32 trang chữ nhỏ đã không phí thì giờ trong những ngày sau Tết ở Việt Nam.
 
Chiều trên sông Thu Bồn

866423022018





Wednesday, February 21, 2018

Đi chùa ngày Tết



Ngày Tết chúng tôi đi viếng Chùa, lễ Phật cũng như năm ngoái, năm nay chúng tôi đi viếng chùa Linh Sơn Cổ Tự trên núi Dinh. Trước khi đi, chúng tôi hẹn rước cô Bữu Đức ở Tịnh xá Thắng Liên Hoa, nằm trên Cù lao Phố Biên Hòa, để tiện đường Cô hẹn chúng tôi tại ngã ba Vũng Tàu, thuộc tỉnh Đồng Nai trên đường đi Vũng Tàu.

Nhiều năm trước, chúng tôi có ghé vài lần ở Đại Tùng Lâm, nhưng từ khi xây cất lại, chúng tôi chưa từng ghé qua viếng chùa lễ Phật, tôi định lần nầy sẽ viếng, nhưng sau khi dùng điểm tâm ở quán chay trước cổng chùa, do chưa đủ duyên nên không vào viếng chùa. Được biết chùa có nhiều tượng Phật, nhất là có 48 tượng Phật A Di Đà, mỗi tượng Phật tương ứng với một lời phát nguyện của Pháp Tạng Tỳ Kheo, sau nầy chứng đạt hạnh nguyện thành Đức Phật A Di Đà.


Rời quán chay trước Đại Tùng Lâm, chúng tôi trực chỉ ra Linh Sơn Cổ Tự, những năm 1980 chúng tôi ra đây nhiều lần, có khi ngủ lại qua đêm, được Hòa Thượng Thích Thiện Phước còn được gọi là Mẫu Trầu thuyết pháp vào lúc 4 giờ sáng, có lần ngài dạy riêng cho gia đình tôi gần 2 giờ đồng hồ, dạy xong ngài đuổi về, có lẽ ngài ngại chúng tôi sẽ bị công an hốt, vì lúc đó nhiều người ra vùng đó để “tìm đường vượt biên”, nay đã trên 30 năm, có vài điều linh nghiệm cuộc đời của tôi.

Chúng tôi đến xã Phước Hòa, có đường dẫn lên chùa nằm trên núi Dinh, trước khi lên chùa chúng tôi ghé qua tịnh thất của Thầy Minh Thắng, Thầy vốn là con của người láng giềng chúng tôi ở Cư xá Đô Thành, Thầy đi tu rồi du học ở Ấn độ, lấy bằng Tiến sĩ Phật học, về nước dạy ở Học viện Phật giáo Việt Nam tại Tp HCM. Nơi đây chúng tôi thăm Thầy và uống trà đàm đạo.


Rời tịnh thất của thầy Minh Thắng, chúng tôi dừng xe ở chân núi, rồi theo các bậc cấp lên chùa. Ngày xưa, phải leo dốc qua những vồ đá lớn nhỏ, đường mòn quanh co, ngày nay chùa xây những bậc cấp dễ đi, nhưng do lên dốc, nên người lớn tuổi thấm mệt, phải dừng nghỉ ở băng ghế dọc đường, xưa không có nhưng chừng 10 năm trở lại đây có bầy khỉ, trẻ con thường cho chúng ăn, nên chúng cũng dạn, khỉ thường phá phách chuối hay cây ăn trái của chùa.


Ngoài Chánh điện, chùa có điện thờ Tam Thế Phật, Tháp thờ xá lợi Phật và Thánh chúng, điện thờ đức Quán Thế Âm …


Chúng tôi dùng cơm trưa nơi đây rồi xuống núi, trở về. Trên đường từ chân núi ra đường Sàigòn – Vũng Tàu, chúng tôi ghé chùa Tịnh Độ của Hòa Thượng Huệ Hải, thường gọi là Sư Sáu, được Hòa Thượng tiếp đãi thân tình vì đã mấy chục năm dư, Sư biết chúng tôi, nhớ ngày thân phụ Sư cũng là một vị Hòa Thượng viên tịch, chúng tôi gồm nhiều huynh đệ từ Sàigòn ra dự đám tang.


Rời khỏi chùa Tịnh độ, chúng tôi không có thì giờ, nên không ghé ngang qua Bửu Hoa Ni Viện, Đại Tùng Lâm, để về viếng Tịnh xá Thắng Liên Hoa, cũng là nơi trước kia Hòa Thượng Thích Thiện Phước từng trụ trì, gia đình ngài cùng đi tu, ngày nay ở đây có vợ và 2 ni cô, con của ngài đang ở tu tại đây.


Nơi đây, trước kia có vị Tăng trụ trì, người đã viên tịch, nên có xây tháp tôn thờ tro cốt, chùa đang trùng tu xây cất lại.


Sau khi lễ Phật, viếng chùa, Ni cô Bữu Đức từ Quan Âm tu viện ở Phường Bửu Hòa tp. Biên Hòa về đây ở để nuôi mẹ bệnh già, cũng là ni cô., nên ni cô không còn đi với chúng tôi nữa. Sau khi thăm viếng Tịnh xá và chư Ni, chúng tôi ra về chấm dứt một ngày du Xuân, viếng chùa, lễ Phật đầu năm.

Xem thêm hình ảnh tại:


866421022018




Tuesday, February 20, 2018

Mồng 3 Tết Về Long Xuyên



Những năm mới “giải phóng” miền Nam nghèo xơ xác, vựa lúa mà dân phải ăn độn “cao lương” là hạt bo-bo, vốn là thứ hạt ở nước ngoài cho bò, ngựa, nói chung là súc vật ăn. Xe hơi chạy trên đường không được tu sửa, ổ gà thành ổ voi. Năm nào cũng như năm nào, tôi tình nguyện trực sáng Mồng Một Tết, sau phiên trực, tôi về nhà rồi ra Bến xe Miền Tây, xếp hàng rồng rắn, mua vé có giấy giới thiệu của cơ quan, nhưng thường là nếu chờ đợi lâu quá, tôi phải mua vé chợ đen, nhiều khi phải đi xe chuyền, về tới Cần Thơ hết xe, phải đi xe Lam về Thốt Nốt, từ Thốt Nốt lại đi xe Lam về Bắc Vàm Cống, nơi đây đi xe Lam về Long Xuyên, lại phải đi chuyến xe lôi vào chợ Phú Hòa, từ đây cuốc bộ về nhà anh tôi, ngủ một giấc sáng sớm Mồng 2, cùng anh tôi về nhà cũ ở cù lao Năng Gù, lạy ông bà, thăm thân nhân, mồ mả. Đó là “chuyện xưa”, không ai muốn nhớ lại.

Năm nay Mồng 3 Tết, nhà tôi và tôi đi Long Xuyên, về ngôi nhà cũ lễ tổ tiên, ngôi nhà nầy không phải là nơi “chôn nhao cắt rún” của tôi, mà là nơi cha mẹ tôi mua đất, dựng nhà về sau anh kế tôi sửa sang lại, sau 1975 anh tôi dời về quê ngoại làm ăn, nên để lại cho vợ chồng em gái tôi ở.

Chẳng những nó là di tích kỷ niệm của cha mẹ chúng tôi, mà còn là nơi thờ tự ông bà cố, ông bà nội và cha mẹ tôi. Nó trở thành phủ thờ, mặc dù cha tôi không phải là con trai trưởng nam, cũng không phải là con trai út, nhưng vì cha mẹ tôi đã phụng dưỡng bà nội tôi, mà bà nội tôi thờ tự ông bà, nên sau khi bà nội tôi qua đời, cha tôi tiếp tục việc thờ phụng trong gia đình.


Chúng tôi chụp ảnh kỷ niệm trước sân nhà, sau đó đi đến Phủ thờ họ Dương, bà cố tôi gọi ông Dương Văn Hóa là ông Cố, ông là người thành lập làng Bình Lâm, nay là làng Bình Thủy, cho nên tôi đến Phủ thờ để lạy, nhưng tiếc không có ai mở cửa, tôi chỉ lạy phần mộ của ông, trước kia chôn cất trong phần đất bà Cố tôi, năm 2014 mới cải táng về trong khuôn viên Phủ thờ.


Thấy trong Đình mở cửa, tôi vào lạy Thần hoàng, trước bàn thờ của Thần hoàng, có bàn thờ đặt linh vị ông Dương Văn Hóa, được làng tôn vinh là Tiền Hiền. Trong đình có đôi liễn đúc xi-măng do cha tôi làm khoảng năm 1950, trong đình có phóng ảnh sắc phong Thần hoàng, riêng tôi có bản nháp hương chức làng làm tờ tấu chương, gửi triều đình Huế xin vua phong Thần hoàng cho đình tôn thờ., cúng kiếng.


Rồi tôi về nhà chị tôi ở Bình Hòa, gần chợ Vàm Nha dùng cơm trưa và chụp ảnh kỷ niệm với chị tôi và các cháu.


Định là về Long Xuyên rồi hôm sau sẽ đi ở Tràm Chim trong Đồng Tháp Mười, nhưng tôi được điện thoại, có việc cần về gắp để giải quyết, trên đường về chúng tôi ghé thăm đứa cháu, chủ hiệu ăn Hòa Phát ở tại chợ Long Xuyên.


Qua Bắc An Hòa đã hơn 4 giờ chiều, trời chuyển cơn mưa vần vũ, xe chạy đến khoảng Mỹ An Hưng A trời bắt đầu mưa to mịt mù tầm nhìn không xa, xe phải chạy chậm, có lẽ đến Mỹ An Hưng B trời mới ngưng mưa, xe chạy sát bờ sông Tiền Giang, cảnh trời chiều mưa trông rất buồn của một buổi chiều tà.


Xuống Bắc, nhìn về hướng Đông thấy cây cầu Cao Lãnh xây sắp xong, trong giống như cầu Mỹ Thuận và cầu Vàm Cống, nhưng ngắn hơn, có lẽ sẽ hoàn tất vào tháng 4.


Qua khỏi Cao Lãnh rồi đến Mỹ Thọ, trời bắt đầu tối gợi cho tôi nhớ khoảng năm 1985, tôi đi xe lôi từ Mỹ Thọ vào đến Mỹ Quý, từ đây đi vào Mỹ An, đường vắng mà phải đi trong đêm tối cùng với một người bạn đường xa lạ với cậu cháu trai anh ta, chúng tôi đi trên đưỡng tối thui, hai bên không nhà cửa, đi từ 7 giờ tối cho đến hơn 9 giờ đêm mới vào tới chợ Mỹ An, nơi đặt trụ sở huyện Tháp Mười. Chuyến đi đó làm cho tôi nhớ đời. Hôm sau, tôi có gặp anh học trò cũ tên Liệt làm việc ở Phòng Công nghiệp huyện, anh Trưởng phòng và Liệt đưa tôi đi thăm Vườn Cò. Sau đó, chúng tôi xây dựng nhà máy đường tại Ngã Bảy, đây là nơi hội tụ của 7 con kinh, thông ra Mỹ Tho và Long An.

Hơn 7 giờ đêm, chúng tôi vào thị xã Mỹ Tho, đến quán chay Bồ Đề dùng cơm tối, buổi sáng chúng tôi đã ăn điểm tâm tại đây. Buổi tối đầy khách cả 2 quán gần nhau ở cuối đường Trần Quốc Toản, gần bờ sông.


Về đến Sàigòn đã hơn 9 giờ đêm, kết thúc một chuyến đi vào dịp Tết. Tuy có mệt, nhưng có thêm kỷ niệm một chuyến đi về nhà trong ngày, hơi hy hữu.

Xem thêm hình ảnh tại:
866420022018



Saturday, February 17, 2018

Hội Hoa Xuân Mậu Tuất



Năm nay con rể và con gái tôi đưa đi chợ Hoa Xuân Mậu Tuất tại vườn Tao Đàn, chợ Hoa Xuân được tổ chức trong khu vực từ đường Trương Định ra đến đường Cách Mạng Tháng 8.


 Riêng nhà tôi không đi vì không được khỏe và cho rằng không có chi để xem Hội Hoa Xuân, cũng như Đường Hoa Nguyễn Huệ Tết Mậu Tuất 2018.


Trong khu vực nầy ngày nay có xây đền thờ các vua Hùng, có lẽ đền thờ nầy nằm sau và sát với nhà kiếng ngày xưa, lưng xây về phía nhà kiếng, mặt xoay về phía trung tâm vườn Tao Đàn, tức là nhìn về phía sau Dinh Độc Lập, nay được cải danh là Hội trường Thống Nhất.


Trong nầy có những khu chưng bày đặc trưng như hoa mai, bonsai, hoa sứ, phong lan, xương rồng …

Rất nhiều người vào đây để ngắm hoa, chụp ảnh. Những ngày Tết, còn một chỗ khác cũng đông người đến chụp ảnh đó là Đường Hoa Nguyễn Huệ, tôi chua có dịp đến đây, vì có người cho là không được đẹp như năm ngoái.


Khu vực hoa sứ năm nay có đặc biệt, là có những hoa sứ được lai tạo có nhiều cánh, trông giống như hoa hồng.


Bonsai có những chậu cảnh, người ta có thể thả hồn vào đó, để tìm thú yên tĩnh với những ghềnh đá, con suối róc rách dòng nước chảy.


Những cây xoài, cây khế sai trái, những cây me già tuổi và những cây me với những chùm me sai oằn nhánh.


Những cây mai vàng trỗ đầy hoa, đầy nụ. Hoa mai tượng trưng cho ngày Tết, cho sự xum vầy, có một châu mai trắng trỗ đầy hoa.


Hội Hoa Xuân đáng đi xem để thưởng thức và biết thêm những kỳ hoa, dị thảo. Chụp hình kỷ niệm đầy màu sắc, người săn ảnh có được vài tấm ảnh quý, hiếm trong sưu tập của mình, tưởng cũng nên đi xem để thưởng thức những tài nghệ của những nghệ nhân.


Mời xem thêm hình ảnh tại:


866417022018