Pages

Thursday, September 14, 2017

Thầy tôi



Tục ngữ chúng ta có câu:

Không Thầy đố mầy làm nên.

Lại có câu:

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư.

Nay tôi đã sống quá “60 năm cuộc đời”, đến giữa cái tuổi “thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ”, tôi muốn ghi lại những vị Thầy của tôi.

Người Thầy đầu tiên tôi muốn nói đến, đó là Thầy dạy vở lòng cho tôi ở ngôi trường có tên là “Ecole de Bình Mỹ”, thuộc quận Châu Thành tỉnh Châu Đốc ngày xưa, tôi sinh ra ở làng Bình Thủy nằm trên cù lao Năng Gù, gần nhà có trường Bình Thủy, nhưng tôi lại theo người chú sang làng bên kia sông học, vì chú tôi làm Trưởng giáo ở đó. Tôi học Cours Élémentaire do Thầy Lê Văn Thọ dạy.

Thầy Lê Văn Thọ người Tân An, không biết thầy dạy ở trường đó lúc nào, nhưng năm tôi đi học, thì học chung với con trai đầu lòng của thầy là Lê Văn Khải, tôi không nhớ được năm đó là năm nào, nhưng tôi học được nửa chừng thì chú tôi, thầy tôi bỏ trường về dạy tại tỉnh lỵ Châu Đốc, tôi nhớ có lính Nhật Bổn đi tàu đến ngụ tại trường vài hôm. Như vậy, năm đó là năm 1945, tôi được đi học rất sớm.

Về sau, tôi lên Châu Đốc học thì thầy Lê Văn Thọ dạy tại đây, nhưng tôi không có học với Thầy, sau nầy tôi lên Sàigòn học, thầy đổi về Sàigòn làm ở Phòng Khảo thí của Nha Kỹ Thuật Học Vụ. Vì Thầy và chú tôi dạy chung trường trong nhiều năm, nên Thầy xem gia đình tôi như thân thuộc, do vậy thỉnh thoảng tôi vẫn tới nhà thăm thầy, có lần tôi đi thăm và chụp ảnh chung với Thầy và Khải ở nhà Thầy, tại chợ Tân Quy ở quận 7, Sàigòn. Thầy đã mất vài năm trước, thọ khoảng 90 tuổi.

Thầy Lê Văn Thọ, tôi, Lê Văn Khải

Sau Nhật đảo chánh Tây, ngày Nam Bộ kháng chiến, các trường ở nhà quê đóng cửa vì không có thầy dạy. Rồi vài năm sau, trường Bình Thủy gần nhà, anh tôi với người bạn mở lớp dạy tư vài tháng, sau đó cả hai bỏ đi lên Sàigòn lập nghiệp, một thời gian sau có chú Hai, lấy trường mở lớp dạy tư, tôi được gia đình cho đi học lại. Chú Hai có tên là Nguyễn Hoa Hẩu, là con của ông Nguyễn Bá Thế vốn là thầy giáo tỉnh Sa Đéc, rồi đổi về trường tỉnh Long Xuyên, nghỉ hưu trước 1945.

Tôi không gọi chú Hai là Thầy mà gọi chú vì cha tôi với chú Hai là cháu gọi ông Phủ Nguyễn Hà Thanh là ông cố, nhà chú và nhà tôi vài năm trước đó chỉ cách nhau một căn nhà khác. Tôi học với chú Hai lớp học tư, năm 1950 tôi đi xuống tỉnh dự thi và đỗ bằng Sơ Đẳng Tiểu Học. Thời gian đó tại tỉnh lỵ Long Xuyên có Trường Nam và Trường Nữ, Trung Học Thoại Ngọc Hầu đã có, nhưng chưa xây cất mặt tiền ở đường Gia Long, nơi đây còn các mương lục bình.


Niên học 1950-1951, chú Hai được nhập ngạch Giáo viên, Ty Tiểu Học Long Xuyên bổ thêm một Giáo viên nữa về dạy, tôi được đi học tiếp để chờ gia đình có điều kiện cho tôi xuống tỉnh học.

Cuối năm đó, chú Hai kêu thợ đến chụp tấm ảnh lưu niệm 2 lớp học, chú Hai mặc áo tay dài, thầy Chín mặc áo tay ngắn. Tôi ngồi gần chú Hai, sau lưng chú Hai và tôi là anh Quan, con trai thầy Chín, dưới tôi là cô So con gái út của thầy Chín.


Vì nhà nghèo lại thời buổi chiến tranh, nên năm 1954 tôi mới được lên Châu Đốc học tại Trường Nam tỉnh lỵ. Tôi học lớp Nhì H do thầy Lê Quang Điện dạy, trong lớp có Lê Quang Nảng là con của Thầy, thầy Điện đã huấn luyện cho tôi để cùng với trò Thu bắt nhịp hát bài quốc ca mỗi buổi chào cờ, khi lớp chúng tôi trực.

Năm sau lên lớp Nhất E, tôi học với thầy Châu Văn Tính, trong lớp có con của Thầy là Châu Minh Quyền, con của chú tôi là Huỳnh Bảo Toàn, con của thầy Thọ là Lê Văn Khá, em của Tỉnh Trưởng là Nguyễn Văn Quang cùng học chung lớp nầy. 


Thầy Châu Văn Tính có người con đã anh dũng hy sinh cho tổ quốc, được lấy tên đặt cho trại lực lượng đặc biệt Châu Minh Kiến nằm trên đường Trần Quốc Toản, gần trường đua ngựa, Thầy dạy học sinh rất giỏi, năm đó tôi đứng hạng nhứt trong lớp, thi đỗ vào Trung học Thủ Khoa Nghĩa hạng 51, còn Nguyễn Văn Bé đứng hạng nhì thi đỗ thủ khoa, tôi được thưởng một chuyến trại hè toàn quốc 3 tuần ở Vũng Tàu. 

Trại Hè Vũng Tàu năm 1956

Thầy Châu Văn Tính về sau làm Hiệu Trưởng trường Nam Tiểu học, rồi Thanh Tra hàng tỉnh ở Châu đốc. Sau khi nghỉ hưu, thầy cùng gia đình về sống trong cư xá Lữ Gia, Phú Thọ, Sàigòn.

(Còn tiếp) 

8664140917


Sunday, September 3, 2017

Về một người đồng môn



Lần đầu tiên tôi gặp người đồng môn nầy vào khoảng năm 1985 tại văn phòng của tôi ở Sàigòn, cho tới nay tôi không còn nhớ rõ chi tiết, nhưng biết chắc lần gặp mặt đó, Hải nhờ tôi giúp cho con hay cháu anh ta được vào học trong trường kỹ thuật, ngôi trường đó tôi đã làm Hiệu trưởng trước năm 1975, và tôi cũng vừa mới rời khỏi chức vụ Hiệu phó chừng 1 năm trước đó. Nay tôi không nhớ là tôi có giúp được chi cho Hải không.

Tưởng cũng cần nói thêm, Hải có người anh là Thanh nhập học trường Kỹ Thuật Cao Thắng cùng năm với tôi, tới gìai đoạn chiến tranh, đất nước cần những người lính chiến để bảo vệ Tự do, Dân chủ, Thanh đã theo tiếng gọi của non sông gia nhập không quân, là phi công anh ta đã đền ơn nước.

Ngày Hải gặp tôi, anh cho biết anh là em của Thanh, đó là lần gặp duy nhất, vì từ ngày ấy đến nay tôi chưa hề gặp lại Hải, nhưng có nhiều người nói với tôi về Hải. Có một anh ở New York, giới thiệu là dồng môn, biết Hải và tôi có liên lạc với nhau, anh thông báo cho tôi biết, Hải bị bệnh tâm thần, chơi với anh ta nên cẩn thận.

Một lần tôi về Saìgòn, quanh chiếc bàn tròn họp mặt, trong câu chuyện nhắc tới bạn bè, đã có đề cập đến Hải. Có một lần Hải về Sàigòn tham dự một buổi lễ của Trường, Hiệu Trưởng chưa đọc diễn văn khai mạc, Hải đã cướp micro để nói về mình và vài vấn đề khác không liên quan chi đến cuộc lễ đó, họ đi đến kết luận Hải “mad”.

Với tôi, Hải thỉnh thoảng gửi tới hình phụ nữ ăn mặc “hơi bị thiếu vải”, từ đó tôi đã ngăn không nhận email của Hải. Gần đây anh ta gửi cho tôi một điện thư xin tôi vui lòng nhận điện thư do anh ta gửi tới, tôi nghĩ thôi thì cứ nhận cho anh ta vui.

Tuy nhiên, tôi không thể ngờ anh ta đã gửi cho tôi đọc một số bài, có bài viết hoặc tranh ảnh vui cười, nhưng cũng có bài thâm thúy về cuộc đời. Có thể vì bệnh nên anh ta không thể đi làm, do đó có nhiều thì giờ lên mạng, đọc được bài hay gửi ra cho bạn bè cùng đọc.

Đây là một bài anh ta gửi cho nhiều người quen trong đó có tôi, mời bạn đọc:

NHỮNG CÂU NÓI HAY, LẠ













 

















 
Và một bài khác mới đây nhất :

TÌNH GIÀ...


Mất gì thì mất bà ơi
Xin trời đừng để còn tôi, mất bà
Hai ta tuy tuổi đã già
Nhưng tôi vẫn muốn còn bà, còn tôi

Mất gì thì mất bà ơi 
Xin trời đừng để còn tôi, mất bà
Nếu trời bắt phải đi xa
Tôi xin đi trước, còn bà đi sau
Mong bà đừng ốm đừng đau
Để tôi còn bát cơm rau sớm chiều
Sống cho nhau nghĩa là yêu
Tuổi cao ta lại càng nhiều tình thương 
Hai ta đi khắp nẻo đường
Đói no sướng khổ gió sương đã từng
Được như nay đã là mừng
Nỗi mong lớn nhất là đừng đi...xa
Tuổi cao tôi vẫn có bà
Như liều thuốc bổ dưỡng già đời tôi
Đời còn đẹp lắm bà ơi
Xin trời cứ để còn tôi, còn bà 

Xin Trời giữ trọn đôi ta
Để cùng vui hưởng tuổi già bên nhau.

Tôi tưởng anh ta đã tĩnh lắm rồi, nhưng lại nhận được một điện thư, tuy là chuyện vui cười, nhưng hình như Hải vẫn còn dính mắc, mời bạn xem luôn cho biết:

CỐ LÊN CON ƠI !


Đổi ca một lát bố ơi
Thời gian giao ước hết rồi đấy nha!
Lúc đầu bố hứa rồi mà:
Mỗi "thằng" một hiệp xem bà kia "nuy"
Trời ơi! Mày nói nhỏ đi
Nó mà nghe thấy thì nguy bỏ bà.
Cố lên tí nữa con à
Đoạn hay đang đến- úi chà- rõ phê...
Nhưng mà bố nặng quá đê
Nãy giờ con trụ đến tê cả người.
Cơ mà bố cũng nực cười
Ở nhà mẹ tắm sao thời không xem?
Mẹ mày là thứ... nát bem
Còn đây hàng chuẩn, nguyên tem con à
Mẹ mày vừa lép, vừa già
Nó thì căng đét, lại là còn tơ..
Thôi đi! Bố xạo lắm cơ
Tối qua con đã giả vờ ngủ say
Con nghe bố nói như này:
Em là số một- mình "cày" tiếp nha...
Thằng này lắm chuyện quá ha
Đàn ông nịnh vợ ấy là đương nhiên
Xấu cũng khen đẹp như tiên
Kẻo không nó cáu là phiền hiểu chưa?
Hình như trời đã đổ mưa
Con nhìn thấy nước nó vừa rơi xong
Trời ơi! Bố...xả phải không
Nước gì nóng với khai nồng vậy ta?
Ừ ừ ! Bố đấy con à
Tại vì hấp dẫn quá mà con ơi!
Cố lên một chút nữa thôi
Bố cho năm chục tối ngồi chơi game!
Cố lên con nhé!

8664030917



Thursday, August 31, 2017

Giải trí của người già và trẻ thơ



Ngày xưa, những người già có thú vui giải trí như đàn ông thì uống trà, đàm luận văn chương, thời sự. 

Hoặc giả đánh cờ tướng, đó là thú tiêu khiển của những người từ trung niên trở đi.


Hoặc chơi đá gà, trò chơi nầy, người lớn thường chơi có ăn thua lớn như cờ bạc.


Còn các bà thì vá may, thêu thùa, đan.


Hoặc làm bánh trái.


Nhưng giải trí với nhiều người, họ thường đánh bài Tứ sắc, đây là chơi cờ bạc có ăn thua.


Trẻ con với con gái thường chơi Đánh đủa, thuận tiện ở không gian nhỏ hẹp như ở trong phòng, trong nhà, trên bộ ván.


Không gian rộng hơn, chơi Cò cò.


Chơi nhảy dây.


Con trai chơi bắn bi.


Cướp cờ.


Đá dế


Đá cá Thia thia


Chơi Bông vụ


Chơi Ném Lon


Chơi U


Chơi đá gà với cái gù cỏ chỉ.


Thả diều


Ngoài ra còn nhiều trò chơi khác, chơi tập thể, chơi trong lễ hội, như Bịt mắt bắt dê.


Nhảy bao bố


Đẩy cây.


Trò chơi kéo co


Trò chơi Đập nồi.


Trò chơi Đánh đu


Đánh cờ người.


Có thể nói trò chơi tao nhã nhất là Thả thơ


Ngày nay, thời đại tân tiến, người lớn tuổi cũng như trẻ em, thường chơi một mình với thiết bị điện tử như Truyền hình, Vi tính, Máy tính bảng, nhất là điện thoại thông minh. Họ có thể tiêu khiển thì giờ bất cứ lúc nào và bất cứ chỗ nào miễn họ có thì giờ, hay để tiêu khiển thì giờ với cái điện thoại thông minh.


Trẻ con khoảng 2 tuổi, có thể sử dụng iphone hay ipad để chơi mình ên, không cần đến cha mẹ chăm nom, cũng không cần có bạn cùng chơi.


Thiết bị điện tử ngày nay rất hữu dụng, hầu như ai cũng biết, nhưng mặt trái của nó chúng ta chưa biết hết, học sinh có thể vì nó mà mất nhiều thì giờ chơi hơn học, nó có thể làm hại sức khỏe, trước mắt là nhiều trẻ con phải mang kính.


Dĩ nhiên, người già và trẻ thơ còn có nhiều trò chơi giải trí khác, còn tùy thuộc địa phương và mùa màng, chúng ta ai cũng trải qua tuổi thơ dù ở thành thị hay thôn quê cũng có những trò chơi giống nhau, ở đây chúng tôi chỉ gợi ra một số hình ảnh, còn một số trò chơi khác như thảy lỗ, cúc bắt, hai thiếu niên đá gà với nhau … chúng tôi tìm nhưng chưa thấy có hình ảnh, nên không nêu ra, nhưng bấy nhiêu hình ảnh giúp cho chúng ta nhớ lại một thời thơ ấu trong khung cảnh đất nước thanh bình.

8664310817