Pages

Friday, January 10, 2020

Đầu năm 2020 tôi về Việt Nam


Ngày càng lớn tuổi, sự đi lại khó khăn, năm nay về Việt Nam chúng tôi hơi vất vả, vì những nguyên do khách quan, chúng tôi không ngờ được.

Trước kia lúc qua Mỹ, lần đầu và một ít lần sau, về Việt Nam chúng tôi mua vé qua một đại lý tại Dallas, Texas. Từ nhà chúng tôi đi qua phi trường Los Angeles, rồi bay về Việt Nam có khi ghé trạm trung chuyển tại Đài Bắc, có khi ở Hồng Kông, vì chúng tôi đi hãng China Airlines hoặc Eva Airlines, sau chúng tôi đi hãng United Airlines, cũng phải ghé Hồng Kông.

Về sau, có lẽ khoảng năm 2009, có người bạn giới thiệu cho chúng tôi một đại lý ở San Jose, từ đó chúng tôi đi hãng American Airlines (AA), hãng nầy liên kết với Japan Airlines (JAL), nên về tới Nhật phải đi máy bay của Japan Airlines vào ra Việt Nam, JAL lại liên kết với Vietnam Airlines, nên từ Nhật vào Việt Nam có khi đi hãng Vietnam Airlines. Đôi khi hãng AA đông khách, ngay tại Chicago họ đã chuyển cho chúng tôi đi JAL, tôi chưa đi hãng máy bay Korean Air, nhưng trong các hãng máy bay chúng tôi đi, chỉ có JAL là phục vụ tốt nhất, lịch sự nhất.

Thường chúng tôi đi từ sân bay trong thành phố chúng tôi, đến phi trường quốc tế Chicago mất 1 giờ bay, rồi từ Chicago đi đến phi trường Narita của Nhật mất khoảng 11 giờ 30 phút. Nhưng đi từ phi trường ở thành phố chúng tôi đến phi trường Dallas-Fort Worth mất 2 giờ, từ phi trường nầy bay đến phi trường Narita mất 13 giờ 45 phút, như vậy đường bay dài hơn. Ngồi trên máy bay 6 tiếng để đi du lịch ở Nhật, Đại Hàn, Úc châu đã cho chúng ta biết khó chịu như thế nào, vậy mà khoảng thời gian ngồi trên máy bay gấp đôi càng khó chịu hơn, nhất là đối với người lớn tuổi, như tôi năm nay cũng đã 80.

Lúc đến quầy vé tại phi trường nội địa gần nhà là Standiford (SDF), nhân viên hãng AA cho chúng tôi biết là có sự khó khăn, vì khi phi cơ đến phi trường Narita chỉ có 30 phút để chuyển máy bay. Có thể sẽ bị trễ chuyến. Tôi thật sự không lo chi cả, vì trước đây tôi đã bị trễ chuyến, nhân viên của JAL tại sân bay Narita cho biết họ sẽ lấy vé cho tôi đi tới Bangkok, tại Bangkok sẽ lấy vé cho tôi đi về Tân Sơn Nhất, nhưng sau đó tự họ tìm được chuyến bay của Vietnam Airlines, họ lấy vé cho tôi đi chuyến nầy. Do đó tôi mới được biết, vì có một hành khách là Việt kiều định cư ở Nhật, lên máy bay xong, anh ta bắt chuyện với tôi và cho biết anh ta lấy vé do người bạn làm đại lý cho biết đây là chuyến đầu tiên bay với dòng máy bay Airbus 300, sẽ ghé Đài Bắc đỗ thêm xăng mất 1 giờ và rước khách, quả đúng y như anh chàng nầy nói cho tôi biết, và chuyến bay đó chúng tôi về đến Tân Sơn Nhất khoảng gần 3 giờ sáng. Nhân viên phi trường cho biết, người ta sắp sửa chuẩn bị cho chuyến bay sáng mai thì chúng tôi mới về tới, với chỉ có 13 hành khách. Phi hành đoàn có người đùa vui nói với chúng tôi: “Air Việt Nam hôm nay khuyến mãi, quý khách mua vé ngồi, nhưng mỗi người đều được nằm nghỉ thoải mái.”

Khi máy bay đáp xuống phi trường Narita, tiếp viên thông báo những hành khách đi về Việt Nam, Trung Quốc cần phải nhanh chóng di chuyển sang chuyến kế tiếp và yêu cầu hành khách khác vui lòng nhường lối cho chúng tôi đi được dễ dàng.  

Chúng tôi xuống máy bay, nhà tôi được xe lăn đón và đưa đi nhanh chóng đến cổng lên máy bay đi Việt Nam ở cổng 94, nhưng lần nầy chúng tôi không phải qua cổng khám xét hành lý, từ lầu 2 xe đẩy phải đẩy qua 2 cầu thang dốc để lên lầu 3, những lần trước phải qua cổng khám hành lý rồi đi thang máy lên lầu 3.

Lên phi cơ JAL đã thấy hành khách hạng First Class cũng như hạng Thương nhân ngồi đầy, khoan chúng tôi chỉ còn chừng chục chỗ do khách bị trễ chuyến của chúng tôi.

Chúng tôi được cô đại lý bán vé ghi yêu cầu: “Veterian Meal Non-Dairy” nên lần nầy, hãng AA cũng như JAL dọn cho chúng tôi thức ăn không có mùi “curry” hơi khó ăn. Nhớ đến chuyến đi Chiêm bái Phật tích Ấn Độ, bữa ăn nào thức ăn cũng có mùi curry, nên nhà tôi không thể ăn được, nhờ có chuẩn bị món khổ qua xào mặn đã tạm dùng suốt 2 tuần đi chiêm bái.

Về đến Tân Sơn Nhất chúng tôi chờ cho đến băng chuyền chạy ra một khối tháp: “Hành lý cuối cùng”, vẫn không có hành lý của chúng tôi, nhìn tới nhìn lui chung quanh gần chục hành khách chuyển cảnh tại sân bay Narita, đều chưa nhận được hành lý, chúng tôi mới biết do chuyển cảnh vội vàng, thì giờ quá ít nên hãng máy bay không kịp chuyển hành lý theo hành khách. Chúng tôi phải đến phòng khai hành lý bị thất lạc. Nhân viên tại đây cho biết: “Ngày mai cũng vào giờ nầy, hành lý mới về tới, muốn nhận sớm, tối mai đến nhận hành lý, còn không để tới sáng ngày mốt.” Ghi để lại cho họ chi tiết, số lượng hành lý, địa chỉ nơi đến và số điện thoại để liên lạc.Xong thủ tục nầy đã 12 giờ đêm, chúng tôi ra về không có hành lý lòng không được vui như mọi khi.

Hôm sau, có người gọi điện thoại báo tin các thùng hàng đã về, ngày mai có dịch vụ đem hàng giao, ở nhà nhận hàng dùm. Vì trong những thùng hàng của chúng tôi có những thức ăn chay và mặn loại thức ăn cần phải giữ lạnh, nếu để lâu có thể bị hư hại cho nên con tôi và tôi đến Tân Sơn Nhất để lãnh hàng. Để chắc chắn hàng đã về rồi như người ta cho biết. Chúng tôi gọi thiện thoại theo số họ đã ghi (84) 28 35470415. Gọi điện thoại mấy lần, không ai bắt máy. Tôi vào Trang mạng họ đã ghi: www.vietnamairlines.com. Chúng tôi vào trang mạng nầy và có điền mã số thùng hàng với 9 chữ số, như họ đã ghi lại sau khi chúng tôi nộp biên lai cho họ, nhưng máy cho biết sai vì còn thiếu chữ số.

Tôi nghĩ có người báo hàng đã về thôi thì cứ lên Tân Sơn Nhất tiếp xúc với họ được chính xác hơn, Nhưng khi chúng tôi lên Tân Sơn Nhất thì được biết các hành lý đến tối mới về, giờ đến đúng như giờ ngày hôm qua. Thế là chúng tôi ra về. khi đi với xe Grap 4 chỗ ngồi giá 105 ngàn, tài xế lấy thêm phí vào phi trường 10 ngàn vị chi là 115 ngàn. Tôi và con gái đi về khoảng 4 giờ chiều, sẵn có chiếc Grap 7 chỗ ngồi lăn bánh, chúng tôi lên xe, điện thoại di động của tôi không thể gọi xe, anh tài xế dung máy của anh ta liên lạc với tổng đài, nơi đây cho biết giá là 291 ngàn, vì giờ cao điểm.

Ngày 10-1-2020, buổi sáng tôi liên lạc với phi trường không được, khoảng 10 giờ hơn họ liên lạc báo cho con rễ tôi biết, nếu cần tới phi trường nhận hàng, nếu không cần gấp buổi chiều họ sẽ giao các thùng hàng tới nhà.

Tôi có hẹn với bạn, nên buổi trưa tôi tới điểm hẹn ăn trưa với mấy người bạn không có nhiều, chỉ Trần Xuân Minh, Nguyễn Minh Chiếu, Nguyễn Văn Hướng, Đặng Vĩnh Bửu. Khi tôi đến, các bạn đã dùng bữa trong khi chờ tôi đến trễ. Sau đó Bửu xin phép đi gặp mấy người quen ở bệnh viện Chợ Rẫy.


Tiệc chấm dứt khoảng 2 giờ chiều, tôi về nhà thì các thùng hàng đã được giao tận nhà, không phải trả phí tổn, con tôi biếu cho người giao hàng một số tiền. Có một thùng hàng toàn thức ăn đông lạnh, nhưng vẫn còn tốt mặc dù chúng đã bị trễ 2 ngày cộng them 2 ngày đi đường không được cất giữ trong tủ lạnh.

Điều quan trọng là người cao niên, có nhiều thuốc uống nào là cao mỡ, cao máu, tiểu đường, thấp khớp, riêng tôi lại còn thêm cườm khô, cườm ướt mỗi ngày phải dùng 4 loại thuốc nhỏ mắt do 2 bác sĩ là cha và con đang điều trị cho tôi, có 2 thứ thuốc phải mua theo toa, 2 thứ cửa hàng dược phẩm bán tự do.


Hôm nay, nhận được các thùng hàng thức ăn, thuốc men, tôi mới yên chí không còn chi phải lo ngại, có thể ăn ngon, ngủ yên. 

8664110119




 

Friday, December 27, 2019

Tưởng nhớ Trưởng Nguyễn Tư Cự


Tôi không thể nhớ lần đầu tiên tôi đã gặp anh Nguyễn Tư Cự ở đâu, nhưng chắc chắn là ra hải ngoại tôi mới biết tên anh và có lẽ lần đầu tiên gặp anh trong Đại Hội Ái Hữu GĐPT Vĩnh Nghiêm Hải Ngoại lần III tại chùa Giác Minh của Hòa Thưọng Thích Thanh Cát tại thành phố Palo Alto, California năm 1999.

Ai đó đã chụp cho tôi tấm ảnh kỷ niệm với anh chị Nguyễn Tư Cự, Chị Trần Thị Ngọ, Chị Trần Thị Thanh Minh, Anh  Nguyễn Minh Phương.

Từ trái: Trần Minh Phương, Trần thị Thanh Minh, Huỳnh Ái Tông, Trần Thị Ngọ, anh chị Nguyễn Tư Cự

Năm 2001 Đại Hội Lưỡng Niên tại chùa Pháp Quang,Dallas Texas  anh đã trao tặng AHVN bức tượng Quán Thế Âm để lưu niệm.

Nguyễn Tư Cự, Ngô Mạnh Thu

Năm 2016, sang Cali, anh Tuệ Linh có đưa chúng tôi đến nhà thăm anh Nguyễn Tư Cự, anh nói chuyện tôi nghe không rõ, chị Cư đi vào trong phòng lấy tiền, đưa cho tôi 100 đô. Anh Tuệ Linh biết ý anh Cự, nên nói với anh: “Ông Tông không còn phát hành Nguyệt San PHẬT HỌC nên anh khỏi phải đóng góp.

Từ trái sang: Trưởng Tuệ Linh, Nguyêẽn Tư Cự, Huỳnh Ái Tông


Năm nay vào tháng 5 năm 2019, tôi sang Cali, anh Tuệ Linh có đưa tôi đi thăm anh Cự ở trong Nurshing home, Chị Cự và chúng tôi trao đổi với nhau về sức khỏe của anh, được biết hôm sau anh sẽ được cho về nhà tịnh dưỡng, vì  Nurshing home cũng chỉ nuôi bằng thuốc, chớ không có điều trị chi cho anh, trông anh rất tươi tĩnh, chỉ có không nói, không thấy cử động, nhưng đôi mắt của anh rất tinh anh và trông anh dáng dẽ hồng hào có da có thịt hơn lần tôi tới thăm vài năm trước.

Rất tiếc lần nầy là lần gặp sau cùng, tôi không có chụp tấm ảnh nào với anh Nguyễn Tư Cự.

Nay ngày 25-12-2019 được tin anh mất từ Ban Cấp Hành AHVN, nhưng  không được thông báo rõ ràng, vì còn chờ báo tang.

Anh đã in cho Ban Điều Hợp Trung Ương GĐPT Việt Nam tại Hải Ngoại:

- Gia Ðình Phật Tử Việt Nam - 50 năm xây dựng, Hương Quê Xuất Bản, USA, 1996.

In cho Ái Hữu GĐPT Vĩnh Nghiêm Hải ngoại:

- Kỷ yếu Vĩnh Nghiêm 2001, do Hương Quê ấn hành năm 2001
- Gia Đình Phật Tử Miền Vĩnh Nghiêm, do Hương Quê ấn hành năm 2003

Đó là những ấn phẩm giá trị của GĐPT có sự đóng góp của anh chị Nguyễn Tư Cự về công cũng như của.

Nguyện cho hương linh Trưởng Tâm Thái Nguyễn Tư Cự, sớm vãng sanh về miền Tịnh Độ.

Nam mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật .

Phúc Trung
866427122019








Tuesday, December 10, 2019

Tải Video lên youtube


Do có thân nhân ở quê gửi email hỏi, nhờ chỉ dẫn cách tải Video lên YouTube, tôi đã chỉ dẫn, lên Mạng vào Google, gõ “Làm thế nào tải Video lên Youtube”, được một trong nhiều trả lời như sau:


Tiện thể tôi viết bài nầy để chỉ dẫn thêm.

Trước tiên ta phải Đăng nhập vào Youtube, bằng cách lên Mạng vào Google.com, gõ youtube, gõ Enter. Chúng ta có thể bỏ qua bước đó, lên Mạng vào Google, gõ: youtube.com. Màn hình hiện ra như sau: 


Nhấp chuột vào dòng chữ YouTube hoặc dòng bên dưới https://www.youtube.com, kết quả giống nhau như nhau:


Ở góc phải phía trên có hình máy quay phim, có dấu + trắng, vì nó nhỏ quá, chưa quen, chưa thấy rõ, chúng tôi dùng mũi tên chỉ vào đó để dễ thấy hơn.


Nhấp chuột vào đó, màn hình sẽ hiện ra 2 lựa chọn sát ngay bên dưới hình máy quay phim: Upload Video (có tam giác đỏ) và Go Live (có chấm tròn đỏ)


Chúng ta sẽ chon Upload Video, nhưng tiện thể nói thêm chức năng Go Live là chúng ta dùng trực tiếp phát hình với điều kiện máy vi tính chúng ta phải có webcam hoặc phải dùng thêm máy ảnh và microphone gắn thêm vào, để chúng ta thu hình ảnh và âm thanh, nếu máy không có Webcam.

Chúng ta nhấp chuột vào Upload Video, màn ảnh sẽ hiện ra như sau:


Chúng ta nhấp chuột vào vòng tròn có hình mũi tên, màn ảnh sẽ hiện ra những Folder (Tập tin), trong máy vi tính để chúng ta chọn lựa, Video chúng ta sẽ đưa lên Youtube, chẳng hạn như tôi chọn Video Cầu ngói Thanh Toàn ở Huế, nằm trong Folder Pictures:


Nhấp chuột vào Video CauNgoiThanhToan, nằm bên trái của vòng tròn có 4 màu, màn hình sẽ hiện ra khung Details (Bảng chi tiết), gồm nhiều khung, chúng ta phải điền vào khung Title  (Tên hay Tựa của Video) và khung Description (Mô tả), chúng ta phải mô tả Video chúng ta có nội dung chi, nó đòi hỏi tối thiểu phải đủ một số chữ, nhiều hơn cũng được.

Bên tay phải chúng ta thấy có hình của Video và nó cho biết có cái Link (đường dẫn) trên Youtube https://youtu.be/6MEG7lQhNNc sau khi chúng ta đã hoàn thành, phải ghi chép ngay cái Link nầy, để mở Youtube sau khi tải xong. hình ảnh phần nầy như sau:


Phần nầy nó còn có 3 chọn lựa mà chúng ta phải hoàn tất: Thumnail. Playlists, Audience. Về Thumnail (Hình đại diện), tôi chọn hình có tôi đứng bên cầu, về Playlist tôi không chọn cái nào hết, về khán giả, tôi chọn cái vòng tròn ở dới, tức là không phải làm cho trẻ em.


Xong tôi bấm NEXT (Tiếp theo) màn hình sẽ hiện ra:


Có 2 chọn lựa, Chọn lựa trên Add and end screen (Thêm và chấm dứt màn hình). Chọn lựa dưới Add cards (thêm những card khác).

Để Chấm dứt, trước tiên chúng ta đưa chuột bấm vào ADD ở dòng trên, tiếp theo chúng ta bấm vào NEXT.

Muốn xem Video đã tải len Youtube, chúng ta dùng cái Link  trong quá trình thực hiện đã có cho rồi https://youtu.be/6MEG7lQhNNc để mở Video trên Youtube.


Và nó cho ta thêm cái Link khác ở phía trên chữ Youtube bên cạnh logo Youtube:


Sử dụng cái Link nào cũng được.

Chúc bạn thành công.

Ngày 9-12-2019








Sunday, December 8, 2019

Cho bỏ cái thú đam mê


Không biết người khác thì sao, riêng tôi có 2 cái thú đam mê. Một là sách, hai là bút. Lâu rồi tôi định viết về thú đam mê bút, nhưng lần lựa mãi đến hôm nay mới viết.

Tôi không biết mình bắt đầu đam mê bút khi nào, có lẽ vào khoảng năm 1972 chăng ? Vì năm đó tôi đi vào Chợ Lớn vào buổi tối, chạy xe trên đường Đồng Khánh, thấy một cửa hàng đèn thắp sáng trưng làm cho tôi phải chú ý, ghé vào thấy họ bày bán một cặp viết Parker 75, sẵn trong túi có ít tiền bán bản quyền sách Kỹ Nghệ Họa cho nhà sách Khai Trí, nên tôi quyết định mua để làm kỷ niệm, đánh dấu mình có một tác phẩm do nhà sách Khai Trí phát hành, cũng để tự thưởng mình đã bỏ công viết bài, đánh máy chữ bài viết và vẽ hình trong sách.

Trước đó vào khoảng năm 1958, anh tôi từ bên Pháp nhờ người quen cầm về cho tôi cây bút Waterman ngòi vàng 14, tôi dùng nó trong thời gian đi học, ít nhất tôi bị gãy ngòi 2 lần, một lần tôi mua được ngòi bán ở nhà sách Lê Phan trên đường Phạm Ngũ Lão, khu bến xe bus Sàigòn, vài năm sau gãy ngòi nữa, tìm ở Lê Phan, Tự Lực, Toàn Lực đều không có bán, tôi phải gửi thư nhờ anh tôi mua ngòi mới vào khoảng năm 1962 hay 1963.


Khoảng thời gian đầu thập niên 1960, tôi có viết một bài cho đoàn thể tôi sinh hoạt, vị lãnh đạo thưởng cho tôi 1,200.00 đồng, tôi dùng số tiền nầy mua một mắt kiếng màu Nylor của Pháp, mua một cái áo blouson và cây bút Pilot màu hồng, ngòi vàng. Có lẽ vào thời điểm nầy tôi đã thích chơi bút không chừng. Sau 1975, chú em họ, xin tôi một cây bút, tôi cho chú, rồi chú ấy vượt biên không thoát, cây bút cũng không còn.

Khoảng Tết năm 1974 hay 1975, buổi tối gia đình tôi đi chợ Tết ở Sàigòn, nhà tôi mua 1 cập chậu Cúc vàng, nên đi xe Cyclo chở cúc về nhà, tôi dẫn hai con gái còn nhỏ đi xem chợ Tết ở khu Charner góc Nguyễn Huệ và Lê Lợi, tôi quên để ý có cây bút dắt túi áo, nên khi băng qua đường bị kẻ xấu giả bộ va chạm mạnh vào người tôi. Ngay sau đó, tôi mới phát hiện hắn rút mất cây viết Parker 75 của tôi. Khoảng năm 1978 hay 1980, tôi mua được cây viết Parker 75 khác trên đường Hai Bà Trưng, gần chợ Tân Định, thân viết bằng bạc trắng, vài năm sau người bên cạnh nhà, nhờ vợ chồng tôi làm chủ hôn nhà trai, đón dâu ở thị xã Sóc Trăng, buổi tối ngủ tại khách sạn, tôi lấy cây viết bỏ dưới gối, sáng dậy lo chuẩn bị đón dâu quên mất cây bút, lễ lộc xong nhớ ra còn quên cây bút, trở lại hỏi. Khách sạn trả lời không thấy. Cho đến khi qua Mỹ tôi mới mua lại ở cửa hàng Merchandises với giá 120 đô. Nay không thấy đâu có bán, ngay cả hãng Parker.


Lúc tôi ở trọ nhà họa sĩ Phạm Thăng, năm nào đó vào thập niên 1960, anh ra báo xuân có tên là Vui Xuân, ảnh bìa đăng hình của cô ca sĩ Kim Vui, cô đi Mỹ trước năm 1975 nên nay ít người biết. Họa sĩ Phạm Thăng thích báo Bách Khoa, nên anh tự quảng cáo cho Bách Khoa. Sau khi báo xuân ra, Tòa soạn Bách Khoa lịch sự gửi tặng cho anh một cây bút Parker 61 màu xanh đọt chuối, lúc đó tôi rất thích, nên sau nầy tôi mua 3 cây Parker 61: mực, chì và nguyên tử.


Sau nầy tôi mua bộ Parker Insigna gồm có 2 cây bút mạ vàng: Bút chì và nguyên tử.


Loại nầy tôi cũng có một bộ thân kim loại không rỉ sét.


Khi vào quân trường học tập, người ta huấn luyện cho biết để sau nầy ra đơn vị tổ chức cho đơn vị. Vào buổi học về Tâm Lý Chiến, bình bầu cá nhân xuất sắc của đơn vị, tôi được bầu, nên được tặng thưởng cây bút nguyên tử Parker, trên đó có khắc hàng chữ Chiến sĩ gương mẫu và ĐĐ 2/ 27. Đó là Đại Đội 2 Khóa 27. Tôi còn nhớ Trung đội 8, anh Đơ được bầu là Chiến Sĩ Gương Mẫu. Anh em đùa vui: Trung đội 7 có Tông, Trung đội 8 có Đơ, vậy là “tông-đơ” gương mẫu.


Khi tôi mới qua Mỹ vào đầu năm 1991, có người qua trước, đón tôi tới nhà anh ta chơi, dọc đường anh ta ngừng lại chỗ “Yard sale”. Tôi để ý thấy người ta bày bán cây bút máy đẹp quá, hỏi bao nhiêu họ cho biết 1 đô ruỡi. Tôi lấy ngay không chần chờ, về nhà mở cái hộp ra xem kỹ lại, thấy người bán ghi: 150, Chưa hề dùng tới. Bút Sheaffer tốt. Mà đúng vậy nó là cây bút ngòi vàng, thân mạ vàng. Mừng húm. Đúng là bắt được vàng.


Khoảng năm 1995, tôi sang Washington DC chơi, có một anh cựu học sinh của tôi, không biết anh có biết tôi thú chơi bút hay không, anh tặng cho tôi cây bút mực Waterman màu xanh cẩm thạch khá đẹp cho tới nay tôi vẫn chưa dùng đến, năm rồi, anh nầy lại chạy xe sang thăm tôi, biếu cho tôi cái Ipad.


Một em học sinh khác ở California, khi tôi sang đó, em tới thăm, chở tôi đi chơi, đi ăn, rồi còn bỏ tiền vào phong bì đưa cho tôi, em nói: Thưa thầy ! Ba em dặn phải đối xử với thầy cho tử tế, vì không có thầy đố mầy làm nên. Xin thầy nhận cho em vui. Tôi không làm sao từ chối, vì nó gói ghém luôn cả tấm lòng của một người phụ huynh.

Ở Mỹ, những cơ sở như văn phòng bác sĩ, luật sư, ngân hàng thường họ để bút cho khách hàng sử dụng và cũng để biếu cho khách hàng, tôi thường lấy xài.


Có hôm tôi đến hiệu làm chìa khóa. Đây là cửa hàng lớn làm chìa khóa tại chỗ hoặc họ đi mở khóa, tủ sắt ở các nơi, trong khi chờ đợi họ làm, tôi thấy họ để một mớ bút trong cái ly đựng bút như những chỗ khác, tôi hỏi người quản lý:

- Tôi có thể lấy một cây bút được không ?

Hắn trả lời không suy nghĩ:

- Tự nhiên.

Tôi lấy rồi dắt bút vào túi, hắn thân mật nói với tôi:

- Đưa cho tôi cây bút, tôi chỉ cho anh cái nầy.

Tôi rút cây bút từ túi áo ra đưa cho hắn, hắn cầm lấy rồi chỉ cho tôi thấy dòng chữ in trên thân bút: “Stolen From COOK’S Bob” Cả 2 chúng tôi cùng cười thoải mái.


Ở Mỹ, bút chẳng có bao nhiêu tiền, nhiều cơ quan xin tiền, họ gửi thư tới xin tiền, có khi kèm theo một vài cây bút, có khi họ đính theo vài cents hoặc 5, 10 cent, cng có khi họ đính theo một cái chi phiếu trị giá $2.50 USD.


Cho tới hôm nay, tôi không còn đam mê bút, dòng Parker tôi có khá nhiềụ


Trước đây cửa hàng Parker thấy tôi thỉnh thoảng gửi mua bút Parker của họ, nên gần đây họ gửi quảng cáo đến cho tôi, nhưng tôi không còn thích thú mua sắm thêm, mặc dù tôi chưa có.


Đến tuổi nào đó, người ta không còn ưa thích, không còn có thú đam mê. Thay đổi tánh tình để không còn vướng bận, dễ dàng trở về lòng đất mẹ, không để cận tử nghiệp kéo lôi.

8664081219