Sáng nay có người gửi Email tới cho tôi, nội dung câu chuyện đáng xem, để suy gẫm về cuộc đời, về thời gian đi qua, về những người bạn học của chúng ta, năm nay sang San Jose, anh bạn học ngồi bên cạnh tôi năm 1956 đột ngột lìa đời, mặc dù trước đó chừng một tháng anh còn hẹn sè tiếp đón tôi. Một anh bạn khác, mấy năm trước tôi sang chơi, anh căn dặn: "Lần sau tới, gọi điện thoại cho biết, tôi sẽ ra phi trường đón anh về nhà tôi ở cho vui." Năm rồi tôi sang, không gặp anh ở hiệu ăn của anh, để lại danh thiếp cũng không thấy anh gọi, năm nay trở lại cửa hàng ăn của anh, nhờ nhân viên chuyển tới anh số điện thoại của tôi, sau đó anh gọi tới thăm, nhưng không nhớ ra tôi, nhờ tôi nhắc lại kỷ niệm xưa, rồi anh cho biết phải đi Bác sĩ, hẹn sẽ gọi cho tôi sau. Nhưng tôi chờ vẫn chưa được anh gọi tới. Đó là tình bạn học của tôi, đã 60 năm trôi qua.
Mời đọc chuyện:
Câu chuyện về những bức
ảnh họp lớp, bức ảnh cuối khiến tất cả mọi người bật khóc
Sau 5 năm tốt nghiệp, những người đã lập gia đình ngồi một bàn, chưa lập
gia đình ngồi một bàn.
Sau
10 năm, những người có con ngồi một bàn, chưa có con ngồi một bàn.
Sau 15 năm, những người
kết hôn một lần ngồi một bàn, tái hôn ngồi một bàn.
Sau 20 năm, những người
tửu lượng cao ngồi một bàn, tửu lượng kém ngồi một bàn.
Sau 25 năm, những người
trong nước ngồi một bàn, nước ngoài ngồi một bàn.
Sau 30 năm, những người
ăn mặn ngồi một bàn, ăn chay ngồi một bàn.
Sau 35 năm, những người về hưu ngồi một bàn, chưa về hưu ngồi một bàn.
Sau 40 năm, những người
“có răng” ngồi một bàn, “không có răng” ngồi một bàn
Sau 45 năm, những người
có thể tự đến ngồi một bàn, được dìu đến ngồi một bàn.
Sau 50 năm, những người
nói đến thì đến ngồi một bàn, nói đến nhưng không đến để một bàn trống.
Sau 55 năm, những người
có thể đến ngồi một bàn, và cũng chỉ cần 1 chiếc bàn này thôi.
Sau 60 năm, không còn ai
đến…
Tất nhiên, những hình ảnh trên đây chỉ mang ý nghĩa minh họa, nhưng đã kể cho chúng ta câu chuyện về cuộc đời.
Đời người ngắn ngủi, quá
khứ rồi cũng trở thành kỷ niệm. Nếu như có thể, mỗi dịp năm mới đừng quên họp
mặt lớp, gặp mặt bạn học, ôn lại tình bạn xưa: Bạn học cũ, đã lâu không gặp!
Có lẽ bạn đang bận rộn
với gia đình, sự nghiệp. Hay có lẽ bạn cảm thấy mệt mỏi trước áp lực dòng đời.
Cũng có lẽ hoàn cảnh xã hội của chúng ta không như nhau. Và có lẽ tính cách
chúng ta có đôi chỗ khác biệt. Nhưng cho dù thế nào, hãy tin tưởng
dù xã hội có thay đổi, dòng đời vẫn trôi dạt, thì tình bạn học mãi mãi
không phai mờ, và cũng không bao giờ thay đổi.
Không có lợi ích vật
chất, không có lợi dụng lẫn nhau, đó là viên ngọc quý mà cuộc sống ban tặng mỗi
người: Tình bạn. Vậy còn chần chừ gì nữa mà không đến với nhau ôn lại thời kỳ
vàng son?
10 năm, 20 năm, 30 năm,
hay thậm chí 40 năm, họp lớp sẽ trở thành bữa tiệc cuộc sống, để chúng ta chợt
nhận ra rằng, dẫu cuộc đời trôi qua như mây khói, nhưng chỉ có tình bạn học là
vô cùng khó quên.
Người xưa có câu: “Tu
trăm năm mới ngồi cùng thuyền, tu nghìn năm mới ngủ chung gối, tu năm đời mới
học cùng trường.”
Các bạn học của tôi,
giữa biển người mênh mông, chúng ta không sớm không muộn gặp nhau, ba năm
cùng trường khổ học, cuối cùng suốt đời không quên được tình bạn, trong sân
trường lưu lại dấu chân tuổi thanh xuân.
Thời gian dần trôi qua,
sân trường xưa đã trở thành dĩ vãng, nhưng mỗi lần nhớ lại thời đi học, ta lại
xuyến xao, bồi hồi, xúc động. Đông tây nam bắc, chân trời góc biển, bạn
học thân mến, bạn có còn khỏe không?
Tình bạn học là thuần
khiết nhất, mộc mạc nhất, cao quý nhất, xúc động nhất, lãng mạn nhất, kiên cố
nhất, vĩnh hằng nhất. Cùng học chung lớp, vui thì cười, giận thì mắng, dỗi hờn
thì quay mặt lặng thinh, tính tình ngay thẳng. Hôm nay ngồi nhớ lại chuyện xưa,
có lẽ bạn và tôi đều mỉm cười mãn nguyện.
8664131016
Anh Tông viết bài này hay quá và rất chí lý, nhất là những tấm hình theo năm tháng đời người đổi thay !!!
ReplyDelete