Pages

Friday, December 9, 2016

Còn chút gì cho nhau



Có một cái gì đó làm cho tôi muốn nghe ca khúc “Người đi qua đời tôi” của nhạc sĩ tài hoa Phạm Đình Chương phổ nhạc từ bài Thơ cũ của nàng, do Trần Dạ Từ sáng tác.

Lời ca khúc Người đi qua đời tôi của Phạm Đình Chương


Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu.
Mưa mù lên mấy vai gió mù lê mấy trời
Người đi qua đời tôi, hồn lưng miền rét mướt,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.

Bàn tay mềm khói sương, tiếng hát nào hơ nóng. Và ai qua đời tôi, chiều âm vang ngàn sóng.
Trên lối về nghĩa trang ...
Nghe những lời linh hồn, nghe những lời linh hồn,
Trong mộ phần đen tối đen.

Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao nguời,
mưa nào lên mấy vai, gió nào lên mấy trời.
Người đi qua đời tôi, đường xưa đầy lá úa,
Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.
Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em?


Mời nghe giọng hát của danh ca Thái Thanh:



Nguyên bản thơ của Trần Dạ Từ

Thơ Cũ Của Nàng

Người đi qua đời tôi
Trong những chiều đông sầu
Mưa mù lên mấy vai
Gió mù lên mấy trời
Mây mù lên mấy biển

Người đi qua đời tôi
Hồn lưng mùa rét mướt
Đường bay đầy lá mùa
Vàng xưa đầy dấu chân
Lòng vắng như ngày tháng
Đen tối vùng lãng quên

Người đi qua đời tôi
Chiều ầm vang tiếng sóng
Bàn tay mềm khói sương
Tiếng hát nào hơ nóng

Người đi qua đời tôi
Nghe những lời linh hồn
Phi lao dài tiếng ru
Êm ái lòng hối tiếc
Trên lối về nghĩa trang
Trong mộ phần tối đen

Người đi qua đời tôi
Không nhớ gì sao người

Em đi qua đời anh
Không nhớ gì sao em.

Tôi cũng có những người bạn gái, có những khi hẹn hò, có người là tình nhân, có người ấm áp hơn tình bạn. Có người nay đã nằm dưới lòng đất lạnh, có người ở chốn tha hương, không mong gì gặp lại.

Thời tuổi trẻ, tình yêu thuở đầu đời vụn dại, tôi không dám nói lời nào, chỉ viết thư tình mực tím trên tờ giấy học trò, gửi đi rồi nhận được thư nàng gửi lại, nay tôi chỉ còn nhớ được câu đáng nhớ nầy: ‘‘...Em cũng thương anh, anh thương em thì để bụng, giấu kín đừng nói cho ai biết hết nghe...’’

Rồi từ quê lên tỉnh học, đêm đêm ngồi trước thềm nhà phố, cô hàng xóm và tôi đã chuyện trò, đêm nọ tiếp nối đêm kia, tình yêu đến lúc nào chẳng biết. Rồi tôi bỏ tỉnh lẻ lên Sàigòn học, có anh bạn vô tình mua bài hát Cô láng giềng của Hoàng Quý tặng cho tôi, nó gợi nhớ cô nhân tình của tôi. Sau nầy, khi đất nước đã đổi thay, một lần về quê, gặp lại cô đã trở thành người góa bụa.

Ở Sàigòn, tôi đã gặp Tiểu Lan, cô nàng không đẹp lắm nhưng thùy mị, dịu dàng. Tôi đã yêu Tiểu Lan, chúng tôi có những cuộc hẹn hò, ăn chè Hiển Khánh, đi ciné ở Đại Nam, Rex, Eden, nhưng cuối cùng tôi nói lời chia tay. Cũng bởi người ta thường nói: “Lấy vợ thì cưới liền tay, chớ để lâu ngày có kẻ dèm pha”.

Rồi tôi quen cô bé đầu ngõ, cô bé mặt tròn, tóc cắt ngang vai, có đôi mắt to tròn đen lay láy. Một lần tôi đi vào, cô nàng đi ra. Đi ngang qua rồi, cô còn đứng lại ngoái nhìn tôi. Sau đó, một buổi chiều, tôi chở cô bằng xe Velo Solex cà tàng của tôi, đưa cô lên phi trường Tân Sơn Nhất, hai đứa ngồi trên băng đá dưới tàng cây trứng cá, tìm hiểu nhau, tâm đầu ý hiệp. Về sau nàng chuyển lên Biên Hòa, bị bọn côn đồ bắt, đòi chàng họa sĩ Đức cứu chuộc mạng, từ đó tôi đã mất Hà Linh Trúc, không còn gặp lại.

Lại chuyện tôi làm rể phụ còn nàng làm dâu phụ, vợ chồng của bạn tôi quyết định làm “ông Tơ bà Nguyệt”. Phù dâu Thu Cúc có nước da bánh mật, nên có duyên mặn mòi, tôi hằng đêm đến nhà kềm cập nàng môn Toán, một hôm vào Chủ nhật, tôi ghé thăm, người nhà cho biết nàng đi công tác xã hội. Lúc đó, trường nàng có phong trào “CTY”, làm cho tôi nghi ngại, tôi âm thầm xa lánh nàng.

Năm sau tôi lấy vợ, nàng đem đến nhà trọ tặng tôi đĩa nhạc Thương hoài ngàn năm với tiếng hát Phương Dung và một quyển Album, nàng ghi:

Thương hoài ngàn năm …
Em tin rằng đó là tình anh với chị.

Trong tiệc cưới của tôi, nàng có tới nhà hàng chúc mừng rồi ra về, không ở lại dự, uống chút rượu mừng cho tôi, cũng để nén chút đau thương cho nàng. Sau nầy, đôi lần tôi có gặp Trần Thị Thu Cúc, nàng đã có gia đình, hạnh phúc bên chồng con.

Năm 1962, tôi thi rớt Tú Tài, anh bạn thấy tôi buồn nên giới thiệu cho cô bạn gái ở đất thần kinh, cô ta là em họ của anh ấy. Đầu năm 1964, tôi có ra Huế chơi, có tới nhà cô ta, và được cô ta mời ăn cơm với vài người bạn nữa. Năm 1965, tôi lại ra Huế, lần nầy anh cô ta đưa về nhà ngủ qua đêm, sáng hôm sau ăn sáng cùng cả nhà rồi mới chia tay.

Sau đó, cô ta vào Sàigòn công tác, tôi đã đưa cô ta đi ciné ở rạp Văn Hoa, lúc đó đang chiếu phim “Giã từ vũ khí”. Lần khác đưa cô ta đi xem đại nhạc hội ở rạp Hưng Đạo.


Năm nào đó, vào dịp sinh nhật của tôi, nàng gửi tặng tôi quyển tiểu thuyết Hai mươi bốn giờ trong đời người đàn bà của Stefan Zweig, do Thời Mới xuất bản. Năm sau nghe cô ta đã lập gia đình. 

Từ khi lập gia đình, tôi biết vài người dành nhiều cảm tình cho tôi, nhưng tôi nghĩ cần phải biết giữ hạnh phúc gia đình. Do đó, tôi đã không nghe, không thấy, không biết… 

Nhưng vào năm 1999, vào dịp lễ Valentine, người bạn gái xa xưa ở đất thần kinh, nay định cư tại Mỹ, gửi email tới cho tôi kèm theo một tấm ảnh có đóa hoa hồng tươi thắm. Tôi gửi lại lời chúc hạnh phúc trong mùa lễ hội Valentine.

Tưởng thế là xong, nào ngờ tuần sau, nàng gửi điện thư cho tôi trách: “Tức Anh quá! Gửi cho anh đóa hoa hồng thắm, anh không hiểu chi hết sao ?”. Lúc đó, tôi mới hiểu ra điều mình không muốn hiểu. Thế là chúng tôi trao đổi nhau những điện thư đầy ấp yêu thương. Rồi chuyện phải đến nó đến, nhà tôi đọc được những điện thư trao đổi qua lại trong máy tính của tôi. Tôi đành phải cắt đứt mối dây liên lạc với Lệ Hồng. Chuyện tiếp theo khỏi nói tới… Nó đã đi vào dĩ vãng hơn 15 năm qua rồi.

Nơi công ty tôi đã về hưu, cùng làm chung trong văn phòng, Shawne có ít nhiều tình cảm dành cho tôi, mỗi năm một lần tôi cũng như các người về hưu khác, đều được mời tới ăn chung với toàn thể cơ quan, dịp nầy bao giờ cũng vậy, Shawne và tôi chụp ảnh lưu niệm, dành cho tôi một chút tình ấm áp.

Với nhà tôi là duyên phận, chỉ còn hơn nửa năm nữa, là đã tròn 50 năm chúng tôi chia bùi, xẻ ngọt, gian khổ cùng nhau, đã có những ngày hạnh phúc bên nhau, đã hứa cùng nhau sống cho đến ngày cuối cuộc đời.

Cho dù thế nào, những mối tình cảm đã đi qua trong đời người, có khi vui, có khi giận, có khi buồn, đều để lại cho ta những kỷ niệm khó quên mỗi khi nhớ đến. Tôi tìn rằng những người đi qua đời tôi, tôi vẫn còn để trong lòng họ những tình cảm tốt đẹp, vui vẻ mỗi khi gặp lại.

866407122016



No comments:

Post a Comment