Pages

Tuesday, February 2, 2016

Làm khách không mời




Ngẫm nghĩ một lúc Thịnh nói với tôi:

- Ngồi trên xe chẳng có ích lợi gì, cũng không hy vọng đón được xe về thành phố, hay là chúng ta lội bộ vào nhà ông Quang, xem ông có quen ai, gọi dùm người đến sửa xe.

- Ý kiến anh hay đó ! Nếu mưa dai dẳng, chúng ta không thể rời đây được thì kiếm bữa cơm cho đỡ dạ.

Thịnh vói tay ra phía sau lấy cái áo đi mưa đưa cho tôi và nói:

- Khoa mặc tạm cái áo mưa nầy! Nếu không thì ướt hết quần áo lạnh lắm.

- Còn Thịnh ?

- Tôi có chiếc jacket giả da nầy, vừa ấm vừa chống nước. Thôi ta đi !

Nói xong, Thịnh bước xuống xe, đóng cửa lại rồi lầm lủi đi vì trời mưa nên không chờ đợi tôi. Tôi đóng cửa xe, khoát chiếc áo mưa rồi đi theo, thấy bóng Thịnh lờ mờ qua màn mưa cách tôi chừng 20 thước.

Đi một chốc trời mưa nặng hột hơn, tôi không nhìn thấy bóng Thịnh trong màn mưa khi có tia chớp, tôi cũng cứ đi. Đi thêm một đọan nữa, tôi thấy có ánh đèn từ trong nhà dọi ra, tôi nghĩ đã đến nhà ông Quang vì lúc ra về, cũng từ hướng đó xe chúng tôi chạy ra.

Đến chiếc cổng gỗ, tôi thấy cổng khép hờ, nghĩ là Thịnh đã vào, chừa lối cho tôi đi, bước qua cánh cổng, tôi khép lại rồi mới đi vào nhà ông Quang.

Bước lên thềm trước cảnh tranh tối tranh sáng, tôi mới nhận rõ đây không phải là nhà ông Quang, đây cũng là ngôi nhà ba căn gọn nhỏ, gian giữa để một bộ salon gỗ thông, gian bên phải có bộ ván, gian bên trái có treo chiếc võng bằng vải dù, qua khỏi đó, có tấm vách ngăn từ dưới nên lên chừng non ba thước, có một cửa thông nơi gian có mắc võng, cửa thông ấy có treo tấm màn vải màu xanh da trời nhạt, ngọn đèn chừng 60 watts treo quá đầu, bên trên bộ salon, ánh sáng soi đủ phần phía trước trong nhà, phía sau vì màn và vách ngăn, nên tôi không trông thấy được.

Chủ nhân nằm trên võng, đầu ở phía vách có cửa sổ đã đóng kín, mặt quay ra cửa chính, nên đã trông thấy tôi đi vào, nên vói tay nắm chiếc vòng để lấy đà đứng lên. Tôi thoáng thấy đó là người đàn ông, tuổi ngoài sáu mươi, tóc bạc nhiều, người cao ráo và mảnh khảnh, ông ta nhanh nhẩu chào hỏi tôi:

- Chào chú em! Bên ngoài trời đang mưa, chú em vào đây chắc lỡ đường phải không?

Tôi chào đáp lại và giải thích nhanh:

- Chào chú, cháu và người bạn từ nhà ông Quang ra, chẳng may xe bị chết máy, nên quay trở lại, vì trời mưa và tối nên vào nhầm nhà.

- Quý hóa! Nhờ chú em nhầm nhà, nên tôi hân hạnh có khách. Chẳng khách sáo chi, mấy khi mới có khách tới nhà. Tôi tên Thiện, hàng xóm với ông Quang ấy mà.

Ông Thiện đi đến ghế salon phía bộ ván, gần chỗ tôi đứng ở ngạch cửa, kéo chiếc ghế ra ân cần vừa nói vừa chỉ cho tôi thấy:

- Chú cỡi áo mưa ra máng tạm cây đinh nơi cột, ngồi đây uống chén trà cho ấm.

Tôi vừa giới thiệu mình vừa cỡi áo mưa ra máng vào cây đinh ở cây cột nhà dựa cửa:

- Cháu là Khoa, đi cùng với anh Thịnh là khách hàng của ông Quang.

Vừa nói, ông Thiện vừa rót nước từ trong bình trà. có vỏ giữ ấm ra hai cái tách sứ tráng men trắng điểm hoa màu tím.

- Tưởng là ai, anh Thịnh tôi biết, vui tánh dễ thương.

Ông Thiện nhắc lại:

- Ngồi xuống đi, đừng khách sáo, uống miếng nước cho ấm, rồi chúng ta nói chuyện trước lạ sau quen mà.

866429012016



No comments:

Post a Comment