Pages

Thursday, October 27, 2022

Đi Linh Sơn Cổ Tự viếng tháp Ni trưởng Thích Nữ Huệ Giác

 Chúng tôi có hẹn với vợ chồng Thiện Đạt và Ngọc Thanh 5 giờ sáng khởi hành đi núi Dinh lên Linh Sơn Cổ Tự để viếng tháp của Ni trưởng Thích nữ Huệ Giác đã viên tịch vào ngày 21-1-2021 tại Tổ đình Quan Âm Tu viện.

Vào thập niên 1980, có người bạn láng giềng ở Cư Xá Đô Thành Sàigòn, anh ta là giáo viên trường Tiểu Học Bàn Cờ, biết tôi là Phật tử nên anh ta rủ tôi đi Quan Âm Tu viện ở Biên Hòa, vốn dĩ quê anh ta ở cũng ở gần đó, anh ta giới thiệu nơi đó có ông Hòa Thượng được chúng đệ tử tôn xưng là Mẫu Trầu, có người nữ đệ tử được tôn xưng là Ông Sáu cũng gọi là Ông Lục.

Thời đó “củi quế, gạo châu”, vậy mà đi viếng chùa đến bữa trưa, mỗi người đều được ăn một dĩa cơm vừa đủ no lòng.

Dần dần tôi mới biết Mẫu Trầu là Hòa Thượng Thích Thiện Phước, thế danh là Lê Minh Ý cũng có tên là Lê Văn Mười, quê quán ở thôn Nhật Tảo, làng An Nhựt Tân huyện Thủ Thừa, tỉnh Tân An. Vào năm 1941, ngài vâng lệnh song thân lập gia đình với cô Võ Thị Hầu sanh năm 1922 tại làng Bình Lãng, Tân Trụ, tỉnh Tân An, năm 1942 sinh được  người con gái đầu lòng là Lê Thị Bền, sau đó sinh thêm các cô con gái Lê Thị Mỹ sinh năm 1945, Lê Thị Bỉ sinh năm 1947. 

Năm 1945, thân phụ mãn phần, ngài bắt đầu tham gia kháng chiến chống Pháp. Năm 1954, bị địch truy nã, theo dõi gắt gao nên ngài lên Thất sơn lẫn trốn, rồi theo tu học với Hòa thượng Bửu Đức viện chủ chùa Bửu Quang ở núi Dài, Thất Sơn và sau nầy Hòa thượng Bửu Đức là viện chủ Thành An Tự tại Núi Sập tỉnh An Giang. Sau đó, ngài Lê Văn Mười cắt ái ly gia.

Năm 1956, ngài Thiện Phước thọ giới với Hòa Thượng Hồng Ân trụ trì chùa Long Sơn Cổ Tự tại Tân Ba, Tân Uyên tỉnh Bình Dương, ngài trở thành môn đệ của Lâm Tế Chánh Tông đời thứ 41 được ban pháp danh là Nhựt Ý.

Theo bài kệ truyền thừa của phái Lâm tế chánh tông ở Miền Nam như chùa Giác Lâm ở Sàigòn, chùa Đại Giác ở Biên Hòa:

Đạo Bổn Nguyên(1) Thành Phật Tổ Tiên
Minh Như Hồng Nhật Lệ Trung Thiên
Linh Nguyên Quảng Nhuận Từ Phong Phổ
Chiếu Thế Chơn Đăng Vạn Cổ Truyền.

Tại Long Sơn Cổ Tự ngài bắt đầu hành đạo, thu nhận đệ tử, trong đó có trưởng tử là Lê Thị Cưng, nữ sinh Trung học Gia Long Sàigòn, sau nầy là Ni trưởng Thích nữ Huệ Giác (1937-2021). Sau đó ngài hóa độ cho vợ con đều xuất gia sau nầy là Ni trưởng Thích nữ Diệu Công (1922-20xx), Ni trưởng Thích nữ Diệu Giác (1942-2019), Ni trưởng Thích nữ Vạn Huê (1945-2022), Ni sư Thích nữ Diệu Lạc (1947-20xx) Trụ trì Thắng Liên Hoa, xã Hiệp Hòa (cù lao Phố) thành phố Biên Hòa.

Năm 1957, ngài ra núi Dinh ẩn tu tại Linh Sơn Tự, nay thuộc huyện Tân Thành tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu. Sau đó được chủ tự giao ngôi chùa nầy cho ngài làm trụ trì. Nơi đây ngài hoằng dương pháp tu niệm Phật, mở trường đào tạo Tăng, Ni, lập Cô Nhi Viện, thành lập Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng, tham gia vào Tịnh độ tông của ông Đoàn Trung Còn.

Vào thập niên 1960, do chiến tranh, không thể có được yên tịnh để tu hành, nên ngài và các đệ tử, cô nhi phải di chuyển về Quan Âm Tu viện thuộc Thành phố Biên Hòa, thành lập Nhất nguyên Bửu Tự ở Lái Thiêu, thuộc quận Dĩ An, tỉnh Bình Dương, Thắng Liên Hoa ở Cù Lao Phố tỉnh Biên Hòa, Trại ruộng Long Phước  Thọ xã Long Phước huyện Long Thành tỉnh Đồng Nai, Trại rẩy Bửu Hoa Ni viện tại xã Phước Thái huyện  Long Thành tỉnh Đồng Nai …

Do tuổi cao, sức yếu nên, Hòa Thượng Thích Thiện Phước - Nhựt Ý đã viên tịch lúc 1 giờ 30 vào ngày 31-7-1986 tại Quan Âm Tu viện, sau thời gian dài điều trị, tịnh dưỡng tại bệnh viện Nguyễn Trãi do bác sĩ Lương Phán tận tâm chăm sóc. Hòa thượng có 30 thọ lạp, thọ 62 tuổi đời.

Hòa thượng Thích Thiện Phước-Nhựt Ý (1924-1986)

Sau đó Ni sư Thích nữ Huê Giác tổ chức cứ 2 tuần phật tử quy tụ về Quan Âm Tu viện thọ Bát Quan Trai từ sáng Chủ nhật cho đến sáng Thứ Hai xã giới.

Tôi đã dự Bát Quan Trai tại Quan Âm Tu Viện từ khởi đầu năm 1986 cho đến khi tôi đi Mỹ định cư vào tháng 4 năm 1991.

Ni trưởng Thích Nữ Huệ Giác (1937-2021)

Chúng tôi đã được Ni trưởng đưa đi nhièu nơi vừa tham quan vừa tu học như Linh Sơn Cổ Tự, Thành An Tự ở Núi Sập, Nhất Nguyên Bửu Tự tham dự “Bách nhật trì danh niệm Phật”, đi Long Phước Thọ, Bửu Hoa Ni Viện, Thắng Liên Hoa, Long Sơn Cổ Tự ở Tân Ba, gần chùa nầy có nhà của Ni sư, nhất là Linh Sơn Cổ Tự, tôi có nhiều kỷ niệm, có lần tôi với anh bạn cùng thọ Bát Quan Trai lên đây ở lại 1 tuần, chùa không có thức ăn, chúng tôi được đãi ăn trọn tuần với thực phẩm chuối: trái chuối, thân chuối, củ chuối nào kho, nào xào, nào cà-ri…

Cho nên lần nầy trở lại trước là Lễ Phật, lễ Thầy, Tổ cúng mâm cơm, hoa, quả viếng tháp của Ni Trưởng, thăm quí Tăng, Ni những vị chúng tôi đã quen biết từ trước, trong số đó có người có họ hàng với nhà tôi. Trong đó có những vị mà chúng tôi xưng tụng quen thân như Sư Hòa, Sư Lộc, Sư Huệ, nào là Cô Tám (Sư cô trụ trì Linh Son Cổ Tự), cô Chín, cô Út …

Từ trái: Cô Chín, Chi, Tông, Sư Lộc, Sư Huệ, Thiện Đạt, cháu Khương, Ngọc Thanh

Đãnh lẽ bảo tháp của Ni trưởng Huệ Giác, chúng tôi không thể nào quên được những chuyến đi núi, đi chùa ngày xưa, cũng không thể quên được, có người thỉnh Ni Trưởng đi sang Virginia, Ni trưởng đã đưa nguyên một phái đoàn nào là Đại Đức Tâm Giới, Ni trưởng Diệu Ngọc trụ trụ chùa Thiên Bửu Tháp, ĐH14 xã Tâm An huyện Long Điền tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, Ni sư Kim Sơn Quan Âm Tu Viện, Ni sư Hương Nhũ trụ trì Thiên Quang Ni Viện đã đến thăm gia đình chúng tôi tại thành phố Louisville, tiểu bang Kentucky trong 2 hôm. Tình nghĩa thầy trò kể sao cho hết nhưng thật ra đó là những dấu ấn khuyến khích chúng tôi tu học.

Xuống núi, chúng tôi có ghé Lễ Phật, viếng thăm nơi Sư Huệ, nơi cô Út tịnh tu. rồi chúng tôi về ghé qua Bửu Hoa Ni Viện viếng chùa, thăm cô Lan Nhã trụ trì Ni viện nầy, trước đây Ni viện có Trường học, nay đã dời đi nơi khác hình như là dời về Long Phước Thọ. Ni viện nầy chúng tôi cũng có vài kỷ niệm, khi đào móng xây cất, chúng tôi nhân dịp đi chùa có tiếp tay đào đất, xếp đá xây móng, cũng có khi ngủ lại đêm khi Ni viện còn sơ khai với 37 mẫu trồng cây, gây rừng. Thân mẫu cô Lan Nhã trước khi xuống tóc quy y đầu Phật, có mua một mảnh vườn cây ăn trái gần đó nào là mận, ổi, bơ nay cô Lan Nhã cho trồng thêm xoài riêng. Cô bảo tôi:

-         “Sang năm chú Tông, cô Chi vềtha hồ ăn Xoài riêng”.

Ni sư Lan Nhã và Kim Chi

Trước đây, nơi nầy có một Ni cô cùng tu với cô Lan Nhã, đó là cô Loan cháu ruột của kế mẫu nhà tôi, nên trước đây ghé nơi nầy như là ghé nhà, vì ấm áp tình thân, nay cô Loan đã viên tịch, cô Loan tốt nghiệp Đại học trước kia, nhưng sớm giác ngộ nên đã xuất gia. Nguyên cô Loan có người cậu là Kỷ sư Điện ở Pháp về, theo tu với Mẫu Trầu nên cô Loan cũng xuất gia theo Tông phái Tịnh độ Non Bồng nầy.

Mặc dù gặp nhau đã lâu, tình cảm còn quyến luyến nhưng nhà tôi cũng phải chia tay cô Lan Nhã ra về, hẹn sẽ gặp lại cho thõa lòng thương mến.

 Một chuyến đi chùa ghi thêm nhiều kỷ niệm sâu đậm, cho thấy rằng sự gieo duyên Phật pháp luôn luôn tốt đẹp với chúng tôi hôm nay và mãi mai sau.

8664261022







Wednesday, October 26, 2022

Họp mặt với các đồng môn.

 Hôm qua Thứ Năm 20-10-2022, tôi có mời vài đồng môn đến nhà dùng bữa cơm trưa. Tôi nhờ Trần Xuân Minh và Đặng Vĩnh Bửu liên lạc mời hộ, tôi chỉ trực tiếp mời có Đặng Ngọc Hữu và Nguyễn Văn Hướng. Rất tiếc là Hữu phải đi dự một đám cưới, nên không thể đến góp mặt cho vui.

Tôi mời 11 giờ, nhưng hơn 10 giờ một khắc thì Minh và Tư Trung đã đến, chúng tôi hàn huyên trò chuyện, nhắc đến những người bạn đã rời xa chúng tôi trong thời kỳ dịch bệnh như Nguyễn Văn Nhiều, Lê Thanh Ánh, Đoàn Tấn Tường, họ mất vì bệnh già. Anh Tường là người chịu khó, mỗi lần họp mặt ban ngày hay buổi chiều tối anh đều có mặt, mặc dù nhà anh ở Bến Tranh tỉnh Tiền Giang.

Khi Hướng đến, chúng tôi ngồi vào bàn uống bia Heineken, Minh có mang đến 1 chai rượu chát đỏ, Đinh Bá Phát đem đến một hộp bia lon Tiger, nhưng Phát lần nào cũng chỉ uống nước suối, khi Bửu đến mang theo 2 chai rượu chát đỏ.

Thức ăn, tôi đặt trước ở quán Đại Lộc II số 269 Tân Hòa Đông, gần nhà con rể tôi chỉ có vài món như: Gà nổ muối hột, cá Cam nướng muối ớt, Bê thui.

Tất cả chỉ ăn lai rai trò chuyện, uống hết một chai rượu chat đỏ của Minh và một chai Bourbon của tôi. Bourbon là rượu làm từ bắp, sản xuất tại Kentucky, quê hương thứ hai của tôi.

Mấy năm trước cũng tại nhà nầy, cũng uống nhiều thứ rượu nào là rượu Mơ ở Phú Quốc, rượu ngâm chuối hột rừng, rượu chát đỏ và Whiskey, lần đó Minh và tôi đều say xỉn, lần nầy cũng thế, nhưng say nhiều hơn, có lẽ vì tôi không ăn chi hết và tuổi càng ngày càng cao thì tửu lượng sụt hẳn đi. Tại nhà ở Mỹ uống không hết một lon bia trong bữa ăn.

Từ trái: Phát, Minh, Tông, Trung, Hướng, Bửu

Chúng tôi ăn uống không ai ép ai cả, qua câu chuyện, vui miệng thì cứ uống mà rượt chat khi nó đã say thì say sâu đậm. Tôi vẫn nhớ câu chuyện người cháu của cửa hang Thái Thạch xưa ở đường Catnat, anh ta xuống hầm rượu, thấy chai rượu chát lâu ngày không ai uống, anh ta uống say đến 3 ngày. Tôi cũng nhớ đến một lần chúng tôi ở các nơi về Sàigòn gác thi, chuyện thi cử đã xong, hẹn nhau đến quán Thanh Tuyền trên đường Phan Chu Trinh, ăn uống đã xong nhưng câu chuyện còn dài, anh em gọi một chai rượu chát đỏ 3 lít, uống xong chia tay ra về.

Hôm sau tôi về Long Xuyên vẫn còn say cho đến khi xe về tới bến xe Long Xuyên lúc 12 giờ trưa. Tưởng chỉ có mình tôi say, về sau nghe nói lại, có một anh lái xe hơi về Tây Ninh dự đám giỗ, anh đi sớm nên ủi vào đống lúa phơi trên đuờng, tai nạn xảy ra, đáng tiếc cho gia đình anh mất một đứa con trai đầu lòng.

Cho nên chớ nên uống nhiều thứ rượu khác nhau, nhất là trong đó có rượu chat, nó làm cho người ta say sâu đậm.

8664211022

 

 

 

 

Tuesday, October 18, 2022

Đi chùa thăm viếng Tăng Ni

Hôm nay ngày Thứ Ba 18-10-2022, chúng tôi có hẹn nhờ Thiện Đạt đưa đi viếng Quan Âm Tu Viện, Phường Bửu Hòa Thành phố Biên Hòa. Cùng đi có phu nhân của Thiện Đạt là Ngọc Thanh, để tránh kẹt xe nên chúng tôi khởi hành lúc 7 giờ. Mặc dù tôi đã thức dậy từ lúc 5 gìờ, đã ăn lót lòng với Oatmilk, uống coffee rồi nhưng vợ chồng Thiện Đạt chưa ăn sáng, nên đưa nhau đi ăn sáng trước khi lên đường.

Từ Tân Hòa Đông, Thiện Đạt đưa sang đường Tân Hóa, ăn sáng ở một quán Chay, xong Thiện Đạt chạy ra Ngã Bảy rồi theo đường Điện Biên Phủ để qua cầu Bình Triệu, từ đây theo đường Kha Vạn Cân đi đến Cầu vượt Linh Chiểu để theo Quốc Lộ 1A đi thẳng tới Quan Âm Tu Viện.

Trước tiên, chúng tôi vào thăm Hoà Thượng Giác Quang, nay ngài là Trụ trì Quan Âm Tu Viện là Trưởng Tông phái Tịnh độ Non Bồng, tông phái nầy do Hòa Thượng Thiện Phước - Nhật Ý thành lập từ năm 1959, năm 1986 ngài viên tịch, Ni Trưởng Thích nữ Huệ Giác, tiếp nối trưởng môn, Ni trưởng viên tịch năm 2021, nay đến Hòa Thượng Giác Quang đãm trách Trưởng môn phái Liên Tông Tịnh độ Non Bồng.

Khi ở Mỹ, tôi được tin HT. Giác Quang bị bệnh, nên đã đưa đi bệnh viện điều trị, thăm ngài được biết ngài mới về, hoàn toàn bình phục, ngài liền đưa chúng tôi đi tham quan những nơi ngài vừa mới xây dựng, như Tổ đường, Thư viện, Phòng truyền thống, đặc biệt ngài đưa chúng tôi đi viếng Tịnh thất của Ni trưởng Huệ Giác tịnh tu và viên tịch ở đó, tại đây có tượng sáp của Ni trưởng, tượng làm ở Thái Lan sống động đến 90%.

Ngọc Thanh, Kim Chi, HT. Giác Quang, Thiên Đạt

Hôm nay tại Quan Âm Tu viện có người cúng Trai Tăng, HT. Giác Quang có bảo chúng tôi ở lại thọ trai, nhưng chúng tôi có hẹn với Ni sư Thích nữ Hương Nhũ, Viện chủ Thiền Quang Ni viện, nên chúng tôi xin phép kiếu từ.

Đến Thiên Quang Ni viện, được biết Ni sư Hương Nhũ có việc đi khỏi, chúng tôi phải chờ. Trong khi chờ đợi, chúng tôi thăm Ni cô thân mẫu của Ni sư Hương Nhũ, vị nầy đã 93 tuổi nhưng còn khỏe mạnh, vẫn tinh tấn tu hành, niệm Phật công phu.

Rồi Ni sư Hương Nhũ về chùa, chúng tôi gặp lại, với Ni sư Hương Nhũ cũng như thân mẫu Ni sư, chúng tôi quen biết nhau từ trước, từ những ngày Ni sư chưa xuất gia, rồi xuất gia, rồi du học ở Ấn Độ.

Ni sư đưa chúng tôi đi lễ Hậu Tổ rồi Chánh Điện, giới thiệu tượng Thiên Thủ Thiên Nhãn, Trống đồng, tượng La hán đặt ở Chánh điện.

Chúng tôi được Ni sư đãi cho bữa cơm trưa thịnh soạn, có lẫu chay với rau cải, nắm, tráng miệng với Cam, Bưởi, đặc biệt mỗi người một ly trái bơ. Tôi nhớ trước kia khi thân mẫu Ni Sư chưa xuất gia, bà có một vườn cây ăn trái ở Long Thành, gần Bửu Hoa Ni Viện, nơi đó Ni Sư Lan Nhã con của bà cũng là chị của Ni sư Hương Nhũ là trụ trì.

Trước khi ra về, Ni sư và chúng tôi có chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm, Trước tiên, nhà tôi chụp ảnh với thân mẫu Ni sư Hương Nhũ. 


Ảnh chụp với Ni sư Hương Nhũ

Rồi chụp ảnh chung, kỷ niệm một chuyến viếng thăm Thiền Quang Ni Viện.

Từ trái: Thân mẫu Ni Sư HN, Ni Sư Bửu Đức, Kimchi, Ni sư Hương Nhũ, tôi, Thiện Đạt, Ngọc Thanh.

Chúng tôi cáo lui, trở ra QL 1A rồi lên Xa Lộ Đại Hàn, chạy về nhà kết thúc một chuyến viếng chùa thăm quý Tăng, Ni phái Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng, Ni sư Hương Nhũ hứa khi nào sang Mỹ thuyết pháp, sẽ ghé lại thăm chúng tôi, như mấy năm về trước Ni sư đã đến nhà chúng tôi trong phái đoàn Tăng, Ni Quan Âm Tu Viện do Ni trưởng Huệ Giác hướng dẫn đi Mỹ.

8664191022











Friday, October 14, 2022

Về Việt Nam năm 2022

 Tôi đã về tới Việt Nam vào đêm Thứ Bảy 8 tháng 10 năm 2022, một chuyến đi sau mua dịch bệnh Covid-19. Tôi nhớ lại đầu năm 2020, tôi đã chạy trốn dịch Covid-19 tại Việt Nam về Mỹ.

Năm nay chuyến hành trình của tôi từ Mỹ về Việt Nam coi như không bị ảnh hưởng chi về Covid, tức là không phải Test Covid trước khi lên phi cơ, không phải trình giấy tờ chích ngừa Covid -19, nhưng hơi vất vả vì khi phi cơ bay qua vùng trời Thái Bình Dương chắc bị bão tố nên thân phi cơ bị lắc lư, chao đão, nhớ lại 31 năm về trước, chính xác hơn là ngày 9 tháng 4 năm 1991, gia đình chúng tôi đáp chuyến bay từ phi trường Narita bay qua Thái Bình Dương, để đến phi trường Seatle thuộc tiểu bang Washington State, ngày hôm đó chắc là bão to, gió lớn nên phi cơ rung chuyển toàn thân, gia đình chúng tôi lại ngồi ở băng ghế sau cùng, chuyến đi lần nầy được ngồi ở dãi ghế 12A và 12C, và từ Nariat về Tân Sơn Nhất ngồi hàng ghế 27K và 27H phi cơ Boeing 787 của hãng American Airlines và Japan Airlines nên được êm ái hơn.

Phi trường Tân Sơn Nhất đêm 9-10-2022

Tôi không hiểu vì sao mà rất nhiều người cần đi xe đẩy, mặc dù họ còn trẻ và đi đứng rất khỏe mạnh, cho nên khi làm thủ tục nhập cảnh tại Tân Sơn Nhất, những người khác không đi xe đẩy đã làm xong, trong khi những người đi xe đẩy còn độ 10 người phải xếp hàng chờ làm thủ tục.

Tại phi trường Narita mọi người đều phải mang khẩu trang, những ai nhập cảnh vào Nhật phải Test Covid, còn những ai chuyển cảnh không phải Test Covid, chỉ bị khám hành lý xách tay mà thôi.

Mấy năm trước về Việt Nam tôi lái xe gắn máy đi ăn sáng, đi thăm bạn, đi dạo phố Sàigòn-Chợ Lớn-Gia Định, nhưng đầu năm ngoái tôi lái xe gây tai nạn, tôi đụng ngang hông xe người ta, nhưng tôi không rõ nguyên nhân, vì tôi chạy qua 2 làn xe gần và làn xe thứ 3 bên kia cũng không sao, đến làn thứ 4 tôi mới đụng xe người ta, trên xe tôi đụng có người đàn bà bước ra khỏi xe với đứa con nhỏ khóc, người chồng lái xe tôi nhìn thấy anh ta máu mũi, máu miệng đầy mặt, cánh cửa bị xe tôi đụng ép vào nên anh ta không rời chỗ tay lái được. Có thể tôi vượt đèn đỏ, mà cũng có thể xe kia vượt đèn đỏ ?

Khi Cảnh Sát tới hỏi tôi: “Chuyện chi đã xảy ra”, tôi đáp:

-        -  Tôi không biết.

Rồi xe cứu thương tới, đứa bé được người mẹ ẳm lên xe cứu thương, anh chồng lên theo. Còn tôi được con gái tới, đưa chúng tôi vào bệnh viện, họ đưa chúng tôi vào máy MRI chụp hình cắt lớp, sau đó bác sĩ khám nghiệm rồi cho về vì không có bị thương tích chi cả.

Xe tôi bể thùng nước, bể mặt nạ, cảnh sát kéo bỏ vào bãi xe bị tai nạn, con trai tôi bỏ xe luôn không sửa chữa, vì xe ấy của con trai tôi. Hắn nói với tôi:

-         - Cha lớn tuổi rồi. Thôi đừng lái xe nữa, đi đâu chúng con đưa đi.

Do vậy hơn năm nay khi đi chợ, đi bác sĩ khám sức khỏe, chữa mắt, con gái tôi đều đưa đi. Tuy nhiên con gái tôi đưa ý kiến với tôi:

-   Cha đi gần như đi đến nhà bank hay cửa hàng Dollars General cứ lấy xe mà đi.

Nhưng những nơi đó, tôi thả bộ chừng 30 phút là tới, cũng là đi như đi bộ thể dục, nên tôi thường đi bộ cho được lưỡng tiện.

Do vậy, lần nầy về Việt Nam các con tôi đều yêu cầu, đi đâu dùng Grab hay Taxi chớ không nên đi xe gắn máy. Con rể tôi đề nghị:

-        -  Cha đi đâu cho con biết, con đưa cha mẹ đi.

Nhưng con rể tôi cũng còn các công trình phải làm, con gái tôi còn phải lo cơm nước.

Có người quen có xe con, đưa đề nghị:

-         - Anh đi đâu, đừng ngại, em sẵn sàng đưa anh chị đi.

Là một người tốt, nhưng mình không thể lợi dụng lòng tốt của người ta, cho nên chắc chúng tôi cũng phải nhờ đưa đi chùa Linh Sơn Cổ Tự ở Núi Dinh ở Bà Rịa-Vũng Tàu, đi Quan Âm Tu Viện ở Biên Hòa hoặc vài nơi khác.

Tôi thích đi về quê ở An Giang bằng xe đò, Xưa kia khi còn Bă;c Mỹ Thuận, Vàm Cống, Cần Thơ. Có khi Mồng Một Tết trực buổi sáng xong, tôi ra xe đi Cần Thơ, rôì Cần Thơ đi Long Xuyên, có khi không có xe phải đi xe chuyền Cần Thơ - Thốt Nốt, Thốt Nốt – Long Xuyen hay Thốt Nốt – Vàm Cống, Vàm Cống về Long Xuyên, cuối cùng cũng tối mồng Một Tết về đến nhà.

Nay tôi cũng muốn đi xe đò, nhưng nhà tôi sức khỏe yếu, không thể ngồi xe đò, chỉ muốn đi xe riêng, xe nhà hay xe thuê bao. Tuổi cao sức khỏe yếu, Miễn an vui là tốt.

Những bài viết:

Đi chùa thăm viếng Tăng Ni

Họp mặt với các đồng môn.

Đi Linh Sơn Cổ Tự viếng tháp Ni trưởng Thích Nữ Huệ Giác.

Họp mặt với các cháu cùng đi chiêm bái Phật tích Ấn Độ.

Trở lại Quan Âm Tu Viện thăm Ni trưởng Kim Sơn

Một bài học Phật

Hôm qua đi ăn cưới ở Sàigòn

Đi bộ thể dục tại Công Viên Phú Lâm

Chuyện buồn mới đến

Về quê ngoại dự đám giỗ mẹ

          Họp mặt truyền thống NTT-PĐP 27-11-2022 Tri ân Thầy Cô

Tôi bị Covid-19

Về 5 Ông Thẻ hay Ngũ Long trấn phục

Dạo Phố Sàigòn 2022

Một nghề cao quý

          Trở về Mỹ

866414102022
866414122022





Tuesday, September 20, 2022

Những tấm ảnh chụp chung cả lớp

 
Trường làng Bình Thủy Huyện Châu thành tỉnh Long Xuyên

Trường Nam Tiểu học tỉnh Châu Đốc năm 1956

Trung học kỹ thuật Cao Thắng lớp Đệ Nhị A năm 1961

Cao Đẳng Sư Phạm Kỹ Thuật năm 1966

Tiệc mừng Đăng Khoa Cử nhân Văn Học VĐH Vạn Hạnh năm 1973


866420092022






Nhớ tới bạn học, đồng nghiệp ngày trước.

 Mấy hôm nay bỗng dưng tôi nhớ tới những bạn học ngày trước ở Đại học Vạn Hạnh. Đại học Vạn Hạnh được thành lập năm 1964, trước tiên chỉ có 2 Phân khoa. Phân khoa Phật học được cải biến từ Trường Cao Đẳng Phật Học có trụ sở tại Chùa Pháp Hội trên đường Nguyễn Văn Hai thuộc Quận 3 Sàigòn, nơi đây đặt Van phòng Viện Đại Học Vạn Hạnh. Còn Phân khoa Văn Học và Khoa Học Nhân Văn đặt tạm tại chùa Xá Lợi. Đầu năm 1965 mới đặt viên đá đầu tiên xây cất Viện Đại Học Vạn Hạnh tại 222 Trương Minh Giảng, Quận 3 Sàigòn. Cũng năm 1965 nầy thành lập Trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hột, đặt trụ sở tại Chùa Ấn Quang.

Ngay sau khi Viện Đại Học được thành lập, tôi là sinh Viên Ban Cao Đẳng Sư Phạm kỹ Thuật, ghi danh học them tại Phân khoa Văn Học và Khoa Học Nhân Văn. Tôi còn nhớ ngày 12 tháng Giêng năm 1965, ngay sau khi lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng Viện Đại Học Vạn Hạnh, Đại Đức Chơn Thiện cổ võ thành lập Tổng Hội Sinh Viên Vạn Hạnh, thầy là em của Huynh  Trưởng Nguyên Lam Nguyễn Văn Quýnh, Thầy biết tôi nên mời tôi vào liên danh của Thầy, tôi nhận lời và mời thêm Huynh Trưởng Nguyễn Đình Nam, Liên danh nầy đắc cử. Ban Chấp Hành Tổng Hội đầu tiên nhiệm kỳ 1964-1965 gồm có:

- Chủ tịch: Luật sư Trần Tiến Tự.
- Phó Chủ tịch Nội vụ: Sinh viên VK&KHNV Huỳnh Ái Tông
- Phó Chủ tịch Ngoại vụ; Sinh viên Phật Khoa Thích Chơn Thiện
- Tổng Thư ký: SVPK Trần Thiện Bật
- Phó TTK: SVPK Nguyễn Đình Nam
- Thủ quỹ: SVPK Nguyễn Thị Nghĩa

Vào dịp Hè, anh Trần Tiến tự tham gia một phái đoàn Sinh Viên Việt Nam đi Mỹ để giải độc về Chiến tranh Việt Nam đối kháng với phong trào phản chiến ở Mỹ. Do đó anh Trần Tiến Tự bị sinh viên phản đối, vì anh không đại diện cho lập trường của Sinh Viên Vạn Hạnh, họ truất phế anh cho nên tôi phải xử lý thường vụ Tổng Hội Sinh Viên Vạn Hạnh, chờ bàn giao cho Ban Chấp Hành mới nhiệm kỳ 1965-1966.

Anh Trần Tiến Tự đã mất vì bệnh tật sau 1975. Thầy Chơn Thiện sau nầy là Hòa Thượng Thích Chơn Thiện, trụ trì Tổ đình Tường Vân Huế, viện chủ Thiền viện Vạn Hạnh, Sàigòn, Đại biểu Quốc hội khóa XII – XIV, Phó Pháp Chủ Hội Đồng chứng minh, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Viên tịch ngày 8-11-2016.

Anh Bật và chị Nghĩa từ sau ngày mãn nhiệm kỳ tôi không gặp lại họ lần nào. Còn anh Nguyễn Đình Nam và tôi thỉnh thoảng có gặp lại, nhưng thường xuyên liên lạc qua Điện thư, hiện nay anh sinh sống ở Dustin, thủ đô của tiểu bang Texas.

Nhiệm kỳ sau của THSVVH tôi có tham gia, Liên danh của chị Cao Ngọc Phượng đắc cử có tôi trong đó:

- Chủ tịch: SVPK Cao Ngọc Phượng
- Phó Chủ tịch Nội Vụ: SVPK Phúc
- Phó Chủ tịch Ngoại Vụ: SV VH&KHNV Huỳnh Ái Tông
- Tổng Thư ký: SVPK Đỗ Văn Khôn
- Phó Tổng Thư ký: SVPK Chị Uyên
- Thủ quỹ: SVPK Nhất Chi Mai

Chị Cao Ngọc Phượng vốn là giáo sư khoa học Đại Học Đường Sàigòn, sau nầy xuất gia ở Làng Mai nay là Ni Sư Chân Không.

Ni sư Chân Không

Nhất Chi Mai tên thật là Phan Thị Mai pháp đanh Diệu Huỳnh tự Nhất Chi Mai, đã tự thiêu tại chùa Từ Nghiêm ngày 16-5-1967, để cầu nguyện cho Hòa Bình Việt Nam.

Nhất Chi Mai - Phan Thị Mai (1934-1967)

Anh Đỗ Văn Khôn đã mất vì bệnh tật,

Đỗ Văn Khôn

Anh Phúc, chị Uyên, chị Thanh (tôi không nhớ chức vụ của chị) từ ngày tôi rời khỏi Ban Chấp Hành lên Banmêthuộc dạy học, tôi không còn gặp lại họ từ tháng 9 năm 1966.

Đi dạy học ở cao nguyên rồi bị động viên vào quân trường Thủ Đức năm 1968, quân trường Quân Cụ 1968-1969, ra đơn vị thuộc Sư Đoàn 21, đồn trú ở Cà Mau, Sóc Trăng đến cuối năm 1969 được biệt phái về dạy học lại ở Cao nguyên, cho đến năm 1970 mới được chuyển về Sàigòn, có điều kiện đi học lại ở Đại Học Vạn Hạnh, lần nầy học chung với sinh viên thuần túy cũng như những công chức hoặc giáo chức đi học thêm.

Tôi nhớ lúc mới vào học năm thứ 2, có mấy sinh viên trẻ như cô Thủy, cô Vân, anh Đức là học viên Trương Quốc Gia Hành Chánh, về sau Đức và Thủy trở thành đôi bạn, từ năm thứ 3 không thấy 2 bạn đó theo học nữa, còn cô Vân thấy rất siêng năng, nhưng năm cuối cùng không thấy cô tốt nghiệp, còn những sinh viên kia có anh Vũ Văn Trung lớn tuổi nhất, anh sinh năm 1926, lúc đó anh là Liên Đoàn Trưởng khóa sinh Trường Quân Cụ, trước đó anh phục vụ ở vùng 4 chiến thuật. Thập niên 2010, tôi sang Santa Ana, anh Trung có chỡ tôi đi chơi, anh ở trong một chung cư sát tượng đài Việt Mỹ và anh đã mất vài năm sau đó.

Sinh viên kế là anh Bùi Văn Sớm, anh sinh năm 1934, trước kia anh là giáo sư, sau chuyển về Nha Khảo Thí Bộ Giáo Dục, anh cũng định cư ở Santa Ana, mỗi lần tôi sang đó đều có ghé thăm anh, đôi khi anh em còn đi dạo hay đi ăn ở Little Sàigòn, anh đã mất vào năm ngoái, thọ 87 tuổi.


Bùi Văn Sớm (1934-2021)

Sinh viên kế là Lý Trương Quang, anh là giáo sư dạy một trường công, nhà anh ở Cư xá Bưu Điện trên đường Hồng Thập Tự cạnh sân Hoa Lư, mấy năm trước tôi về tìm thăm anh, người láng giềng cho biết đã bán nhà dọn đi nơi khác từ lâu.

Lý Trương Quang (1948-20  )

Có anh Trần Hổ Từ sinh viên thuần túy, anh người Việt gốc Hoa, sau khi có bằng Cử Nhân anh du học ở Đài Loan vào năm 1973.

Năm thứ tư có một số Sinh viên học lại như Mai Vi Phúc là em vợ của đồng nghìệp tôi là anh Trần Hữu Phụng, anh Vũ Thế Ngọc tác giả quyển Trà Kinh, cách nay mấy năm anh và tôi có gặp nhau tại tịnh thất Thầy Tuệ Sỹ và lần khác ở quán cà-phê trước nhà thờ Đức Bà, trên đường Nguyễn Du.

Vũ Thế Ngọc (1949-20  )

Mấy nữ sinh viên còn có Trần Thị Bích Bướm phu nhân của chị là đồng môn Cao Thắng của tôi, sau 1975 anh ta vượt biên, để lại chị Bích Bướm về sau chị tái hôn rồi cùng chồng định cư ở Mỹ.

Trần Thị Bích Bướm (1951-20  )

Trương Thị Bích Vân cô giáo dạy ở Trung Học Trung Thu bên cạnh Trường Sư Phạm Thực Hành Sàigòn, chị Nguyễn Ngọc Mai phu quân của chị là Thiếu Tá Hải Quân, nên đã di tản sang Mỹ trước ngày 30-4-1975, Sinh viên Chu Thị Xuân Mai giáo viên nhà ở vùng Chợ Nancy. Các chị nữ sinh viên nầy hầu hết tôi đều không gặp lại, chỉ trừ chị Bích Bướm có mở quán cà-phê trong con hẽm xế quán cơm chay Giác Đức ở đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3 Sàigòn,  thỉnh thoảng tôi có ghé quán uống cà phê chuyện trò cùng bạn bè.

Hàng đứng từ trái: Huỳnh Ái Tông, Lý Trường Quang, Bùi Văn Sớm, Vũ Văn Trung, Lê Xuân Mai, Trương Thị Bích Vân
Hàng ngồi:Gs Ngô Văn Phát, Nguyễn Sung, Kim, Nguyễn Đăng Thục, Doãn Quốc Sỹ, Huỳnh Minh Đức, KTS Vinh đứng sau Gs Đức

Tôi có những bạn học ở Trung Học Kỹ Thuật Cao Thắng, họ sinh vào thập niên 1930, 1940 dần dần họ rời xa chúng tôi, những người bạn sinh viên như anh Vũ Văn Trung, Bùi Văn Sớm đã ra đi, còn những đồng nghiệp giáo chức của tôi như Bùi Khắc Triệu, Lâm Văn Trân, Trần Văn Sáng, Hồ Ngọc Thu, Hồ Ngọc Điển … cũng đã ra đi.

Gs Trường THKT Nguyễn Trường Tộ SG Tống Cựu Nghin Tân Hiệu Trưởng tháng 10 năm 1974

Đầu tháng 5 năm 1975, một cán bộ vốn là cô giáo mẫu giáo nằm vùng ở Gia Định, đại diện Ban Quân Quản thành phố tiếp quản trường, sau đó anh em quân nhân biệt phái phải đi học tập cải tạo, rồi sau đó đi định cư nước ngoài như anh Nguyền Tấn Lợi, đi vượt biên như Vũ Hữu Vĩnh … Qua bao nhiêu năm tháng, thế sự thăng trầm, kẻ còn người mất, khiến chẳng bao giờ gặp lại.

Toàn thể giáo sư và nhân viên văn phòng của THKT Nguyễn Trường Tộ tháng 5 năm 1975

Bạn bè ngày càng thưa vắng, thỉnh thoảng nhớ tới họ, nhớ tới nhiều kỷ niệm thân thương.

Ban Cao Đẳng Sư Phạm Kỹ Thuật họp mặt ngày 25-2-2017


866420092022






Saturday, September 3, 2022

Gợi nhớ kỷ niệm xưa

 Trong những ngày gần đây, tôi xem những Video clip Hồi Ký Miền Nam, lần đầu tự nhiên có Video Clip Mối tình thời chinh chiến của tác giả Phạm Văn Sanh hiện ra trong máy tôi, tôi bắt đầu xem từ đó và những Video clip khác như Chuyện tình thế kỷtrước tác giả Huy Văn Trương, rồi những Video khác trong đó có Trong 5 ngày cuối cùng của tác giả Chuẩn tướng Trần Quang Khôi…

Chuẩn tướng Trần Quang Khôi

Nhờ Video Clip Mối tình thời chinh chiến, tôi biết phần nào về Trường Võ Bị Đà Lạt mà tôi có 2 người bạn học đã tình nguyện vào quân ngũ. Đó là Trần Thanh Quang và Huỳnh Văn Dân. Từ năm 1960 cho tới năm 1962 tôi làm Trưởng lớp Đệ Tam A, đệ Nhị A và cuối năm học tôi thi rớt Tú Tài 1 nên ở lại lớp, còn các bạn khác đa số thi đỗ rồi học tiếp Tú Tài 2, Quang và Dân sau khi đỗ Tú Tài 2 đã tình nguyện vào học trường Võ Bị Đà Lạt hình như là khóa 20. Sau đó Quang đi binh chủng Nhảy Dù, bị thương cụt hết cánh tay trước Tết Mậu Thân.

Lúc Mậu Thân Quang đang ở Mỹ tập sử dụng cánh tay giả, sau đó Quang về Việt Nam trở thành cựu chiến binh, rồi ghi danh đi học Khoa Báo Chí và Văn Chương Anh Mỹ tại Đại học Vạn Hạnh, có đôi giờ Quang và tôi cùng học chung giờ, tốt nghiệp cùng năm 1973. Đến năm 1974 Quang được bổ nhiệm giáo sư dạy tại Trung Tâm Chuyên Nghiệp Phan Đình Phùng ở Sàigòn, vài tháng sau Quang được học bổng đi Mỹ du học, hiện Quang sinh sống tại thành phố St. Louis, tiểu bang Missouri, còn Dân ở Denver, Colorado. Xem Vido Clip làm cho tôi nhớ bạn thuở tuổi học trò.

Lớp Đệ Nhị A KTCT năm 1962 Hàng ngồi từ Trái: 1. Trần Thanh Quang, 2. Chi, 3. Chính, 4. Huỳnh Văn Dân

Còn Chuyện tình thế kỷ trước làm cho tôi nhớ tới Banmêthuộc rất nhiều. Anh chàng sinh viên sĩ quan Đà Lạt  sau khi ra trường, được phân bổ về Banmêthuộc, anh đi máy bay Air Việt Nam từ Đà Lạt sang Banmêthuộc, được xe đưa về trạm vé ở đường Lý Thường Kiệt, rồi đi xe Cyclo đến Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 23, làm cho tôi nhớ đến năm 1966, từ Sàigòn lên Banmêthuột chỉ có phương tiện duy nhất là Air Việt Nam.

Sau 45 phút bay, phi cơ đáp xuống phi trường Phụng Dục, chung quanh đất đỏ bao trùm, rồi cũng đi bộ vào nhà ga, sau đó được xe của hãng Air Việt Nam đưa về trụ sở ở đường Lý Thường Kiệt, ngay trung tâm thành phố, tôi cũng gọi Cyclo về Trường Kỹ Thuật Banmêthuộc. Cyclo chạy qua ngã sáu, quẹo phải, qua trạm Điện Lực, qua Bưu Điện bên tay phải, còn bên tay trái là biệt thự của cụ Tôn Thất Hối, thân phụ của bác sĩ Tôn Thất Niệm đương nhiệm Giám Đốc Bệnh Viện Banmêthuộc, kế đó là Tiểu khu rồi Tòa Hành Chánh, qua khỏi Tòa Hành Chánh là Ty Ngân Khố, tại đây xe quẹo phải gặp ngay Ty Tiểu học, bên cạnh là Trường Tiểu học, bên tay trái là đường đi tới Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 23, kế đó là bệnh viện, đi tiếp nữa là dẫn vào kho đạn. Còn Trường Kỹ Thuật Banmêthuộc nằm cạnh Trường Tiểu học, đối diện với Nhà Xác của Bệnh viện.

Trong truyện, anh Sĩ quan mới ra trường đi tìm đơn vị để trình diện, hỏi thăm một cô nữ sinh bị cô ta phang cho một câu: “Vô duyên”, bởi vì ở Banmêthuộc trẻ con lên 6 lên 7 ai cũng biết Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 23, còn anh nầy hỏi tức là chọc ghẹo cô ta. Nhưng sau đó cô ta đã hối hận vì mình lỡ lời.

Rồi anh tân sĩ quan được phân bổ về Trung Đoàn 45, đóng quân tại cây số 5, tức là cách thị xã 5 cây số, thỉnh thoảng anh ra phố mua tạp chí hay báo để đọc. Tại cửa hàng sách báo, anh sĩ quan gặp lại cô gái đã sẳn giọng khi anh hỏi đường đến Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn, anh nhìn rõ cô gái bán sách cũng đẹp, còn cô gái ấy là cô Luận đã hối hận vì mình lỡ lời trước đây, nên nay gặp lại anh sĩ quan tiếp đón anh ân cần, họ dần dần làm quen, có cảm tình và yêu nhau.

Tôi nhớ hồi đó lên Banmêthuộc không có ai quen, may nhờ anh Giám học giới thiệu cho tôi ăn cơm tháng ở nhà ông Giáo sư, kiêm Thủ kho, còn ở thì sống chung phòng với anh Giám học và anh Trưởng phòng hành chánh, tất cả chúng tôi đều độc than, nên được ở một phòng trong Trường thuộc Ký túc xá.

Banmêthuộc người ta cho nó cái biệt danh Bụi Mịt Trời, Buồn Muôn Thuở cũng như thuốc lá Pallmall được gán biệt danh Phải Anh Là Lính Mời Anh Lên Lầu. Đối với tôi Banmêthuộc là nắng bụi, mưa bùn. Nơi chốn nầy buồn quá chỉ có một rạp chiếu bóng Lodo, có một rạp hát cải lương Thống Nhất năm khi mười họa mới có gánh hát cải lương đến hát, còn rạp chiếu bóng tôi chưa đi xem lần nào, nên chẳng biết ra sao. Mỗi chiều ăn cơm xong, chúng tôi thả bộ ra chợ, có thì giờ thì đi đến chùa Khải Đoan lễ Phật, hoặc đến quán sách báo gần cuối chợ.

Cinéma LODO đầu chợ Banmêthuộc vào thập niên 1960

Nơi quán sách báo nầy tôi không còn nhớ tên, ông bà chủ trên 60 nhà ở Sàigòn lên đây kinh doanh, họ có 2 cô con gái chị Phượng và cô Phi, cả 2 đều có nét da trắng, gương mặt hồng hào dễ nhìn, nói năng nhỏ nhẹ để vui lòng khách đến vừa lòng khách đi. Khách đến quán nầy đa số là sĩ quan. Trong số họ có ai trồng cây si tôi không biết.

Đầu năm 1968, tôi được lệnh nhập ngũ đi khóa 27 Thủ Đức, tháng 8 ra Trường, tiếp tục theo học chuyên môn ở Trường Quân Cụ Gò Vấp, đến tháng 4 năm 1969 ra Trường được phân bổ đến Đại Đội Bảo Toàn, Tiểu Đoàn 21 Tiếp Vận, Tại đây tôi được phân bổ làm Trung Đội Trưởng Sửa Chữa, đồn trú bên cạnh Trung Đoàn 32 đóng tại Trung tâm Thị xã Cà Mau, chừng một tháng, tôi được thuyên chuyển về hậu cứ làm Trung Đội Trưởng Hậu Cứ thuộc Đại Đội Bảo Toàn của Tiểu oàn 21 Tiếp Vận đóng quân tại Thị xã Sóc Trăng, trên đường đi Bãi Xào, cách Đài Phát Thanh Ba Xuyên chừng nửa cây số. Đến gần cuối tháng 9 tôi được biệt phái, lên phi cơ Air Việt Nam về Sàigòn từ giả đơn vị nầy.

Tháng 10 năm 1969, tôi trở lại Banmêthuộc, vài hôm đi ra quán sách báo, vẫn còn đó hai chị em chị Phượng, cô Phi nhưng không như ngày nào, trên gương mặt họ có nét buồn phiền hay là tôi suy bụng ta ra bụng người.

Tôi vẫn xem mấy cái Video Clip Hồi ký Miền Nam, nhất là những trận đánh oai hùng, những ngày tù cải tạo gian nan, xót xa cho kiếp tù đày, xót xa cho thân phận nhược tiểu, bị cường quốc bỏ rơi không hề thương tiếc.


Một anh lính dù ngồi nghỉ bên đường

Chuyện anh chàng sĩ quan có mối tình với cô Luận, làm cho tôi liên tưởng tới cô Phi và ngày tôi mới đặt chân lên xứ Buồn Muôn Thuở nầy. Tôi nghĩ sẽ có một ngày tôi trở lại đó, để nhơi lại kỷ niệm xưa.

866403092022